Nuôi Con Những Năm 1980: Mỹ Nhân Lạnh Lùng Được Trùm Nghiên Cứu Khoa Học Chiều Chuộng! - Chương 429
Cập nhật lúc: 24/01/2026 17:38
Tưởng Vinh nhìn anh trai một cái:
“Anh lại muốn xem Bác cả Lục hối lỗi, bị dạy dỗ, chịu thiệt à? Lục Thừa Bình bị chỉnh cho mất mặt mới vừa lòng sao?”
Tưởng Thành mím môi:
“Em có thể đừng nói trắng trợn vậy không? Anh chỉ là hiếu kỳ muốn biết phương án ngày mai của Lục Nghiễn thôi.”
“Anh ta có sắp xếp sẽ trực tiếp thông báo cho chúng ta, hơn nữa còn rất chi tiết.”
Tưởng Thành nhìn khuôn mặt chính khí của em trai, lại bổ sung thêm:
“Anh cam đoan lần này Lục gia sẽ không đuổi chúng ta. Đi hay không đi?”
Tưởng Vinh không đáp.
Đến trước cửa nhà họ Lục, Tưởng Thành xuống xe. Tưởng Vinh đang định vào nhà thì bị anh kéo lại:
“Chẳng lẽ em không muốn biết sau này Lục gia ai sẽ làm chủ sao?”
“Anh không phải nói là Lục Nghiễn sao?” – Tưởng Vinh mặt mày căng thẳng.
Tưởng Thành cười:
“Nếu Lục Nghiễn không đồng ý thì sao? Nói cho em biết, nếu anh ta từ chối, Lục Thừa Bình sẽ tiếp tục làm chủ, mà Nhã Nhã cũng chẳng dễ gì gả qua đây.”
Bước chân Tưởng Vinh khựng lại, rồi đổi hướng.
Hai anh em cùng vào nhà họ Lục.
Tới cửa, gia nhân nhà họ Lục thoáng sửng sốt, nhưng nghĩ tiểu thư vừa được thuộc hạ của Tư lệnh Tưởng đưa về, liền vội vã nghênh vào.
“Ngài Tư lệnh Tưởng, ngài cảnh cánhats Tưởng, xin mời hai vị ngồi chờ một lát, tôi lập tức đi bẩm báo với tiên sinh.”
Nói xong liền quay người đi về phía thư phòng của Lục Văn Khởi.
Gia nhân vừa đi thì Lục Thừa Mỹ xuất hiện. Cô thấy hai anh em họ Tưởng liền vui mừng:
“Anh cả Tưởng, anh hai Tưởng, hai người về rồi?”
Tưởng Vinh hơi gật đầu, coi như chào hỏi.
Tưởng Thành mỉm cười:
“Chúng tôi đến gặp Lục Nghiễn, có việc muốn báo cáo, cũng muốn nghe chỉ thị.”
Lục Thừa Mỹ kinh ngạc:
“Anh cả Tưởng cũng cần báo cáo chỉ thị với em họ của em sao?”
Khóe môi Tưởng Thành cong lên nhạt nhẽo:
“Ừ, ở đây báo cáo không liên quan đến chức vị hay thân phận, mà là sự thừa nhận. Hành động lần này, anh ấy là người chủ lực hoạch định.”
Nghe xong, Lục Thừa Mỹ đầy sùng bái:
“Không ngờ em họ của em lợi hại đến vậy, người có thể được anh cả Tưởng công nhận chắc cả kinh thành cũng chẳng mấy ai.”
Gương mặt Tưởng Thành vẫn giữ nụ cười ung dung:
“Ừ, chỉ có anh ta thôi.”
Sau đó anh bổ sung:
“Tối qua tôi chưa lập tức đáp ứng, là vì kế hoạch chưa khởi động cần giữ bí mật. Kể cả mẹ tôi, bà cũng không biết.”
Lục Thừa Mỹ cười:
“em không trách anh. em dẫn anh đi gặp Lục Nghiễn.”
“Làm phiền rồi.”
Cô ta đi trước dẫn đường.
“Anh cả Tưởng vẫn khách khí như hồi em còn nhỏ.”
Nghe câu đó, Tưởng Thành mới giật mình nhận ra đã mười năm rồi mình chưa đặt chân vào sân nhà họ Lục, trong lòng bỗng dấy lên nhiều cảm xúc.
Muốn vào thư phòng Lục Văn Khởi phải đi qua một tiểu viện cùng dãy hành lang dài. Trong mắt Tưởng Thành, tất cả vừa lạ lẫm vừa quen thuộc.
Ngày nhỏ, anh cùng em trai thường đến nhà họ Lục, Bác cả Lục lúc nào cũng bận rộn.
Khi Lục Thừa Bình bốn, năm tuổi, thường được bảo mẫu và Lục Thừa Chi dắt chạy khắp sân.
Vì hắn nghịch ngợm nên từng bị bảo mẫu cũ dùng vài thủ đoạn nhỏ, sau này dù có thuê người trông nom, bên cạnh vẫn phải có người thân kèm.
Người đó chính là Lục Thừa Chi.
Mỗi lần Giáo sư Phùng và cchú hai Lục từ nước ngoài về, đều mang cho Lục Thừa Bình cả đống đồ chơi hiếm lạ.
Tưởng Vinh rất thích, may mắn Lục Thừa Bình khá hào phóng, chỉ cần Tưởng Vinh chơi cùng thì cái gì cũng cho.
Còn Lục Thừa Chi, chỉ cần có ai đó chịu cùng hắn chơi với Thừa Bình thì rất vui.
Vì muốn đi cùng em trai sang nhà họ Lục chơi đồ, Lục Thừa Chi thường đem Lục Thừa Mỹ giao cho Tưởng Vinh, để cả ba cùng chơi với Lục Thừa Bình.
Nhưng Tưởng Vinh không biết cách chơi với con gái, nói năng lại cứng nhắc, thường chọc Lục Thừa Mỹ khóc nức nở.
Khi ấy Tưởng Thành sẽ đứng ra dỗ dành cô ta
Lục Thừa Mỹ quay đầu, thấy Tưởng Thành đang ngắm hậu viện nhà mình, môi nở nụ cười nhạt:
“Anh cả Tưởng cười gì vậy?”
“Nhớ lại hồi nhỏ, khi ấy thật đơn giản, thật tốt.”
Lục Thừa Mỹ cũng cười:
“Đúng thế, hồi đó anh hai Tưởng thường chọc em khóc.”
Gương mặt vốn nghiêm nghị của Tưởng Vinh chợt cứng lại, vội giải thích:
“Tôi đâu có chọc cô, là cô không chịu thua, lại không thích nghe sự thật thôi.”
Lục Thừa Mỹ: !!!
Tưởng Thành lại không nhịn được cười.
Lục Thừa Mỹ không muốn nói thêm, liền dẫn hai anh em tới trước thư phòng bố, gõ cửa:
“Bố, anh cả Tưởng và anh hai Tưởng tới, bọn họ có việc muốn báo cáo với Lục Nghiễn.”
Cửa mở, Lục Thừa Bình nhìn hai anh em Tưởng gia:
“Vào đi.”
Anh em Tưởng bước vào, thấy Lục Văn Khởi thì lễ phép chào:
“Chào bác cảLục.”
Lục Văn Khởi sai Lục bá đi pha trà, mời hai người ngồi.
Họ ngồi xuống ghế dài sát tường, Lục Nghiễn thì ngồi đối diện bàn sách của Lục Văn Khởi.
Tưởng Thành thoáng nhìn Lục Nghiễn, không bộc lộ gì.
Động tác này lại bị Lục Thừa Bình bắt gặp, hắn theo phản xạ muốn mắng: “Nhìn cái gì nhìn?”, nhưng nghĩ đến nay chẳng còn như xưa, chỉ cong môi gượng cười:
“Lần này cảm ơn anh và Tưởng Vinh.”
Tưởng Vinh liếc hắn nhạt nhẽo, thái độ có khá hơn chút, nhưng vẫn là cái dáng hèn kém, chẳng thay đổi gì, lười đáp lời.
Tưởng Thành mỉm cười:
“Không có gì, các người bình an là được. Tôi và Tưởng Vinh tới đây chính là muốn xin chỉ thị của Lục Nghiễn. Ngày mai, ở nhà họ Phạm, hai anh em chúng tôi cần làm gì?”
“Xin chỉ thị?” – nghe hai chữ này từ miệng Tưởng Thành, Lục Thừa Bình và Lục Văn Khởi đều ngạc nhiên.
Đặc biệt Lục Văn Khởi, càng âm thầm hạ quyết tâm nhất định phải mời Lục Nghiễn về.
Bởi hiện tại xem ra, Lục Nghiễn không chỉ hoàn toàn trấn áp được đứa con ngốc nhà ông, mà ngay cả hai anh em Tưởng gia cũng dễ dàng nắm trong tay.
Lục Nghiễn quay sang Tưởng Thành, Tưởng Vinh:
“Lần trước bảo các người giám sát mấy kẻ đó, giờ để họ viết lời khai, xin lệnh bắt. Tưởng Vinh dẫn người đến nhà họ Phạm niêm phong, thanh tra.”
Sau đó lại lấy ra một tờ giấy nợ cùng danh sách, đứng dậy đưa cho Tưởng Vinh:
“Lại mang theo Trương Lục đến làm chứng, thông qua trình tự hợp pháp để thu hồi số tài sản này.
Có gì thắc mắc thì bàn với anh trai hoặc gọi cho tôi. Vất vả rồi.”
Tưởng Vinh nhận lấy, xem qua liền kinh hãi, lại nhìn Lục Thừa Bình – chỉ thấy hắn giờ như con chim cút đứng một bên.
Con chim cút này thật biết phá nhà.
Tưởng Vinh cất giấy tờ:
“Không vất vả, đó là bổn phận của tôi.”
Lục Văn Khởi nhớ rõ Tưởng Vinh trước giờ là kẻ ương bướng ít nói, nhìn ai cũng ra vẻ cao ngạo, không ngờ nay thái độ lại khiến người ta thuận mắt.
Thấy Lục Nghiễn làm xong việc, ông ta giả vờ thở dài:
“Ai ya, ta già rồi, chẳng biết còn quản được bao lâu. Lần này Thừa Bình gây họa lớn như vậy, cũng không biết đã học khôn hay chưa.
Người ta nói giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, có lẽ lần sau nó sẽ cẩn thận biết nghe lời, nhưng ai biết được sau này lại gặp chuyện gì.
Chỉ sợ cái Lục gia này có thể cứu nhất thời, nhưng không cứu được cả đời.”
Nghe vậy, Tưởng Thành hiểu ngay, chắc là Lục Nghiễn vẫn chưa hoàn toàn đáp ứng, đang muốn khéo léo khuyên nhủ. Anh định phụ họa thì Tưởng Vinh đã lạnh giọng:
“Đã đầu óc không ra gì, thì thường ngày biết nghe lời, khiêm nhường một chút.”
Tưởng Thành hoảng hốt ngẩng đầu, thấy mặt Lục Thừa Bình đỏ bừng, muốn nói lại thôi, sắc mặt Bác cả Lục cũng không dễ coi.
Anh đành siết nắm tay, che miệng ho khẽ, rồi đưa mắt ám chỉ em trai, mới nói:
“Bác cả Lục đừng lo, có Lục Nghiễn ở đây, Lục gia chắc chắn có thể tiếp tục hưng thịnh trăm năm.”
