Nuôi Con Những Năm 1980: Mỹ Nhân Lạnh Lùng Được Trùm Nghiên Cứu Khoa Học Chiều Chuộng! - Chương 428
Cập nhật lúc: 24/01/2026 17:38
“Rõ.”
Người kia xuống xe, Tưởng Thành ngồi vào ghế lái chính, xe khởi động, bụi đất tung mù trời.
Lúc này trời vẫn chưa sáng hẳn, đường lại xấu, nhưng Tưởng Thành từng chấp hành nhiều nhiệm vụ còn nguy hiểm hơn thế này, nên cũng chẳng thấy có gì.
Anh tranh thủ từng giây từng phút lái xe, cuối cùng cũng nhìn thấy một chiếc xe con đang chạy trên con đường đất dưới chân núi.
Phạm Hưng bị đèn xe của Tưởng Thành chiếu loá mắt, vội vàng lùi xe, trong lòng thầm chửi: “Mẹ nó, chỗ này mà cũng tìm được đến à.”
Người em họ trên xe nói:
“Anh, thế này chúng ta c.h.ế.t nhanh hơn đấy, đầu hàng đi.”
“Câm mồm! Bây giờ đầu hàng cũng chỉ là sống thêm vài tiếng rồi vào tù thôi.” – Phạm Hưng cáu kỉnh đáp.
Đúng lúc ấy, em họ lại la lên:
“Anh, mau dừng lại, phía sau cũng có xe!”
Phạm Hưng nhìn xe phía trước từng bước ép lại gần:
“Thắt dây an toàn đi.”
“Anh định làm gì?” – em họ kinh hoảng.
“Đã c.h.ế.t thì chi bằng cược một phen!”
“Bọn em không muốn c.h.ế.t đâu~” – em họ khóc lóc.
Đến giờ, Phạm Hưng vẫn không nghĩ ra được, kế hoạch kín kẽ như thế cùng với em trai sao lại nhanh chóng bị cảnh sát phát hiện.
Chẳng lẽ Tưởng Vinh đã trở về?
Nghĩ đến Tưởng Vinh, Phạm Hưng nghiến răng ken két.
Đồ nhiều chuyện! Hắn tức giận đạp ga hết cỡ, lao thẳng xe vào xe của Tưởng Thành…
Tưởng Vinh thấy xe lao tới với tốc độ cao, lập tức lùi số, nhanh chóng lùi xe.
Thấy khoảng cách càng lúc càng gần, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, anh tháo dây an toàn, mở cửa, nhảy ra ngoài.
Anh lăn mấy vòng trên đất, rồi phóng lên sườn dốc bên cạnh, bám lấy một cái cây nhỏ trên vách núi.
“Ầm” – một tiếng nổ lớn, hai chiếc xe đ.â.m vào nhau.
Phạm Hưng cố gắng ghì chặt vô lăng, chỉ cảm thấy ngũ tạng như muốn vỡ nát.
Người em họ thì sợ c.h.ế.t khiếp.
Ngay sau đó, đầu xe bắt đầu bốc khói, em họ gắng gượng xuống xe, chỉ còn Phạm Hưng ngồi lì bên trong.
“Anh…”
Phạm Hưng đã bị thương, người kia vừa dìu hắn xuống xe thì một chiếc xe khác phanh lại ngay sau lưng.
Hai người đàn ông từ trên xe nhảy xuống, chặn đường của bọn họ.
Thấy đầu xe của Tưởng Thành bị tông nát, khói đen cuồn cuộn, họ hô to:
“Tưởng tư lệnh!”
Tưởng Thành từ sườn dốc nhảy xuống, ra lệnh:
“Mau bắt lấy hắn.”
Phạm Hưng nhìn Tưởng Thành từng bước áp sát, c.h.ử.i ầm lên:
“Đúng là nhiều chuyện! Nhà họ Lục mắng các người còn chưa đủ sao? Không thấy nhục à?”
Tưởng Thành chẳng tranh cãi, cũng chẳng phí lời, trực tiếp quật ngã hắn, áp giải lên một chiếc xe cảnh sát khác.
Vì sự an toàn của Lục Thừa Chi, Tưởng Thành đã mai phục tận năm tiếng đồng hồ, chỉ để đợi cơ hội Phạm Hưng xuống xe.
May mà mọi việc đều thuận lợi. Phía Lục Nghiễn bên kia, anh không lo lắng gì, chỉ không biết bên Tưởng Vinh thế nào?
Bên đó người nhiều, lại đều là hạng liều mạng, cậu ấy có khống chế nổi không?
Lúc này, Tưởng Vinh đã dẫn năm mươi người, bao vây toàn bộ sòng bạc.
Anh mặt mày lạnh lùng, giày quân đội giẫm rầm rầm tiến vào sòng bạc ngầm.
Nhân viên lễ tân thấy anh mặc cảnh phục, sững người, vội vàng chạy vào định báo động thì đã bị hai cấp dưới của Tưởng Vinh chặn lại, kéo vào một góc vắng.
“Dẫn hắn đi, khoá toàn bộ các cửa ra vào.” – Tưởng Vinh lạnh giọng ra lệnh.
Nhân viên kia run rẩy không dám động.
Tưởng Vinh lạnh lùng nói:
“Không phối hợp với người thi hành công vụ, ngoài tội tham gia hoạt động phi pháp, còn thêm tội cản trở người của cơ quan nhà nước thi hành nhiệm vụ – tội chồng thêm tội.”
Giọng nói của Tưởng Vinh mang theo uy nghiêm và sát khí, khiến nhân viên kia sợ hãi co rúm lại:
“Cảnh sát, nếu bị cấp trên biết thì tôi mất mạng mất.”
“Giờ đã không còn cấp trên nào nữa. Anh làm ngay thì coi như lập công chuộc tội.”
Nhân viên đó tim đập thình thịch, cuối cùng gật đầu đồng ý.
Tưởng Vinh lại gọi hai đội viên đến, cùng đi khoá cửa.
Đợi tất cả các cửa đều khoá chặt, Tưởng Vinh mới dẫn mười mấy đội viên xông vào một bàn bạc.
“Không được nhúc nhích, cảnh sát đây!”
Nghe đến hai chữ “cảnh sát”, hiện trường náo loạn, đám con bạc bắt đầu bỏ chạy tán loạn.
Tưởng Vinh vẫy tay, liền có một cảnh sát tiến lên hô lớn:
“Yêu cầu hợp tác với cảnh sát. Con bạc ngồi xổm sang bên trái, nhân viên sòng bạc đứng sát tường. Ai chống đối sẽ bị xử thêm tội chống người thi hành công vụ. Ai tích cực phối hợp sẽ được giảm nhẹ hình phạt.”
Đám con bạc nhanh chóng túm tụm ngồi co ro trong một góc.
Rất nhanh sau đó, một đám tay chân từ phòng khác ùa ra.
Tên đại ca cầm đầu xông đến trước mặt Tưởng Vinh:
“Cảnh sát?”
Tưởng Vinh lạnh lùng nhìn hắn, không đáp.
Tên cầm đầu hét lớn:
“Vào tù là mười năm khởi điểm! Bắt bọn cảnh sát này lại, chúng ta còn có đường sống!”
Nói xong, hắn vung tay định lấy gậy dưới bàn, nhưng chỉ nghe “đoàng” một tiếng, thanh thép trong tay đã bị đạn b.ắ.n thủng.
Viên đạn còn trúng ngay phía trên bàn tay hắn một chút. Hắn lập tức c.h.ế.t lặng.
Bắn quá chuẩn.
Hắn phản ứng lại, hét to:
“Anh em, hắn không dám b.ắ.n người bừa bãi đâu, xông lên!”
Hơn hai mươi người lao tới, định vây đ.á.n.h Tưởng Vinh và mười mấy cảnh sát, hỗn chiến bùng nổ.
Tưởng Vinh hạ thấp người né tránh, túm lấy cà vạt của tên cầm đầu, kéo ngược hắn ra khỏi vòng vây.
Tên cầm đầu nghẹt thở, bị lôi ngã xuống đất.
Hắn vừa gượng dậy định tung cú đấm, thì Tưởng Vinh nhanh nhẹn tránh được, tung ngay một cú đ.ấ.m mạnh vào bụng hắn.
Chưa kịp đứng thẳng, hắn đã bị Tưởng Vinh giẫm chặt dưới chân.
Tưởng Vinh rút còng số 8, bẻ tay hắn lại khoá chặt.
Đúng lúc vài tên muốn lao lên cứu, Tưởng Vinh rút s.ú.n.g chĩa thẳng vào đầu hắn, lại “đoàng” thêm phát nữa.
Tất cả đều sợ c.h.ế.t lặng.
Đặc biệt là tên cầm đầu, hắn nhìn lỗ đạn cách mũi mình chỉ vài phân, đầu óc ù ù, hồi lâu mới hoàn hồn lại.
Đây đúng là sát thần mặt lạnh.
Ít nói, ra tay vừa nhanh vừa ác, từng giây từng phút đều khiến người ta thấy mạng sống treo lơ lửng.
Hắn chỉ cảm thấy bàn chân đè trên lưng mình nặng như ngàn cân, run rẩy hô lên:
“Tất cả lùi lại! Sát tường đứng!”
Đám người kia hoảng sợ lùi về sát tường, những cảnh sát khác lao lên bắt giữ.
Khi Tưởng Vinh thu quân trở về cục cảnh sát, thì thấy anh trai – Tưởng Thành – đang ngồi ở chỗ của mình, nhàn nhã lật sổ công tác.
Trước đó, khi Tưởng Vinh chưa quay lại, đã có đội viên gọi điện báo chuẩn bị thu quân, cần thêm người và xe áp giải phạm nhân.
Anh liền biết Tưởng Vinh đã hoàn thành nhiệm vụ.
“Tưởng Vinh.” – Tưởng Thành tiến lên vỗ vai em – “Làm tốt lắm.”
“Nhà họ Phạm đã bắt hết chưa?” – Tưởng Vinh hỏi.
“Ừ, lần này phạm tội, không sót một ai.”
“Họ không sao chứ?”
Tưởng Thành cười:
“Hỏi thẳng tên có khó gì đâu?”
“Lục Nghiễn, chị Thừa Chi và Lục Thừa Bình.”
“Em nghĩ Lục Nghiễn sẽ có chuyện à?”
Lúc này, Lý Côn đi tới:
“Tưởng Vinh, vụ này coi như phá một trọng án, lập công lớn cho cục ta đấy.”
Tưởng Vinh khẽ gật đầu:
“Ừ.”
Tưởng Thành quay sang Lý Côn:
“Cục trưởng Lý, anh em chúng tôi cả đêm chưa ngủ, có thể cho A Vinh nhà tôi nghỉ một hôm chứ?”
“Không vấn đề gì, việc khác cứ giao cho chúng tôi.”
Hai anh em rời cục, Tưởng Thành lái xe. Đợi Tưởng Vinh ngồi yên, anh mới lên tiếng:
“Ngày mai sẽ tiến hành tịch thu và định tội tài sản nhà họ Phạm. Lục Nghiễn chắc giờ còn ở nhà họ Lục bàn bạc kế hoạch. Anh đoán lần này bác cả Lục chắc chắn sẽ giao quyền quản gia cho Lục Nghiễn. Em có muốn tới xem không?”
