Nuôi Con Những Năm 1980: Mỹ Nhân Lạnh Lùng Được Trùm Nghiên Cứu Khoa Học Chiều Chuộng! - Chương 442
Cập nhật lúc: 24/01/2026 17:41
Lục Thừa Bình liếc nhìn Lục Thừa Chi, thở dài:
“Chị cả muốn rời khỏi kinh đô ra nước ngoài để tĩnh dưỡng, chị ấy đi, ba với anh đều không yên tâm.”
Lục Nhã và Tưởng Vinh nghe xong thì đều kinh ngạc nhìn về phía Lục Thừa Chi.
Lục Nhã là người mở miệng trước:
“Chị Thừa Chi, lời anh Thừa Bình nói là thật sao?”
Lục Thừa Chi khẽ gật đầu:
“Ừ, thật đấy.”
Lục Nhã suy nghĩ một chút, rồi cười nói:
“Hay là chị đi cùng em sang A quốc đi, dù sao em còn một năm nữa mới tốt nghiệp, bố mẹ em cũng không có ở đó, chị sang bầu bạn với em.”
Động tác ăn cơm của Lục Thừa Chi hơi khựng lại, rồi mới đáp:
“Được.”
Ngay lúc ấy, Lục Nhã nhìn thấy vết xước trên tay chị, quan tâm hỏi:
“Chị Thừa Chi, tay chị sao thế? Sắc mặt chị cũng không được tốt.”
Lục Thừa Chi gượng cười:
“Bị mèo cào thôi.”
Nghe vậy, Thẩm Thanh Nghi lập tức thấy bất an:
“Chị Thừa Chi, nếu bị mèo hay ch.ó c.ắ.n cào thì không thể xem nhẹ được, nhất định phải đi bệnh viện kiểm tra.
Trước kia em sống trong khu tập thể, có một người hàng xóm bị mèo cắn, suýt chút nữa mất mạng đấy.”
Lục Nhã cũng vội gật đầu:
“Đúng vậy, mèo ch.ó mang virus dại, rất nguy hiểm.”
Lục Thừa Bình nghe xong thì căng thẳng hẳn:
“Nhà ai nuôi mèo mà khó ưa thế?”
Lục Thừa Mỹ liếc nhìn Tưởng Vinh, nhịn một chút rồi mới nói:
“Là mèo của phu nhân Tưởng.”
Tưởng Vinh giật mình:
“Mèo của chị dâu tôi sao?”
Đúng là chị dâu anh ta có sở thích nuôi mèo.
Lục Thừa Bình nghe xong liền sầm mặt, ném mạnh đôi đũa xuống bàn:
“Em đã biết cô ta chẳng có ý tốt gì. Mấy hôm trước còn đến xin lỗi mà làm chị tức đến nửa chết, nếu không vì đôi vợ chồng đó thì chị cả đâu có ý định rời đi.”
Tưởng Vinh cúi đầu, im lặng không nói.
Thẩm Thanh Nghi nhìn sắc mặt Lục Thừa Chi, mới phát hiện chị ấy trông không khỏe, liền hỏi:
“Sao thế chị Thừa Chi? Cô ta đã nói gì sao?”
“Cái con Vị An c.h.ế.t tiệt đó, rõ ràng chị cả đã nói là tha thứ cho nó rồi mà…”
“Thôi đủ rồi Thừa Bình, cả nhà khó khăn lắm mới ngồi ăn cơm được với nhau, đừng nhắc tới những chuyện khiến chị cả khó xử nữa.” – Lục Thừa Chi lập tức ngắt lời.
Lục Thừa Bình ngoan ngoãn nhặt đũa lên, cúi đầu ăn cơm.
Nhưng chỉ cần nhắc tới Vị An, bầu không khí trên bàn cơm lập tức lạnh hẳn.
Lục Nhã múc một bát canh đưa cho chị:
“Chị Thừa Chi, em thấy chị không khỏe lắm, uống nhiều canh một chút đi, mùi vị rất ngon đó.”
Lục Thừa Chi nhận lấy:
“Cảm ơn Nhã Nhã.”
Lục Nhã hào sảng cười:
“Ôi, chị em trong nhà cả, cảm ơn cái gì chứ.”
Khi ngồi xuống, thấy Lục Thừa Bình đang trừng mắt nhìn Tưởng Vinh, cô lại gắp cho anh một cái đùi gà, vừa cười vừa nói:
“Anh Thừa Bình, mắt anh khó chịu à? Cẩn thận kẻo trợn nhiều quá lại rơi ngay vào bát cơm đấy nha~~”
Tưởng Vinh nghe vậy, cơm trong miệng suýt phun ra ngoài. Con bé này…
Anh ngẩng đầu thì thấy Lục Nhã đang nháy mắt với mình.
Lục Thừa Bình tức tối rút lại ánh mắt, cúi đầu ăn cơm.
Tưởng Vinh ăn cơm mà khóe miệng cứ bất giác cong lên.
Anh ta biết trong lúc này như vậy là không hợp lẽ, nhưng vẫn không kiềm được.
Niềm vui nỗi buồn của con người vốn chẳng tương thông, chính là biểu hiện rõ ràng như thế.
Một lúc sau, Tưởng Vinh mới thu lại nét mặt, nghiêm túc nhìn về phía Lục Thừa Chi:
“Chị Thừa Chi, lát nữa em đưa chị đi bệnh viện nhé. Còn chuyện con mèo, em sẽ nói với anh trai, để anh ấy quản lý lại.”
Lục Thừa Chi liếc nhìn vết xước nông trên tay:
“Thôi bỏ đi, đừng bé xé ra to. Lát nữa chị tự đi là được, em cứ lo cho Nhã Nhã đi.”
Tên ngốc này chẳng chịu nói nhiều gì, nhưng với Nhã Nhã thì lại biểu hiện rõ rệt như thế.
Không hiểu sao, cô ta lại nhớ đến Tưởng Thành.
Anh lúc nào cũng ôn hòa, nhã nhặn với mọi người, chẳng bao giờ đoán được anh đang nghĩ gì.
Niềm vui nỗi buồn cũng không để lộ trên mặt.
Gần như chưa bao giờ thấy anh nổi giận, nhưng chỉ cần giọng điệu anh trầm xuống một chút, còn đáng sợ hơn cả những người hay nổi giận om sòm.
Cho nên chỉ cần anh khẽ gọi một tiếng “Lục Thừa Chi”, chị đã biết anh đang tức giận rồi.
Anh vừa đẹp trai, tính tình lại tốt, thế nên luôn được các cô gái yêu thích, thậm chí dây dưa theo đuổi.
Ai cũng nghĩ một người hiền lành như vậy hẳn dễ chung sống, dễ tiếp cận. Nhưng ngược lại, anh mới chính là người khó gần nhất.
Anh luôn xử lý sạch sẽ mọi chuyện, tuyệt không vượt giới hạn – kể cả với cô
Cô ta vốn tưởng anh đối xử với ai cũng vậy, cho đến khi tận mắt nhìn thấy anh ôm chặt Vị An vào lòng…
Nghĩ tới đó, từng hơi thở của Lục Thừa Chi đều thấy nhói đau.
Còn Tưởng Vinh thì ngược lại. Bề ngoài tưởng khó gần, nhưng thật ra rất đơn giản. Chỉ cần dỗ dành là có thể dễ dàng bị kéo theo.
Cô khẽ liếc nhìn Nhã Nhã đầy ngưỡng mộ, rồi hỏi:
“Lần này có chuẩn bị quà cho lão phu nhân Tưởng chưa?”
Khóe môi Lục Nhã cong cong:
“Có chứ.”
Lục Thừa Bình liếc cô một cái:
“Thật là chẳng có tiền đồ.”
Lục Nhã cũng chẳng giận, vui vẻ đáp:
“Đúng đúng đúng, anh Thừa Bình của em là có tiền đồ nhất, sau này mong anh chiếu cố nhiều nhé.”
Lục Thừa Bình: “!!!”
Thẩm Thanh Nghi nhìn cảnh “một vật khắc một vật” này mà thấy buồn cười.
Cô thầm nghĩ, sau này An An lớn lên, liệu có được đông anh chị em vui vẻ quan tâm, trêu chọc nhau như vậy không.
Nghĩ đến việc Lục Nghiễn còn chưa ăn cơm, Thẩm Thanh Nghi vội vàng ăn nốt chỗ cơm trong bát rồi đi sang phòng khác.
Vừa vào đã thấy Lục Nghiễn đang kiên nhẫn đút cơm cho bố. Cô đi tới, nhận lấy bát trong tay chồng:
“Để em, anh đi ăn cơm đi.”
Lục Nghiễn hơi do dự, nhưng thấy Lục Văn Tinh gật đầu, anh liền đưa bát cho vợ:
“Vậy anh đi ăn trước.”
Sau khi Lục Nghiễn rời đi, Thẩm Thanh Nghi xúc một thìa cơm đưa tới bên miệng Lục Văn Tinh. Nhưng ông không há miệng.
“Bố sao vậy ạ?” – cô lo lắng hỏi.
Lục Văn Tinh nhìn cô con dâu ngoan ngoãn, ra hiệu đặt bát xuống. Cô làm theo.
“Thanh Nghi, bố biết con là một đứa trẻ tốt.” – ông nói rất khó nhọc.
Nghe vậy, tim Thẩm Thanh Nghi chùng hẳn xuống:
“Bố, người cứ nói đi.”
“Bố biết con với Lục Nghiễn tình cảm tốt. Đã vậy, Lục Nghiễn tin tưởng con, còn nguyện ý giao sự nghiệp Lục gia cho con quản lý, bố mẹ đều không phản đối.
Cho dù bác cả con có ý kiến, bố mẹ cũng sẽ cố gắng thuyết phục.
Nhưng… An An thì không thể mang họ Thẩm.”
Thẩm Thanh Nghi còn chưa kịp nói gì thì Lục Văn Tinh đã ho sặc sụa.
Ông nghỉ một lát rồi nói tiếp:
“Bố dù ở nước ngoài nhiều năm, nhưng trong cốt tủy vẫn giữ nếp cũ.
Lục Nghiễn từ nhỏ không lớn lên trong Lục gia, bên đó đối xử với nó cũng chẳng tốt, nên nó không có khái niệm này.
Nhà họ Lục vốn người không đông, con hiểu cho bố một chút được không…”
Thẩm Thanh Nghi im lặng rất lâu, trong lòng rối bời:
“Bố, chuyện này… để con và An An bàn bạc thêm đã.”
Trước dáng vẻ bệnh tật của cha chồng, cô thật sự không nỡ từ chối.
Lục Văn Tinh gượng cười:
“Cảm ơn con. Bố biết những năm qua Lục Nghiễn có được ngày hôm nay, đều nhờ con và cha con giúp đỡ.
Ân tình này, kể cả xuống mồ bố cũng sẽ ghi nhớ.”
Thẩm Thanh Nghi cầm bát cơm lên:
“Bố ăn thêm chút đi. Chút nữa con sẽ cho bố một câu trả lời thỏa đáng.”
Lục Văn Tinh xua tay:
“Bố thật sự không ăn nổi nữa rồi.”
Thẩm Thanh Nghi cũng không ép.
Lúc này, Tô Tĩnh Uyển bước vào, nhìn thấy bát cơm trong tay cô còn nửa thì nói:
“Thanh Nghi, bố con ăn được ngần này đã là tốt lắm rồi, đừng ép thêm.”
Thẩm Thanh Nghi đứng dậy:
“Vậy con mang cơm ra ngoài.”
Cô vừa đi, Lục Văn Tinh liền cười:
“Con trai không bằng con dâu đâu nhỉ?”
Tô Tĩnh Uyển chau mày:
“Ông lại nói gì với Thanh Nghi thế?”
“Tôi muốn An An đổi sang họ Lục.”
Bà cau mày chặt hơn:
“Ông cố tình làm khó con trai sao? Hồi đó Lục Nghiễn đi xa bốn năm, An An là một tay Thanh Nghi nuôi lớn, khổ cực biết chừng nào.”
Lục Văn Tinh lại ho dữ dội:
“Thứ tôi có trong tay, theo quy củ của tổ tiên thì chỉ truyền cho con trai, không truyền cho con gái.
Dù trong bụng Thanh Nghi bây giờ là con trai hay con gái tôi cũng không chắc.
Còn Thừa Bình thì tính tình như vậy, khó mà trông mong.
Tôi cũng chẳng biết mình còn sống bao lâu, nên muốn để Lục Nghiễn thay tôi truyền lại cho An An.
Tôi rất quý đứa bé này.”
