Ôn Nhu Đao - Chương 2
Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:00
CHƯƠNG 2: DIỄN VAI HIỀN THÊ, DÂNG CHỒNG CHO KẺ KHÁC
Muốn dư luận lan xa, trước hết phải có đủ người chứng kiến.
Sáng sớm, chính viện Lục phủ đã tất bật. Gia nhân đi lại nập nập, chuyển hoa tươi, trà bánh, sắp xếp bàn tiệc không ngơi tay. Khắp nội viện tràn ngập bầu không khí rộn ràng của một buổi đại yến.
Tôi lật xem danh sách khách mời trong tay.
"Mời hết chưa?" Tôi ngước mắt hỏi.
Thanh Chi khẽ cúi đầu: "Dạ, những phủ có bang giao với Lục gia và Thịnh gia đều đã gửi thiệp. Thiếp mời đều đóng dấu Lục phủ."
"Các vị phu nhân bên ngự sử đài và bộ Lễ thì sao?" Tôi gõ nhẹ ngón tay lên bàn.
"Đều đã nhận lời tham dự ạ."
Tôi mỉm cười, khép quyển sổ lại. Đó đều là những phu nhân nổi tiếng tinh ý, mắt sắc như d.a.o và có tiếng nói trọng lượng trong giới quyền quý kinh thành.
Quản gia đứng bên cạnh vẻ mặt đầy do dự, tiến lên một bước, thấp giọng hỏi: "Phu nhân, hôm nay chỉ là tiệc đón biểu cô nương, liệu làm lớn thế này có quá long trọng không?"
Tôi ngước mắt nhìn ông ta, ánh mắt dịu dàng nhưng không gợn chút sóng: "Muội muội vừa chịu tang, lại chịu cảnh ngộ đáng thương như thế. Nếu làm qua loa, người ngoài nhìn vào lại tưởng Lục phủ chúng ta lạnh nhạt với người thân, coi thường tình nghĩa."
Quản gia nghe vậy liền biến sắc, vội vàng khom lưng: "Phu nhân đại nghĩa, là lão nô thiếu sót."
Thanh Chi đứng một bên, bàn tay siết c.h.ặ.t tà áo. Nàng nhìn tôi với ánh mắt vừa lo lắng vừa khó hiểu. Nàng không hiểu vì sao chủ t.ử của mình sau một đêm lại trở nên hào phóng đến mức kỳ lạ như vậy.
Tôi không giải thích, chỉ đứng dậy bước ra ngoài hành lang.
Mọi việc tôi chuẩn bị đều vô cùng chu toàn, từ món ăn đến trà nước, không một ai có thể bới ra nửa điểm sai sót. Lục Diên Khanh muốn diễn vai quân t.ử trọng tình nghĩa, tôi liền dựng cho hắn một sân khấu thật lớn.
Kịch hay, phải đông người xem mới vui.
Thanh Nguyệt Viện ngập tràn ánh nắng buổi sớm.
Thịnh Tuyết Nhu đang đứng trước gương đồng lớn, trên người thử một bộ y phục bằng gấm lụa màu nhạt mới tinh. Nàng ta xoay người, ngắm nghía chiếc eo thon và tà áo thướt tha.
Gương mặt nàng ta không còn vẻ tiều tụy, khóc lóc t.h.ả.m thiết của ngày hôm trước. Sắc mặt đã hồng hào, thần thái sáng sủa hơn hẳn.
"Muội muội mặc bộ này rất hợp." Giọng tôi vang lên từ cửa đại sảnh.
Thịnh Tuyết Nhu giật mình, vội vàng quay lại, trên mặt lập tức hiện lên vẻ rụt rè, e thẹn cố hữu. Nàng ta cúi đầu, thấp giọng chào: "Tỷ tỷ."
Tôi bước vào, ra hiệu cho nha hoàn đi sau dâng lên một chiếc hộp gỗ lim nhỏ. Nắp hộp mở ra, bên trong là một bộ trâm ngọc vô cùng tinh xảo, phát ra ánh sáng ôn nhuận.
"Hôm nay khách khứa đến đông, muội muội cứ dùng bộ này." Tôi cầm cây trâm ngọc lên, ướm thử lên tóc nàng ta. "Ta chỉ mong muội xuất hiện trước mặt mọi người thật đoan trang, không làm mất đi thể diện của Thịnh gia."
Thịnh Tuyết Nhu nhìn chằm chằm vào hộp trang sức, ngón tay vô thức siết lại. Nàng ta khẽ c.ắ.n môi, rặn ra vẻ từ chối: "Nội vụ trong phủ tỷ tỷ đã chu cấp nhiều rồi, muội đang mang thân phận góa phụ, dùng thứ này e là không hợp..."
"Có gì mà không hợp? Phu quân ta đã nói, đến đây rồi thì cứ coi như nhà mình." Tôi đặt cây trâm vào tay nàng ta, vỗ nhẹ. "Cứ giữ lấy."
Ánh mắt Thịnh Tuyết Nhu không rời được bộ trâm ngọc, trong lòng gợn lên một làn sóng mãnh liệt.
Khi tôi vừa quay lưng rời khỏi Thanh Nguyệt Viện, Thịnh Tuyết Nhu liền quay lại trước gương đồng. Nàng ta nâng cây trâm ngọc quý giá nhất lên, không một chút do dự cài ngay lên b.úi tóc của mình. Nàng ta khẽ mỉm cười với cái bóng trong gương.
Cảm giác biết ơn ban đầu trong lòng nàng ta đang lặng lẽ biến mất. Nàng ta bắt đầu cảm thấy, một người xinh đẹp, tài hoa như mình, vốn dĩ xứng đáng được hưởng những thứ phú quý này.
Tôi đi trên hành lang, khóe môi khẽ nhếch.
Lòng tham luôn lớn lên rất nhanh khi người ta không phải trả giá cho những gì mình nhận được. Kiếp trước nàng ta cướp của ta, kiếp này ta tự dâng đến tận tay, để xem nàng ta có nuốt trôi được hết không.
Hoa viên Lục phủ hoa nở rực rỡ, tiếng cười nói rộn ràng.
Khách khứa lần lượt đầy đủ, các cỗ xe ngựa sang trọng đỗ dài ngoài cổng phủ. Các vị phu nhân quyền quý và các thiên kim tiểu thư ngồi đầy các bàn tiệc trong đại viện.
"Nghe nói Lục phủ tổ chức đại yến để đón một biểu cô nương họ xa?" Một vị thiên kim khẽ thì thầm với người bên cạnh.
"Đúng vậy, nghe nói là góa phụ, gia cảnh khốn khó nên đến nương nhờ."
Ai cũng mang lòng tò mò. Một góa phụ nương nhờ lại được đích thân chính thất phu nhân mở đại yến long trọng để tiếp đón, chuyện này xưa nay hiếm thấy.
Tôi đi lại giữa các bàn tiệc, thái độ nhã nhặn, chu toàn tiếp đón từng vị khách. Tôi không để Thịnh Tuyết Nhu phải chịu bất kỳ sự cô lập hay lúng túng nào, ngược lại còn chu đáo giới thiệu nàng ta với các trưởng bối.
Lục Diên Khanh xuất hiện ngay sau đó. Hắn mặc một bộ quan phục chỉnh tề, phong thái ôn hòa, lịch thiệp, bước đi hiên ngang.
Sự xuất hiện của hắn khiến bữa tiệc càng thêm phần trang trọng. Hắn nhìn quanh một lượt, thấy khách khứa đông đúc, ai nấy đều khen ngợi sự tiếp đón chu đáo của Lục phủ, trong lòng vô cùng đắc ý. Hắn nhìn tôi đầy hài lòng, cho rằng hành động này của tôi đang giúp hắn củng cố danh tiếng "trọng tình trọng nghĩa" trước mặt các đồng liêu.
Thịnh Tuyết Nhu được sắp xếp ngồi ở một vị trí rất gần chủ tọa. Nàng ta mặc tang phục cách điệu, cài trâm ngọc quý giá, cúi đầu giữ đúng lễ nghi, nhưng khí chất nổi bật khiến không ít người phải ngoái nhìn.
Các vị phu nhân ngồi quanh bắt đầu đưa mắt nhìn nhau. Họ chú ý đến từng chi tiết nhỏ, từ vị trí ngồi đến bộ trang sức đắt giá trên người vị biểu cô nương góa chồng này.
Mọi thứ đều diễn ra vô cùng tự nhiên, chưa một ai nói lời khó nghe.
Nhưng bầu không khí trong tiệc rượu đã bắt đầu có những gợn sóng ngầm mà Lục Diên Khanh không hề hay biết.
Giữa bữa tiệc, khi rượu đã qua ba tuần, không khí đang lúc náo nhiệt nhất.
Lưu phu nhân — vị phu nhân nổi tiếng sắc sảo, mắt nhìn người chuẩn xác nhất kinh thành — đặt chén trà xuống, nhìn về phía tôi, mỉm cười hỏi lớn: "Nghe nói biểu cô nương đáng thương kia được an trí ở Thanh Nguyệt Viện?"
Một câu hỏi vang lên, cả bàn tiệc bỗng chốc khẽ im lặng. Mọi ánh mắt liền đổ dồn về phía tôi.
Tôi thần sắc bình tĩnh, mỉm cười đáp lời: "Đúng vậy, Lưu phu nhân thật tinh ý."
Lưu phu nhân nhướng mày, ánh mắt khẽ liếc qua Lục Diên Khanh đang ngồi phía trên, giọng nói đầy ý vị sâu xa: "Ta nhớ nơi ấy phong cảnh thanh nhã nhất Lục phủ, vốn rất được Lục đại nhân yêu thích, định giữ lại làm thư phòng riêng cơ mà?"
Không gian xung quanh càng thêm tĩnh lặng. Các phu nhân khác đều ngừng đũa, chăm chú lắng nghe.
Tôi quay đầu nhìn Lục Diên Khanh một cái, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và thấu hiểu, rồi quay lại nhìn Lưu phu nhân, giọng nói nhỏ nhẹ, chân thành:
"Muội muội vừa chịu tang phu quân, trong lòng chất chứa nhiều đau khổ, cần một nơi yên tĩnh, thoáng đãng để khuây khỏa tâm bệnh. Phu quân ta tấm lòng nhân hậu, cũng thấy như vậy nên ta liền lập tức sắp xếp. Chút sở thích riêng của phu quân sao sánh được với tình nghĩa gia tộc."
Lời nói hoàn toàn hợp lý, đầy ắp sự bao dung của một người vợ hiền. Tôi không hề nói xấu một câu, càng không vu khống một lời.
Lục Diên Khanh ngồi phía trên, dưới cái nhìn của bao nhiêu người, sắc mặt có chút cứng đờ. Trong lòng hắn dâng lên một nỗi khó chịu mơ hồ, nhưng trước mặt mọi người, hắn không thể phản bác, chỉ có thể mỉm cười gật đầu: "Nội t.ử nói rất đúng, tình nghĩa là trên hết."
Lưu phu nhân khẽ "Ồ" một tiếng, ánh mắt nhìn Lục Diên Khanh và Thịnh Tuyết Nhu bỗng trở nên vô cùng thâm thúy.
Sau đó, không một ai bàn tán thêm về chuyện này nữa.
Nhưng những cái cúi đầu thì thầm, những ánh mắt trao đổi đầy ẩn ý giữa các phu nhân đã chứng minh một điều: hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống thành công.
Sau khi dùng tiệc xong, các vị phu nhân cùng nhau đi dạo trong hoa viên rộng lớn của Lục phủ để ngắm hoa, thưởng ngoạn phong cảnh đầu xuân.
Con đường nhỏ lát sỏi tình cờ dẫn mọi người đi ngang qua Thanh Nguyệt Viện.
"Biệt viện này quả thực là danh bất hư truyền, đẹp đẽ, thanh nhã vô cùng." Một vị phu nhân lên tiếng khen ngợi khi nhìn qua bức tường thấp.
Vị phu nhân bên cạnh gật đầu, như sực nhớ ra điều gì: "Đúng vậy, ta nhớ không lầm thì Lục đại nhân trước đây từng muốn tự tay sửa sang nơi này thành thư phòng riêng, còn tự mình chọn từng cây mai trồng trước cửa."
Quản gia đi bên cạnh dẫn đường, nghe thấy vậy liền thật thà, tự nhiên xác nhận: "Dạ thưa phu nhân, đúng là như vậy ạ. Đại nhân trước đây rất quý viện này, ngày nào cũng qua xem."
Lời quản gia vừa dứt, các phu nhân lại đưa mắt nhìn nhau.
Đúng lúc đó, từ bên trong Thanh Nguyệt Viện, cửa nhỏ bỗng mở ra.
Lục Diên Khanh tay cầm một quyển sách cổ, chậm rãi bước vào viện. Hắn đi thẳng đến trước mặt Thịnh Tuyết Nhu đang đứng dưới hiên.
Khoảng cách khá xa, mọi người chỉ thấy hắn trao quyển sách cho nàng ta, mỉm cười nói vài câu gì đó đầy vẻ ôn hòa, ân cần chăm sóc. Hắn chỉ đứng lại một lát, cử chỉ hoàn toàn đúng mực, không hề có bất kỳ hành động thân mật hay quá giới hạn nào, rồi quay người rời đi.
Nhưng cảnh tượng ấy đã thu trọn vào tầm mắt của tất cả các vị phu nhân đang đứng ngoài hành lang.
Lục Diên Khanh đi ngang qua, thấy các phu nhân thì chỉ khẽ chắp tay chào hỏi theo lễ thông thường. Hắn chỉ nghĩ đơn giản là em vợ muốn đọc sách cho khuây khỏa, hắn là anh rể thì mang sách qua cho theo lẽ thường tình, hoàn toàn trong sáng.
Thịnh Tuyết Nhu ôm quyển sách trong n.g.ự.c, nhìn theo bóng lưng Lục Diên Khanh, trên mặt lộ rõ vẻ kiêu ngạo và cảm giác được coi trọng.
Các vị phu nhân không một ai bình luận ngay tại chỗ.
Họ chỉ lặng lẽ nhìn nhau, trong ánh mắt đầy vẻ ý vị sâu xa và những suy đoán thầm kín. Chuyện này... xem ra không hề đơn giản như những gì người ta vẫn tưởng.
Chiều muộn, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời kinh thành. Các cỗ xe ngựa sang trọng lần lượt rời khỏi cổng lớn Lục phủ.
Lục Diên Khanh đứng trước cổng phủ, phong thái ung dung, chắp tay tiễn từng vị khách khứa.
Một vị quan viên đi cùng xe với phu nhân nhà mình bước ra, đi ngang qua vỗ mạnh vào vai Lục Diên Khanh, cười ha hả: "Lục huynh thật là người trọng tình trọng nghĩa, chu đáo vẹn toàn. Bội phục, bội phục!"
Nụ cười và ánh mắt của vị đồng liêu kia có chút khó đoán, ẩn chứa một tia giễu cợt mơ hồ.
Lục Diên Khanh đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng xe ngựa đi xa. Lần đầu tiên trong ngày hôm nay, hắn cảm thấy trong lòng có chút nặng trĩu, một cảm giác bất an không rõ nguyên do dâng lên. Danh tiếng "quân t.ử hoàn hảo" mà hắn dày công xây dựng bấy lâu nay, dường như vừa xuất hiện một vết nứt rất nhỏ.
Khi chiếc xe ngựa của Lưu phu nhân lăn bánh trên đường phố kinh thành, bên trong xe vang lên tiếng trò chuyện thì thầm của hai vị phu nhân.
"Lục đại nhân đối xử với vị biểu cô nương góa chồng ấy thật là chu đáo quá mức."
"Đúng vậy, đổi lại là ta, ta chẳng đời nào nhường biệt viện yêu thích của phu quân cho em gái như thế. Chỉ sợ là... chu đáo quá hóa kỳ lạ..."
Tiếng nói nhỏ dần, chìm lấp theo tiếng bánh xe nghiến trên đường sỏi. Tin đồn không phải do tôi nói ra, mà chính từ miệng các vị khách mời này lan truyền khắp các ngõ ngách kinh thành.
Từ trên lầu cao của chính viện, tôi đứng nép sau rèm cửa, lặng lẽ nhìn theo đoàn xe ngựa nối đuôi nhau rời đi. Khóe môi tôi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo.
Từ hôm nay, Thịnh Sơ Quy tôi không cần phải mở miệng nói xấu một câu nào nữa. Cả cái kinh thành này sẽ tự nói thay tôi.
Đêm xuống, bóng tối bao trùm khắp Lục phủ.
Tôi đứng trước cửa sổ lớn của chính viện, nhìn ra khoảng sân vắng lặng, gió đêm thổi qua lọn tóc mai.
