Ôn Nhu Đao - Chương 16 (kết)
Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:04
CHƯƠNG 16: ĐỜI NÀY, TỰ DO TỰ TẠI
Dựa vào phu quân, một đời chìm nổi.
Dựa vào chính mình, vạn dặm giông bão cũng hóa bình yên.
Một năm sau.
Trên con phố phồn hoa bậc nhất kinh thành, tiếng trống khai môn vừa dứt, t.ửu lâu lớn nhất kinh đô đã đông nghẹt khách khứa ra vào tấp nập.
Chưởng quỹ ôm một xấp sổ sách dày cộp, cung kính đứng bên cạnh báo cáo tình hình làm ăn.
Thanh Chi đứng kế bên, gương mặt rạng rỡ không giấu nổi niềm vui: "Đông gia, doanh thu tháng này của chúng ta lại vượt xa tháng trước rồi."
Tôi lật qua vài trang sổ sách, ngón tay thanh mảnh cầm b.út khẽ chỉnh sửa vài khoản chi dùng chưa hợp lý, rồi thong thả giao lại cho chưởng quỹ.
"Làm tốt lắm, tháng này tăng tiền thưởng cho tất cả gia nhân." Tôi nhạt giọng căn dặn.
Chưởng quỹ mừng rỡ, khom lưng nhận lệnh: "Đa tạ Đông gia!"
Tất cả mọi người trong t.ửu lâu này, từ kẻ hầu người hạ đến quản sự, ai nấy đều cung kính gọi tôi một tiếng "Đông gia" bằng tất cả sự nể phục, kính trọng.
Kiếp trước, tôi từng ngây thơ nghĩ rằng cả cuộc đời người phụ nữ chỉ có một mục tiêu duy nhất là dựa dẫm vào phu quân, sống c.h.ế.t vì một mái nhà.
Kiếp này sống lại, bước qua m.á.u và nước mắt, tôi mới thấu hiểu một đạo lý.
Bản thân mình cầm tiền, làm chủ cuộc đời mình, mới là thứ đáng tin cậy nhất trên thế gian này.
Tôi đứng bên ban lầu nhìn xuống sảnh chính, thần sắc điềm tĩnh, ung dung, khí chất của một nữ thương nhân bản lĩnh hiển hiện rõ ràng. Không còn ai nhìn thấy bóng dáng của một Lục phu nhân u sầu năm xưa nữa.
Quá khứ dẫu có kinh hoàng đến mấy, theo thời gian cũng chỉ hóa thành vài câu nói đùa bên bàn trà của người đời.
Tầng một t.ửu lâu lúc giữa trưa náo nhiệt vô cùng, tiếng chạm chén, tiếng nói cười xôn xao.
Người kể chuyện đứng trên bục gỗ, gõ mạnh thước kinh堂, bắt đầu kể lại vụ án mưu phản của Lục gia chấn động triều dã một năm về trước.
Khách uống trà ngồi nghe, thỉnh thoảng lại tặc lưỡi cảm thán, thở dài tiếc nuối cho một gia tộc lớn bỗng chốc tan thành mây khói.
"Nghe nói con ả góa phụ Thịnh Tuyết Nhu làm đảo lộn nội viện kia đã c.h.ế.t trên đường lưu đày vì bệnh nặng rồi." Một vị khách chép miệng, lắc đầu.
Người bên cạnh tiếp lời, giọng đầy khinh bỉ: "C.h.ế.t là đáng, tội mưu phản khó dung, Lục Diên Khanh c.h.ế.t nhục nhã chốn phòng giam, Lục gia bây giờ cũng chẳng còn một ai nối dõi tông đường, đúng là quả báo nhãn tiền."
Mọi người bàn tán thêm vài câu, rồi nhanh ch.óng chuyển sang những giai thoại mới mẻ khác của kinh thành.
Tôi ngồi ở góc khuất trên tầng cao, nghe rõ từng chữ không sót một lời.
Tôi khẽ đưa tay nâng tách trà lên nhấp một ngụm, rồi nhàn nhạt đặt cạch tách trà xuống bàn gỗ, nét mặt không một chút biến động, cũng không hé môi nói lời nào.
Những con người từng phản bội ta, từng khiến ta đau đớn đến mức khắc cốt ghi tâm ở kiếp trước, đến cuối cùng cũng chỉ còn là một cái tên mờ nhạt trong câu chuyện trà dư t.ửu hậu của kẻ khác.
Mối thù sâu như biển m.á.u năm xưa, giờ phút này đã hoàn toàn tan biến theo khói mây, không còn để lại bất kỳ vết hằn nào trong lòng tôi nữa.
Tình thân gia tộc, một khi đã gột rửa sạch hiềm khích, sẽ là bến đỗ bình yên nhất sau giông bão.
Buổi chiều, gian phòng bao trang nhã trên tầng hai t.ửu lâu đón hai vị khách đặc biệt.
Thịnh lão gia và Thịnh phu nhân thong thả bước vào, gương mặt tràn ngập niềm tự hào và hạnh phúc khi nhìn thấy cơ nghiệp của con gái.
Thịnh phu nhân ngồi xuống bên cạnh tôi, liên tục gắp những món ăn ngon nhất bỏ đầy vào bát của tôi, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương, xót xa: "Sơ Quy, ăn nhiều một chút, dạo này con vất vả vì t.ửu lâu quá rồi."
Thịnh lão gia vuốt râu cười lớn, giọng nói vô cùng sảng khoái: "Bây giờ đi khắp các ngõ ngách kinh thành, ai ai cũng biết cái t.ửu lâu lớn nhất này là tài sản riêng của đại tiểu thư Thịnh gia chúng ta."
Ông dừng một chút, nhìn tôi với ánh mắt ngập ngừng, hỏi nhỏ: "Sơ Quy... Con tuổi còn trẻ, có từng nghĩ đến chuyện tìm một người tốt để tái giá, định đoạt lại tương lai không?"
Tôi khẽ mỉm cười, lắc đầu một cách dứt khoát: "Cha, mẫu thân, hiện tại con sống rất tốt, không muốn tự rước thêm ràng buộc vào người làm gì nữa."
Không phải vì Thịnh Sơ Quy tôi sợ hãi, không còn niềm tin vào tình cảm nam nữ sau một lần đổ vỡ.
Mà là vì ở kiếp này, tôi đã tự làm chủ được vận mệnh của mình, có tiền tài, có danh vọng, có tự do, tôi không cần phải dựa dẫm vào bất kỳ ai để chứng minh giá trị của bản thân nữa.
Cha mẹ thấy thái độ kiên quyết, bình thản của tôi thì cũng tôn trọng gật đầu, tuyệt đối không ai mở miệng nhắc đến cái tên Thịnh Tuyết Nhu để làm mất vui.
Mùa xuân của một người, không cần phải chờ đợi ai đem tới.
Sân sau của t.ửu lâu yên tĩnh, lộng gió, ngăn cách hoàn toàn với sự xô bồ náo nhiệt của tiền sảnh.
Thanh Chi thong thả bước vào, trên tay ôm một chậu hoa mai nhỏ vừa mới chớm nở những cánh hoa trắng muốt, tinh khôi.
Nàng đặt chậu hoa lên chiếc đôn đá bên cạnh tôi, vui vẻ reo lên: "Đông gia, người xem này, mùa xuân lại đến rồi, hoa mai đầu mùa đã nở rồi."
Tôi buông cuốn sổ sách trong tay, đứng dậy tiến lại gần khóm hoa, đưa ngón tay thon dài khẽ vuốt ve cánh hoa mai mịn màng, còn vương chút sương sớm.
Tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh thẳm, bao la không một gợn mây đen phía trên đầu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản.
Kiếp trước, tôi là kẻ ngốc nghếch luôn ngồi trong căn phòng lạnh lẽo của nội viện, mòn mỏi chờ đợi người đàn ông mình yêu mang mùa xuân và hơi ấm đến cho mình.
Kiếp này sống lại, tôi đã tự mình bẻ gãy mọi xiềng xích, tự tay đập tan mọi kẻ thù, để tự biến bản thân mình thành mùa xuân rực rỡ nhất của chính cuộc đời mình.
Hình ảnh hoa mai không còn gợi lại nỗi đau đớn, u uất của chén canh độc năm xưa, chỉ còn lại sự viên mãn, nhẹ nhõm vô ngần.
Một chén rượu nhạt, tiễn biệt toàn bộ huyết lệ và oán hận của ngày cũ.
Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng đỏ rực như lửa nhuộm thắm cả kinh thành rộng lớn.
Tôi một mình bước chậm rãi lên tầng cao nhất của t.ửu lâu, đứng tựa ban can, phóng tầm mắt nhìn ngắm toàn cảnh kinh kỳ tráng lệ đang lên đèn.
Tôi cầm bình rượu nếp thơm, thong thả rót đầy một chén rượu trong vắt, phát ra tiếng động thanh thúy.
Tôi quay đầu, đưa mắt nhìn về phía vệt đất xa xăm nơi từng tọa lạc phủ dinh họ Lục, nơi ấy giờ đây đã đổi chủ, bảng hiệu cũ đã rách nát thành tro bụi từ lâu.
Tôi nâng cao chén rượu lên ngang mày, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào khoảng không vô định.
Tôi không khóc, không có nửa điểm đau thương hay hồi tưởng dài dòng về những đắng cay đã qua.
Tôi nghiêng chén, nhẹ nhàng đổ dòng rượu xuống nền gạch dưới chân, bọt rượu tan biến vào lòng đất.
Chén rượu này, là để tiễn biệt Lục Diên Khanh, tiễn biệt Thịnh Tuyết Nhu và toàn bộ những oán hận, mưu mô của kiếp trước.
Và quan trọng nhất, chén rượu này cũng là để tiễn biệt chính bản thân tôi của kiếp trước — một Thịnh Sơ Quy ngốc nghếch, lụy tình và c.h.ế.t t.h.ả.m khốc trong oan khuất.
Gió xuân thổi qua hành lang, mang theo hương hoa mai thoang thoảng làm bay nhẹ những lọn tóc mai bên gò má tôi.
Dưới phố lớn, dòng người qua lại tấp nập như mắc cửi, tiếng cười nói, tiếng rao hàng vang lên huyên náo, tràn đầy sinh cơ của một cuộc sống thanh bình.
Tôi thong thả rót thêm một chén rượu thứ hai vào chiếc chén sứ trắng.
Lần này, tôi không đổ xuống đất nữa.
Tôi đưa chén rượu lên môi, dứt khoát ngửa cổ uống cạn sạch không còn một giọt, vị rượu cay nồng xen lẫn chút ngọt hậu lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Tôi đặt chén xuống bàn, khóe môi nở một nụ cười rạng rỡ, bình yên và thanh thản nhất kể từ khi trùng sinh sống lại đến nay.
Trùng sinh một đời người, thứ quý giá nhất có được không phải là khoái cảm trả thù tàn nhẫn khi nhìn kẻ thù ngã xuống.
Mà là bản thân có được một cơ hội thứ hai để sửa sai, để đường đường chính chính sống một cuộc đời tự do, tự tại đúng như những gì mình mong muốn.
Mọi mâu thuẫn, âm mưu và nhân vật của quá khứ đã hoàn toàn khép lại sau cánh cửa thành, không còn bất kỳ điều gì có thể làm lung lay tâm trí tôi được nữa.
Hoàng hôn hoàn toàn buông xuống, bóng tối bao trùm nhưng kinh thành lại rực rỡ hơn bao giờ hết.
Đèn l.ồ.ng đỏ treo dọc các tầng của t.ửu lâu lần lượt được thắp sáng rực rỡ, hắt ánh sáng ấm áp xuống khoảng sân rộng.
Tiếng đàn tỳ bà gảy thanh thoát, tiếng cười đùa nói chuyện và tiếng chạm chén rộn ràng của khách khứa hòa vào dòng người nhộn nhịp, huyên náo dưới phố đông.
Thịnh Sơ Quy tôi đứng tựa bên lan can gỗ lim của tầng cao nhất, gió xuân khẽ lướt qua mái tóc đen dài xõa tung sau lưng.
Nàng nâng nhẹ chén rượu không trong tay, ánh mắt thanh tịnh nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi vệt sáng cuối cùng của ngày cũ đang dần tan biến vào màn đêm vĩnh hằng.
Khóe môi nàng cong lên một nụ cười rất nhẹ, phiêu diêu và tự tại.
Không còn oán.
Không còn hận.
Không còn bất kỳ niềm tiếc nuối hay vương vấn nào với quá khứ đen tối nữa rồi.
Kiếp trước, nàng đ.á.n.h mất cả một đời người phụ nữ chỉ để cầu xin, mong mỏi người đàn ông bên gối yêu thương, thương hại mình để rồi nhận lấy cái c.h.ế.t nhục nhã.
Kiếp này sống lại, nàng dùng cả cuộc đời tự do này để học cách trân trọng, kiêu hãnh và yêu lấy chính bản thân mình.
Gió xuân thổi mạnh qua hiên lầu, mang theo hương hoa mai đầu mùa thanh khiết bay v.út lên chín tầng mây xanh.
Một trang đời đầy rẫy huyết lệ và oán hận đã hoàn toàn khép lại một cách viên mãn.
Một cuộc đời mới huy hoàng, tự do tự tại của Thịnh Sơ Quy.
Vừa chính thức bắt đầu.
— HOÀN —
Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.
Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.
Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
TÁNG THẦN
Hàng tỷ năm trước, thuở hỗn độn sơ khai, vũ trụ ngưng tụ một cỗ thần quan hủy thế. Lấy hỗn độn làm thân, năng lượng nguyên thủy làm hơi thở, hố đen làm miệng, tinh thần làm nắp. Quan tài xuất thế, nuốt chửng bốn biển, trấn áp bát hoang, thanh lọc trời đất.
Triệu năm trước, Thần Ma đại chiến, thần quan mở ra, chôn vùi toàn bộ Thần giới rồi tiêu tán vào hư không.
Triệu năm sau, vùng biên viễn Đại Hoang có một thiếu niên tên Mặc Táng Sinh, bị chôn sống sâu vạn trượng dưới lòng đất, lại vô tình dùng ý chí kiếm đạo bất diệt đúc thành đinh quan tài, cộng sinh cùng chí bảo hỗn độn.
Giữa một thời đại người người cầu trường sinh, lạy chư thần, bái tiên Phật, thì lại có một kiếm tu lầm lũi vác hắc quan đi ngược chiều chúng sinh. Thanh kiếm rèn từ nắp quan tài vung lên, nơi đó mất đi sức sống, vạn cổ tịch diệt.
Khi chư thần run sợ hỏi anh muốn làm gì, anh chỉ lạnh lùng đáp: "Cứu người thì ta không giỏi; nhưng chôn cất người... thì ta khá giỏi!"
