Ôn Nhu Đao - Chương 1
Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:00
CHƯƠNG 1: MỞ MẮT RA, VỪA VẶN QUAY VỀ NGÀY ẤY
Đau.
Toàn thân đau đớn như bị lửa độc thiêu đốt.
Bên tai rền rĩ tiếng khóa sắt ma sát loảng xoảng, tiếng c.h.ử.i rủa ch.ói tai của cai ngục và giọng nói lạnh lùng đến xương tủy của Lục Diên Khanh: "Thịnh Sơ Quy, ngươi thật độc ác."
Tôi giật mình mở mắt.
Trước mặt không phải phòng giam ẩm ướt, mà là trướng gấm quen thuộc của chính viện Lục phủ.
Mùi đàn hương thoang thoảng chưa tan. Ngoài hiên có tiếng mưa bụi đầu xuân rơi khe khẽ.
Tôi hoảng hốt nhìn quanh. Màn lụa ngũ sắc vẫn còn mới nguyên. Trên bàn trang điểm đằng kia, chiếc hộp son tôi dùng năm mười tám tuổi đang đặt ngay ngắn.
Tôi đưa tay sờ lên mặt, rồi sờ lên cổ. Da thịt mịn màng, ấm áp.
Tôi nhìn xuống cổ tay mình. Trắng trẻo, sạch sẽ, không có lấy một vết m.á.u hay vết xiềng xích cắt sâu hoen gỉ.
Tôi chưa c.h.ế.t.
"Phu nhân! Người tỉnh rồi!"
Thanh Chi vén rèm bước vào, gương mặt vừa mừng vừa lo. Nàng vội vàng đi tới đỡ tôi, thấp giọng nói:
"Có phải tiếng khóc ngoài phòng khách làm người kinh sợ không? Để nô tì sai người bảo họ nhỏ tiếng lại."
"Phòng khách?" Tôi khựng lại.
Thanh Chi thở dài, vô tình tiết lộ:
"Biểu tiểu thư Thịnh Tuyết Nhu vừa ôm bài vị của cô gia nàng ấy đến. Nàng ấy nói phu quân đã mất, cầu phu nhân và đại nhân cứu giúp."
Một câu này đập mạnh vào ký ức. Đầu óc tôi đau nhói.
Tôi hiểu ra rồi.
Tôi đã quay về rồi. Quay về đúng ngày Thịnh Tuyết Nhu vừa mất chồng, ôm bài vị khóc lóc cầu xin Lục phủ giúp đỡ.
Trong lòng tôi chợt lạnh ngắt.
Kiếp trước chính ngày này, tôi đã kịch liệt phản đối chuyện dùng của hồi môn nuôi Thịnh Tuyết Nhu. Từ đó, tôi mang tiếng độc ác, hẹp hòi, không dung nổi một góa phụ đáng thương. Mọi tội lỗi sau này đều bị đổ lên đầu tôi.
Hóa ra ông trời cũng có lúc mở mắt.
Tôi ngồi trước gương đồng, để Thanh Chi giúp chỉnh lại y phục. Gương mặt trong gương còn trẻ, ánh mắt còn trong, chưa bị mười năm hôn nhân mài đến kiệt quệ.
Thanh Chi vừa thay áo cho tôi, vừa lo lắng nói:
"Bên ngoài đã náo loạn lắm rồi. Lục đại nhân đã ở phòng khách, các quản sự cũng đã được gọi tới. Ai cũng đang đợi phu nhân ra quyết định."
Tôi nhìn cái bóng của mình trong gương. Ký ức kiếp trước hiện lên thành từng mảnh sắc nhọn.
Năm đó, tôi đứng ở phòng khách, lạnh lùng nói một câu: "Của hồi môn của ta không phải để nuôi người ngoài."
Sắc mặt Lục Diên Khanh lập tức sa sầm. Thịnh Tuyết Nhu khóc ngất tại chỗ. Hạ nhân trong phủ nhìn tôi như nhìn ác phụ.
Sau đó, tôi bị ép nhường tiền, nhường danh, nhường cả phu quân. Cuối cùng khi Thịnh Tuyết Nhu c.h.ế.t, Lục Diên Khanh lại đổ tội rằng chính tôi ghen ghét không chịu cứu người, hại nàng ta u uất đến c.h.ế.t.
Dân chúng mắng nhiếc tôi. Thịnh gia tránh né tôi. Lục phủ bỏ rơi tôi. Tôi c.h.ế.t trong lạnh lẽo.
Ký ức dừng lại ở câu nói cuối cùng của Lục Diên Khanh kiếp trước: "Thịnh Sơ Quy, nếu nàng lương thiện hơn một chút, mọi chuyện đã không đến mức này."
Tôi bỗng bật cười rất khẽ.
Thanh Chi giật mình hỏi: "Phu nhân cười gì vậy?"
Tôi chỉnh lại tay áo: "Không có gì. Chỉ là nhớ ra một chuyện rất buồn cười."
Thanh Chi nhìn tôi, nhận ra phu nhân hôm nay rất lạ, nhưng không dám hỏi sâu.
Tôi đứng dậy bước đi. Tôi không còn phẫn nộ bộc phát nữa. Kiếp này nếu vẫn khóc, vẫn cãi, vẫn giận dữ thì kết quả sẽ y như cũ.
Muốn kéo người xuống bùn, không nhất thiết phải dùng d.a.o. Có khi chỉ cần đưa cho họ thứ họ muốn.
Phòng khách lớn của Lục phủ ngột ngạt vô cùng. Ngoài trời mưa chưa dứt, trong phòng đặt lò than nhưng không khí vẫn nặng nề.
Thịnh Tuyết Nhu mặc tang phục trắng, quỳ giữa sảnh, trước n.g.ự.c ôm khư khư bài vị của phu quân quá cố. Tóc mai nàng ta ướt mưa, gương mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe. Đúng chuẩn một góa phụ đáng thương không nơi nương tựa.
Tôi bước vào chậm rãi.
Thịnh Tuyết Nhu vừa thấy tôi liền dập đầu xuống đất, khóc nấc lên:
"Tỷ tỷ! Muội thật sự không còn đường sống. Phu quân vừa mất, nhà chồng bạc tình chiếm đoạt sạch tài sản. Nếu tỷ tỷ không cứu, muội chỉ còn đường c.h.ế.t."
Lục Diên Khanh đứng bên cạnh, mặc quan phục màu trầm, vẻ mặt đau xót mà khắc chế. Hắn không trực tiếp ra lệnh cho tôi mở kho. Hắn chỉ thở dài.
Hắn nói những câu rất đẹp đẽ: "Dẫu sao nàng ấy cũng là muội muội của nàng. Người c.h.ế.t không thể sống lại, người còn sống thì phải được giữ một con đường."
Hắn nhìn tôi đầy kỳ vọng: "Sơ Quy, nàng luôn là người hiểu chuyện nhất."
Mỗi câu đều giống khuyên nhủ, nhưng thật ra đều là ép buộc. Hắn muốn dùng đạo lý và thể diện để trói buộc tôi.
Tôi nhìn hắn, im lặng. Sự im lặng kéo dài hơn bình thường, khiến không khí trong phòng khách căng lại như dây đàn.
Kiếp trước tôi đã từng bị giọng điệu này lừa rất lâu. Hắn không cướp, hắn chỉ khiến tôi không thể không tự dâng lên.
Thịnh Tuyết Nhu vừa khóc vừa hé mắt quan sát phản ứng của tôi. Nàng ta sợ tôi từ chối, nhưng cũng tin Lục Diên Khanh sẽ đứng về phía mình.
Lục Diên Khanh tự cho rằng mình đang làm chuyện nhân nghĩa, nghĩ rằng tôi là chính thê thì nên rộng lượng.
Tôi không hỏi vặn lại như kiếp trước. Tôi bước tới, tự tay đỡ Thịnh Tuyết Nhu dậy, phủi bụi trên tay áo tang của nàng ta.
Giọng tôi dịu dàng đến mức khiến tất cả mọi người ngạc nhiên: "Muội muội nói gì vậy? Đã đến Lục phủ, sao có thể để muội chịu khổ?"
Thịnh Tuyết Nhu ngây ra. Tiếng khóc nghẹn lại.
Lục Diên Khanh cũng không ngờ tôi dễ nói chuyện như thế.
Tôi quay sang Lục Diên Khanh, ánh mắt mềm mại: "Phu quân nói đúng. Muội ấy đáng thương như vậy, ta là tỷ tỷ, sao có thể khoanh tay đứng nhìn?"
Tôi tự trách mình: "Là ta chậm trễ. Đáng lẽ phải sai người đón muội ấy về sớm hơn."
Mọi người trong phòng đều nhẹ nhõm. Lục Diên Khanh lộ vẻ hài lòng thấy rõ. Hắn khẽ vuốt cằm, trong lòng có chút tự đắc vì nghĩ tôi đã biết nghe lời.
Thịnh Tuyết Nhu rơi nước mắt, miệng nói cảm tạ, nhưng trong đáy mắt lại lóe lên một tia tham lam rất nhỏ.
Tôi nhìn thấy hết, nhưng chỉ cười.
Kiếp trước các ngươi muốn ta mang tiếng độc ác, vậy kiếp này ta sẽ làm người rộng lượng nhất kinh thành. Rộng lượng đến mức các ngươi không còn đường lui.
"Quản gia, lấy chìa khóa kho riêng của ta ra đây." Tôi thong thả ra lệnh.
Thanh Chi kinh hãi, muốn ngăn lại bằng ánh mắt. Tôi nhẹ nhàng lắc đầu.
Kho riêng của tôi mở ra. Đây là nơi cất giữ của hồi môn khổng lồ tôi mang theo khi xuất giá. Kho rộng thênh thang, đầy những rương gỗ lim, lụa gấm, vàng bạc, đồ cổ và khế đất.
Ánh vàng bạc lộ rõ dưới ánh đèn dầu. Thịnh Tuyết Nhu gần như không giấu nổi ánh mắt sáng lên đầy thèm khát.
Tôi nhìn từng rương, thong thả phân phó: "Một rương bạc trắng đưa sang biệt viện. Hai rương lụa gấm cho biểu tiểu thư may y phục. Một bộ trang sức ngọc trai Nam Hải này nữa."
Tôi quay sang quản gia: "Chọn thêm hai nha hoàn hầu hạ riêng. Chuẩn bị một xe ngựa mui xanh. Mỗi tháng cấp riêng tiền son phấn, t.h.u.ố.c bổ, hương liệu không được thiếu."
Lục Diên Khanh ban đầu còn muốn giữ vẻ khiêm tốn của người quân t.ử, bước lên nói: "Sơ Quy, giúp đỡ là đúng, nhưng không cần nhiều như vậy..."
Tôi mỉm cười cắt ngang: "Phu quân đã muốn giúp, sao có thể giúp qua loa? Nếu để người ngoài biết Lục phủ bạc đãi góa phụ nương nhờ, chẳng phải làm mất thanh danh của chàng sao?"
Câu này đ.á.n.h trúng thể diện của hắn. Hoạn lộ và danh tiếng là mạng sống của hắn, hắn không thể từ chối.
Thịnh Tuyết Nhu vội vàng cảm tạ. Nước mắt lần này thật lòng hơn nhiều, vì nàng ta thật sự vui mừng.
Tôi bình tĩnh quan sát ánh mắt hai người. Tôi biết từ giờ phút này, Thịnh Tuyết Nhu sẽ nếm được vị ngọt của tiền bạc. Một khi đã quen hưởng thụ, nàng ta sẽ không chịu quay lại cuộc sống nghèo túng nữa.
Còn Lục Diên Khanh, vì muốn giữ hình tượng quân t.ử, sẽ phải tiếp tục gánh cái hố sâu không đáy này.
Chúng tôi đi dọc theo hành lang dẫn ra phía hoa viên. Quản gia khúm núm đi sau, thấp giọng hỏi: "Thưa phu nhân, vậy nên sắp xếp biểu tiểu thư ở viện nào?"
Theo lệ thường, một góa phụ nương nhờ chỉ nên ở viện nhỏ, yên tĩnh, tránh điều tiếng.
Nhưng tôi lại nói: "Dọn Thanh Nguyệt Viện cho muội ấy."
Mọi người sững sờ. Quản gia và hạ nhân đều cảm thấy việc này quá mức bất thường.
Thanh Nguyệt Viện là biệt viện xa hoa nhất sau chính viện. Nơi đó có hồ nhỏ, hành lang gấp khúc, cửa sổ nhìn ra vườn mai, mùa xuân hoa nở rất đẹp. Trước kia Lục Diên Khanh từng nói nơi đó quá thanh nhã, muốn giữ lại làm thư phòng riêng cho mình.
Thịnh Tuyết Nhu nghe vậy thì gần như không tin nổi vào tai mình. Nàng ta vừa mừng rỡ vừa cố giả vờ áy náy.
Lục Diên Khanh hơi nhíu mày, định nói gì đó.
Tôi đã nhẹ nhàng lên tiếng trước: "Muội muội vừa mất phu quân, trong lòng đau khổ. Ở nơi rộng rãi, sáng sủa một chút, có lẽ tâm bệnh cũng nhẹ hơn."
Tôi quay sang hắn, ánh mắt long lanh: "Phu quân thương muội ấy như vậy, chắc cũng nghĩ như ta."
Một câu này ép hắn phải gật đầu trước mặt gia nhân. Hắn chỉ có thể cứng nhắc nói: "Nàng sắp xếp rất chu toàn."
Tôi cúi mắt cười. Hắn buông lỏng cảnh giác, càng tự tin vào khả năng kiểm soát tôi.
Tôi biết rất rõ Thanh Nguyệt Viện càng đẹp, càng gần trung tâm phủ, sau này lời đồn càng dễ nổi. Một góa phụ được nam chủ nhân quan tâm, được chính thê tự tay đưa vào biệt viện đẹp nhất. Câu chuyện này, chỉ cần thêm một bữa tiệc, cả kinh thành sẽ tự biết cách kể tiếp.
Đêm khuya ở chính viện. Ngoài trời mưa đã tạnh hẳn, gió xuân lạnh lẽo thổi qua khe cửa. Trong phòng chỉ còn một ngọn đèn dầu leo lét.
Tôi ngồi trước gương đồng, chậm rãi tháo từng chiếc trâm trên tóc xuống.
Thanh Chi không nhịn được nữa, bước tới quỳ xuống, ấm ức hỏi: "Phu nhân, vì sao người lại cho Thịnh Tuyết Nhu nhiều như vậy? Của hồi môn là thứ Thịnh gia chuẩn bị cho người, không phải để nuôi người ngoài. Lục đại nhân hôm nay rõ ràng đang ép người."
Tôi dừng tay, nhìn bóng mình trong gương, nhẹ giọng hỏi: "Ngươi thấy hôm nay ta giống người tốt không?"
Thanh Chi nghẹn lời, ngơ ngác nhìn tôi.
Tôi nhìn gương mặt trẻ tuổi của mình trong gương, mỉm cười nói: "Bọn họ muốn, ta đương nhiên phải cho."
"Cho thật nhiều."
"Cho đến khi bọn họ tưởng những thứ ấy vốn nên thuộc về mình."
Tôi quay đầu nhìn Thanh Chi, ánh mắt lạnh như tuyết: "Chỉ là trên đời này, có vài thứ nhận rồi, chưa chắc trả nổi."
Thanh Chi nhìn nụ cười của tôi, bỗng rùng mình một cái, sống lưng lạnh toát. Nàng nhận ra phu nhân sau cơn mê đã hoàn toàn thay đổi, nhưng chưa hiểu được nguyên nhân.
Tôi khép hộp trâm lại. Tôi không còn muốn tranh cãi đúng sai với Lục Diên Khanh nữa. Kiếp này, tôi sẽ dùng chính lòng tham của bọn họ để chôn sống bọn họ.
"Rồi đến ngày ta thu tay lại…" Tôi lẩm bẩm, "Bọn họ mới biết, hóa ra người bị bố thí không có tư cách mặc cả."
Ngoài hiên, gió xuân thổi tắt ngọn đèn. Trong bóng tối, nụ cười của Thịnh Sơ Quy lạnh hơn cả mưa đêm.
