Nuôi Con Những Năm 1980: Mỹ Nhân Lạnh Lùng Được Trùm Nghiên Cứu Khoa Học Chiều Chuộng! - Chương 441
Cập nhật lúc: 24/01/2026 17:40
Cô ta biết bà mẹ chồng sẽ để ý đến thân phận của Tưởng Thành, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện gì quá đáng.
Bà lão này nhìn thì cả ngày như hổ rống sư tử gầm, nhưng thực tế lại phân rõ nặng nhẹ.
Hạnh phúc và tiền đồ của con trai, bà coi còn nặng hơn cả tính mạng.
Thấy Vị An vẫn chưa động tĩnh gì, giọng bà trầm xuống:
“Cô tự đưa ra, hay để gọi người đến lấy?”
Vị An c.ắ.n môi, tức giận đặt cái hộp trong tay lên bàn:
“Mẹ lấy cái này đi chẳng phải là muốn để Tưởng Thành dứt hẳn ý niệm kia sao? Mẹ định xử lý thế nào?”
TTưởng phu nhân nhìn người con dâu cứ chất vấn gay gắt, hít sâu một hơi:
“Đây là chuyện của ta, không đến lượt cô quản. Nếu rảnh rỗi thì lo nghĩ làm sao dạy dỗ ba đứa con cho tốt đi, đừng ngày ngày không để ý, một khi quản thì lại dạy chúng đi ăn cắp đồ.”
Nói xong, bà cầm đồ rồi rời đi.
Vị An nhìn bóng lưng mẹ chồng, tức giận đến n.g.ự.c phập phồng.
Dựa vào cái gì mà tất cả mọi người đều bảo vệ Lục Thừa Chi? Rõ ràng Lục Thừa Chi chưa từng cho cô ta sắc mặt dễ chịu bao giờ.
Nếu không phải còn phải dựa vào bà lão này giúp trông bọn trẻ, cô ta thật sự không muốn ở chung dưới một mái nhà với bà.
Bên này, Lục Thừa Mỹ nghe theo chỉ dẫn của chị gái, cuối cùng cũng lái xe đến nhà Lục Nghiễn
Ba người xuống xe, Lục Văn Khởi có chút căng thẳng. Nếu em trai biết mười năm trước vì sự ích kỷ của ông ta mà lỡ mất cơ hội gặp lại, liệu còn có thể tha thứ cho ông ta không?
Lục Thừa Chi và Lục Thừa Mỹ đều không biết chuyện này.
Nhìn dáng vẻ do dự không quyết của cha, Lục Thừa Chi tưởng là quá xúc động, liền bước lên khoác lấy cánh tay ông:
“Bố, đi thôi, con đã chuẩn bị khăn tay cho bố rồi.”
Lục Văn Khởi bỗng dừng lại:
“Thừa Chi, xin lỗi, là bố đã hại mọi người.”
Lục Thừa Chi hiểu ý cha. Từ hôm cô được người của nhà họ Tưởng đưa trả về, ông đã bồn chồn không yên, cứ thỉnh thoảng lại vào phòng nhìn cô.
“Con không trách cha. Con và Tưởng Thành như vậy, chỉ có thể nói là hữu duyên vô phận thôi? Con đã sớm buông bỏ rồi.”
Lục Văn Khởi nhìn con gái, bên ngoài lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ, làm như không sao cả:
“Vậy sao con còn muốn rời đi?”
“Con chỉ muốn ra ngoài đi dạo một chút, chẳng liên quan gì đến anh ấy.”
Nói rồi cô kéo cha và em gái cùng bước vào trong nhà.
An An và Lục Thừa Bình thấy ba người đi vào liền vui vẻ ra đón:
“Bố, chị cả, chị hai, mọi người đều đang chờ cùng ăn cơm đấy.”
Lục Thừa Chi nhìn đôi mắt to tròn như nho đen của An An đang sáng rực nhìn mình, trong lòng vốn u ám nặng nề bỗng như được thắp sáng, cô đi tới xoa đầu khen:
“Cháu dẫn bác hai đường thật giỏi.”
Lục Thừa Bình mở to mắt:
“Chị, chị nói gì thế?”
Lục Nhã trong phòng cha nghe thấy động tĩnh liền chạy ra:
“Chị Thừa Chi, chị Thừa Mỹ, bác cả.”
Ba người bước đến gần, Lục Văn Khởi nói:
“Bố đi xem chú con một chút.”
Lục Thừa Chi và Lục Thừa Mỹ cũng theo vào.
Trong phòng, Lục Văn Khởi nhìn người em trai gần ba mươi năm chưa gặp, giờ đã gầy đến biến dạng, hoàn toàn khác với dáng vẻ khi ra nước ngoài năm đó, trong lòng dâng tràn cảm giác áy náy cực độ:
“Văn Tinh!”
Lục Văn Tinh nhìn anh trai, khó khăn vươn tay:
“Anh.”
Lục Văn Khởi đi tới ngồi cạnh giường.
Đây còn là người em trai năm xưa tài hoa xuất chúng, khí thế ngút trời sao?
Mới hơn năm mươi, tóc bạc lại nhiều hơn cả ông.
Những ghen tỵ, bất mãn năm xưa, khi nhìn thấy em trai tiều tụy, đều hóa thành vô tận tự trách và hổ thẹn.
Hai anh em nắm tay nhau, chẳng nói gì, nhưng trong lòng đã ngập tràn cảm xúc.
Một lúc lâu sau, Lục Văn Khởi mới mở miệng:
“Sau này Lục gia giao cho Lục Nghiễn.”
Tô Tĩnh Uyển ngạc nhiên:
“Nó đồng ý rồi sao?”
Lục Văn Khởi gật đầu:
“Ừ.”
Lục Thừa Chi liền bổ sung:
“May mà để Lục Nghiễn làm chủ, nếu không thì con, Thừa Mỹ và Lục Nhã còn chẳng được phần.
Giờ thì không chỉ được chia, mà tài sản chia làm năm phần, năm anh chị em họ mỗi người một phần.”
Lục Nhã kinh ngạc.
Dù ở nước ngoài có tư tưởng thoáng hơn trong nước, nhưng nói đến chia tài sản, con gái hiếm khi được phân phần trong giới Hoa kiều mà cô tta từng thấy.
“Không hổ là anh trai em mà.” Lục Nhã tuy không có ý định lấy phần, nhưng trong lòng vẫn khó tả sự khâm phục.
Tài sản cha mẹ để lại đã đủ cho cô ta sống cả đời an nhàn, phần của mình cứ để cho anh đi.
Lúc này Lục Nghiễn đi vào, Lục Nhã liền kéo tay anh:
“Anh, chuyện lớn thế này sao không nói với em?”
Lục Nghiễn mặc kệ cô khoác tay, mặt không biểu cảm:
“Mọi người định chia luôn bây giờ sao?”
“Không có.”
Lục Nghiễn nói:
“Hiện tại vẫn do bác cả quản lý. Nếu một ngày nào đó bác muốn nghỉ hưu, mọi người muốn lấy phần của mình thì tự lấy, không muốn thì tiếp tục để chung mà quản lý.
Vì con còn phải làm việc, nên chuyện quản lý sẽ giao cho Thanh Nghi .”
Tô Tĩnh Uyển sững sờ.
Dù bà vốn thích con dâu này, nhưng để cô quản lý toàn bộ sản nghiệp Lục gia sau này, chứ đừng nói là vợ chồng bọn họ, ngay cả anh cả chắc chắn cũng khó đồng ý.
Quả nhiên, Lục Văn Khởi lên tiếng:
“Lục Nghiễn, ta từ mười sáu tuổi đã bắt đầu quản lý Lục gia, bao năm nay cẩn thận từng li từng tí, chưa từng dám lơ là, lại còn có nhiều bậc trưởng bối bên cạnh giúp đỡ, mới giữ được cục diện như ngày nay.
Chưa nói đến việc An An họ Thẩm, không phải bác coi thường Thanh Nghi, nhưng phụ nữ ra mặt quản lý chuyện làm ăn, vốn không thực tế.”
Lục Văn Tinh cũng gắng gượng ngồi dậy:
“An An họ Thẩm?”
Trước nay mọi người đều gọi An An, An An, đương nhiên mặc định cậu bé họ Lục.
Lục Nhã cũng không đồng tình mà lắc đầu.
Lục Nghiễn mỉm cười:
“Bác không cần lo, Thanh Nghi còn giỏi hơn bác nghĩ. Dù kém đi chăng nữa thì phía sau vẫn có cháu”
Tô Tĩnh Uyển cũng đỡ lời:
“An An họ gì không quan trọng, chỉ cần là cháu trai nhà họ Lục là được.”
Lục Nghiễn bổ sung:
“Mẹ, đứa trong bụng Thanh Nghi mang họ Lục.”
Hai anh em nhà họ Lục mở miệng định nói, rồi lại thôi.
Lục Nhã “Anh, vừa rồi anh cứ nói đứa trong bụng chị dâu là con gái, anh chắc chắn vậy sao?”
Lục Nghiễn cười:
“Dù là trai hay gái, anh đều thích.”
Vợ ngày nào cũng nói muốn con gái, thuận miệng nói theo cô cũng chẳng tốn gì, chỉ cần cô vui là được.
Trai hay gái anh không yêu cầu gì, cũng chẳng thể quyết định.
Hai anh em nhà họ Lục nghĩ đến việc An An mang họ Thẩm, đều lặng lẽ cầu mong đứa trong bụng Thanh Nghi sẽ là con trai.
Tô Tĩnh Uyển cười:
“Thế cũng đúng, khỏe mạnh là được.”
“Mọi người ra ăn cơm đi, lát nữa con sẽ đút cho bố ăn.” Lục Nghiễn nói.
Cả nhà cùng ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại Lục Văn Tinh nằm đó.
Ngoài sảnh, bày hai bàn ăn, nhà họ Lục vốn người không đông, đây là lần đầu tiên mới náo nhiệt như vậy.
Lục Thừa Bình ngồi cạnh Lục Văn Khởi, khẽ thì thầm vào tai ông:
“Bố, Lục Nghiễn sợ chú hai không chịu nổi, nên chưa nói cho họ biết chuyện hỗn láo mà bố con ta từng làm. Bố cũng đừng nhắc tới. Lục Nghiễn bảo con phải cố gắng bù đắp.”
Hắn không dám nhìn chú hai, sợ một khi trò chuyện sẽ không kìm được mà hỏi về chuyện bảo vật truyền đời.
Dù chỉ là tò mò muốn thấy, nhưng hắn đã nghĩ về nó quá lâu rồi.
Lục Văn Khởi nhìn đứa con trai không ra hồn của mình, cuối cùng cũng có người trị được, liền gật đầu:
“Được.”
Lục Nhã thấy hai cha con thì thầm, liền cười hỏi:
“Anh họ, anh với bác cả đang nói bí mật gì thế vậy?”
