Nước Cờ Đổi Nhân Sinh - 01

Cập nhật lúc: 23/08/2026 11:02

Thái t.ử say mê cờ vây, mỗi lần đấu cờ cùng Trắc phi đều cố ý nhường nàng ta thắng.

Nhưng đến lượt ta, hắn lại chẳng chút nương tay, từng bước ép ta vào đường cùng.

Cho đến trước ngày ta bệnh mà c.h.ế.t, ván cờ cuối cùng ta đ.á.n.h với hắn, hắn vẫn không chịu nhường ta nửa bước.

Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày tuyển phi bằng một ván cờ.

Kiếp trước, ta may mắn thắng Bùi Thuật trong gang tấc. Hắn cảm thấy mất mặt, từ đó khiến ta thua cả một đời.

Lần này, ta cầm quân đen, đặt xuống một vị trí khác, mỉm cười nói:

“Điện hạ, tiểu nữ thua rồi.”

Lời vừa dứt, Bùi Thuật đã kinh ngạc nhìn ta.

Cả điện xôn xao.

Tất cả những người có mặt đều biết, Thẩm gia đích nữ Thẩm Chiêu Ninh từ năm sáu tuổi đã thuộc hết kỳ phổ, mười tuổi phá được tàn cục, trong số các khuê tú ở kinh thành chưa từng gặp đối thủ.

Ván cờ tuyển phi hôm nay, những người khác chẳng qua chỉ làm nền, thứ Thái t.ử điện hạ muốn tìm, chính là một người có thể đ.á.n.h cờ cùng hắn.

Vậy mà ta lại nhận thua.

Bùi Thuật cau mày:

“Thẩm cô nương, nước cờ vừa rồi rõ ràng có thể chiếu tướng bản điện.”

“Vì sao không hạ?”

Ta cụp mắt.

“Tiểu nữ kỳ nghệ nông cạn, không dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt điện hạ.”

Kiếp trước, ta không biết trời cao đất dày, thắng ván cờ ấy.

Từ đó gả vào Đông cung, trở thành trò cười của cả kinh thành.

Trắc phi Trần thị được sủng ái, còn ta một mình cô quạnh nơi phòng không.

Hạ nhân sau lưng bàn tán rằng Thái t.ử phi dù kỳ nghệ có cao đến đâu thì đã sao? Điện hạ còn chẳng buồn nhìn nàng thêm một lần.

Ngay cả khi Bùi Thuật gọi ta đến thị tẩm, chẳng qua cũng chỉ là ngồi trước bàn cờ suốt đêm, để mặc ta đang mang bệnh vẫn phải đ.á.n.h cờ cùng hắn đến sáng.

Hắn chưa từng để ta thắng dù chỉ một lần.

“Thẩm cô nương.”

Giọng Bùi Thuật kéo ta trở về từ hồi ức.

“Bản điện hỏi nàng, nàng thật sự thua, hay là không muốn thắng?”

Ta ngước mắt, đối diện với ánh nhìn của hắn.

Trước lúc tắt thở ở kiếp trước, hắn từng đến đ.á.n.h với ta ván cờ cuối cùng.

Ta ho ra m.á.u, hỏi hắn:

“Điện hạ, ván cuối cùng này, có thể nhường thần thiếp thắng một lần được không?”

Hắn không trả lời, chỉ cầm quân trắng, đặt xuống bàn cờ, từng bước dồn quân đen của ta vào đường c.h.ế.t.

“Cờ vốn vô tình.”

Đó là câu cuối cùng hắn nói với ta.

Ta c.h.ế.t vào mùa đông năm ấy.

Còn giờ đây, ta đang đứng giữa ngày xuân, mọi chuyện vẫn còn có thể đổi thay.

Ta khẽ cúi người.

“Tiểu nữ kỳ nghệ chẳng tinh, mong điện hạ sớm tìm được người trong lòng.”

Người trước mặt khẽ hừ một tiếng, bóp nát quân cờ trong tay thành hai mảnh.

“Nếu Thẩm cô nương đã nhận thua, vậy không cần vào Đông cung nữa.”

Ta cúi đầu hành lễ.

“Đa tạ điện hạ thành toàn.”

Ta rời khỏi đại điện, phía sau truyền đến giọng the thé của thái giám:

“Nữ t.ử Trần thị, ban làm Thái t.ử phi!”

Gió xuân ngoài điện phả lên mặt, khiến ta ngỡ như đã cách một đời.

Kiếp trước, ta cũng từng bước ra khỏi đại điện như thế, chỉ khác là khi ấy ta mang thân phận Thái t.ử phi.

Mười dặm hồng trang, cả thành náo động, ai cũng nói nữ nhi Thẩm gia nhờ một ván cờ mà đổi lấy tiền đồ.

Nhưng thứ ta thắng được chẳng qua chỉ là một ván cờ c.h.ế.t.

Đêm tân hôn, Bùi Thuật không bước vào phòng.

Ta ngồi trong phòng tân hôn đến tận sáng.

Tỳ nữ đến báo, nói Thái t.ử đã sang chỗ Trần trắc phi.

Ta chỉ cười, tự tay vén khăn hỉ.

Về sau ta mới biết, ván cờ ấy khiến Bùi Thuật vô cùng không cam lòng.

Hắn là Thái t.ử, xuất thân hoàng tộc cao quý, chưa từng chịu lép vế trên bàn cờ.

Vậy mà một nữ t.ử khuê các như ta lại có thể ép hắn vào tuyệt cảnh ngay trước mặt bá quan văn võ.

Hắn hận ta khiến hắn mất mặt.

Vì thế, từ đó về sau, mỗi lần đấu cờ, hắn đều nhất định phải thắng.

Phải khiến ta thua đến triệt để, không còn chút đường lui.

Trần thị được sủng ái suốt ba năm, sinh hạ một đứa con trai, còn ta, vị chính phi này, trái lại chẳng khác nào vật trang trí.

Có một lần hiếm hoi Bùi Thuật đến phòng ta, ta cứ ngỡ cuối cùng hắn cũng chịu nhìn ta một lần.

Nào ngờ hắn chỉ bày bàn cờ ra.

Ván cờ ấy chúng ta đ.á.n.h đến giờ Sửu. Hắn ép sát từng bước, ta liên tục lùi bước.

Cuối cùng hắn hạ xuống một quân, g.i.ế.c sạch toàn bộ quân đen của ta.

“Thẩm Chiêu Ninh, nàng cũng chỉ có vậy.”

Nói xong, hắn phất tay áo bỏ đi.

Ta ngồi trước tàn cục rất lâu, đến khi nhận ra, nước mắt đã rơi từ lúc nào.

Về sau ta lâm bệnh.

Trong những ngày bệnh nặng, hắn từng đến vài lần, nhưng lần nào cũng chỉ để đ.á.n.h cờ.

Ta ho ra m.á.u, bàn tay run đến mức gần như không cầm nổi quân cờ, hắn vẫn làm như không thấy.

“Điện hạ, thân thể thần thiếp không khỏe, để hôm khác đ.á.n.h tiếp được không?”

Hắn ngước mắt nhìn ta, ánh mắt lạnh nhạt.

“Cờ chưa đ.á.n.h xong, nào có đạo lý để sang ngày khác?”

Ngày ta bệnh mà c.h.ế.t, hắn đến.

Ta hỏi:

“Điện hạ, ván cuối cùng này, có thể nhường thần thiếp thắng một lần được không?”

Hắn không trả lời.

Quân trắng hạ xuống, vẫn sắc bén, vẫn không chút nương tay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.