Ôn Nhu Đao - Chương 15
Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:03
CHƯƠNG 15: VE SẦU THOÁT XÁC, ÔM CỦA RẢNH TAY
Một người sống dẫu có trăm phương ngàn kế để tranh đoạt, chung quy cũng không bằng hai chữ "quy củ".
Khi sóng gió quan trường quét qua, kẻ khôn ngoan nhất không phải kẻ gom được nhiều vàng bạc nhất, mà là kẻ giữ cho mình một đường lui sạch sẽ.
Ba ngày sau khi Thịnh Tuyết Nhu bị áp giải ra biên ải, Lục phủ trở thành một mảnh hoang tàn, tiêu điều lạnh ngắt.
Trong sân chính, các quan viên của Đại Lý Tự và Hộ bộ đang lật giở từng trang giấy, tiến hành niêm phong và kiểm kê toàn bộ tài sản còn sót lại.
"Đại nhân, mau tới xem cái này!" Một gã sai vặt reo lên khi vừa mở toang cánh cửa đại kho nội viện.
Khi ánh đèn dầu rọi vào trong kho bạc, các vị quan viên đều đồng loạt chấn động, sững sờ tại chỗ.
Bên trong các rương gỗ, phần lớn số vàng bạc tinh thuần, tơ lụa và đồ cổ quý giá đều được gắn mật nhãn, ghi rõ ràng nguồn gốc xuất xứ từ của hồi môn của Thịnh Sơ Quy.
Từng thỏi bạc, từng cuộn gấm đều khớp hoàn toàn với những ghi chép rành mạch, không một vết mờ ám trong cuốn sổ thu chi nội viện mà tôi đã lập ra từ Chương 3.
Vị quan viên Hộ bộ lật xem sổ sách, không khỏi kinh ngạc cảm thán: "Sổ sách rõ ràng, phân minh đến kinh người. Chi tiêu lớn nhỏ của Lục phủ ba năm qua đều có chữ ký phê chuẩn của phu nhân, không hề có dấu hiệu tẩu tán hay che giấu tài sản phi pháp."
Tôi đứng bên cạnh án thư, nét mặt bình thản như mặt nước hồ không một gợn sóng, hai tay đan nhẹ trước bụng.
Thanh Chi đứng phía sau, khẽ thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt ngấn lệ.
May mắn lớn nhất của Thịnh Sơ Quy ta ở kiếp này, chính là ngay từ những chương đầu tiên bước chân vào phủ, ta đã dùng quy củ để siết c.h.ặ.t lại quyền quản gia.
Nếu không có cuốn sổ sách minh bạch này làm bùa hộ mệnh, hôm nay đối mặt với triều đình, ta khó lòng tự chứng minh sự trong sạch của bản thân trước đại án mưu phản của Lục gia.
Trước công lý triều đình, lời giải thích khôn ngoan nhất là để sự thật tự lên tiếng.
Đại Lý Tự, buổi chiều muộn sương khói mập mờ, không khí trang nghiêm áp đảo.
Đại Lý Tự khanh ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt sắc bén như d.a.o găm nhìn thẳng vào tôi, trầm giọng hỏi: "Lục phu nhân, vụ án phản quốc của Lục gia chấn động triều dã, ngươi là người đầu gối tay ấp bấy lâu nay, liệu có biết trước chuyện này không?"
Tôi đứng giữa đại sảnh, thần sắc nhu mì, cúi đầu đáp lời một cách bình tĩnh: "Khởi bẩm đại nhân, nếu thần phụ biết trước dã tâm phản nghịch của Lục gia, đã không cam chịu đợi đến tận hôm nay."
Vị quan viên nhướng mày, hỏi tiếp với giọng điệu đầy dò xét: "Nếu không biết, vậy vì sao khi sóng gió nổi lên, ngươi vẫn kiên trì ở lại Lục phủ, chu toàn mọi việc nội viện?"
Tôi ngẩng đầu, ánh mắt trong trẻo không một chút chột dạ: "Thần phụ là chính thất thê t.ử do Thịnh gia đường đường chính chính gả vào, trượng phu phạm tội, ta phải có trách nhiệm giữ vững nội viện không để hạ nhân làm càn. Hơn nữa, ta ở lại là để bảo vệ toàn bộ sổ sách, chứng cứ minh bạch của phủ dâng lên cho triều đình phá án, không phụ hoàng ân."
Đại Lý Tự khanh nhìn tập sổ sách phân minh đặt trước mặt, lặng im rất lâu, rồi khẽ gật đầu đầy tán thưởng.
Tôi cúi mắt, che đi tia lạnh lẽo sâu thẳm. Nàng không nói dối nửa lời, nhưng nàng cũng tuyệt đối không dại dột nói ra hết toàn bộ chân tướng.
Tôi không tự mình mở miệng nhận công lao lớn lao, ta để cho các vị quan viên tự nhìn chứng cứ mà đưa ra đ.á.n.h giá công tâm nhất.
Lập trường vững vàng, sổ sách rõ ràng, Thịnh Sơ Quy tôi trong mắt quan phủ chính là một thục nữ đại nghĩa, hoàn toàn trong sạch.
Thánh chỉ ban xuống, chính là dấu chấm hết cho mọi xiềng xích của kiếp trước.
Hoàng cung, Kim Loan Điện buổi nghị triều hôm nay không khí yên ắng lạ thường.
Đại Lý Tự khanh bước ra khỏi hàng, cung kính dâng tấu chương kết quả điều tra tài sản lên trước ngai vàng.
Quan viên Hộ bộ cũng bước lên xác nhận: "Khởi bẩm bệ hạ, qua đối chiếu sổ sách và mật nhãn, toàn bộ của hồi môn khổng lồ trong Lục phủ thực chất là tài sản riêng hợp pháp của Thịnh thị, không liên can một đồng đến ngân khố phạm pháp của Lục gia."
Hoàng đế xem xong tấu chương, sắc mặt uy nghiêm trầm mặc rất lâu, bàn tay khẽ vuốt chòm râu rậm.
Cuối cùng, thiên t.ử truyền chỉ, giọng nói vang vọng khắp đại điện:
"Thịnh thị Sơ Quy thấu hiểu đại nghĩa, hành sự phân minh, hoàn toàn không liên can đến vụ án mưu phản của Lục gia. Nay trượng phu đã tạ thế, gia tộc bại hoại, trẫm đặc chuẩn cho phép nàng rời khỏi Lục phủ, lập tức khôi phục thân phận tự do, không còn bất kỳ ràng buộc nào với Lục gia nữa. Toàn bộ của hồi môn và tài sản riêng của nàng phải được giữ nguyên vẹn, triều đình tuyệt đối không tịch thu."
Nội thị dõng dạc đọc xong thánh chỉ, cả triều đình lặng ngắt, không một vị đại thần nào đứng ra phản đối nửa lời.
Việc hòa ly sau khi phu quân qua đời đã được Hoàng đế đích thân chuẩn thuận một cách hợp pháp, quang minh chính đại.
Từ nay về sau, hai chữ "Lục phu nhân" nhục nhã, oan khuất của kiếp trước đã hoàn toàn bị xóa bỏ sạch sẽ khỏi cuộc đời tôi.
Con đường quay về nhà, mười năm qua ta đã phải dùng cả huyết lệ để đổi lấy.
Buổi chiều, trước cổng lớn của Thịnh phủ, đèn l.ồ.ng đỏ đã được treo cao từ bao giờ.
Chiếc xe ngựa của tôi chậm rãi dừng lại trước ngạch cửa quen thuộc, Thanh Chi vội vàng tiến lên vén rèm xe.
Thịnh phu nhân đứng chờ sẵn ngoài cửa, vừa nhìn thấy bóng dáng con gái bước xuống liền không kìm được tiếng nấc, lao đến ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.
Bà khóc không thành tiếng, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm vai áo tôi.
Thịnh lão gia đứng bên cạnh, hốc mắt đỏ hoe, vỗ mạnh vào vai tôi, giọng nói nghẹn ngào: "Con gái, con đã chịu khổ nhiều rồi. Về nhà là tốt rồi."
Tôi dựa vào vòng tay ấm áp của mẫu thân, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ấm áp, chân thành nhất từ trước đến nay.
Đây là lần đầu tiên sau cả hai kiếp người đầy rẫy oán hận, Thịnh Sơ Quy tôi mới thực sự cảm nhận được hơi ấm của hai từ "về nhà".
Kiếp trước, tôi c.h.ế.t t.h.ả.m khốc trong đại lao, mang danh ác phụ phụ bạc, vĩnh viễn không còn cơ hội được nhìn lại mặt cha mẹ.
Kiếp này sống lại, ta đã đường đường chính chính bước qua giông bão để trở về, làm lại đại tiểu thư cao quý của Thịnh phủ.
Cha mẹ tôi tự đưa ra quyết định đón tiếp chu đáo, tuyệt nhiên không một ai mở miệng nhắc đến cái tên Thịnh Tuyết Nhu nhục nhã kia, không khí gia đình vô cùng hòa hợp, không một chút bi kịch.
Tài sản hồi môn khi xuất giá mang đi bao nhiêu, ngày trở về phải nguyên vẹn bấy nhiêu.
Trước cổng lớn của Lục phủ, chiều muộn buông xuống nhanh ch.óng.
Từng chiếc rương gỗ lim nặng trịch, những cuộn gấm lụa quý giá liên tục được các gia nhân của Thịnh gia khiêng ra ngoài, xếp ngay ngắn thành một hàng dài trên xe ngựa.
Thanh Chi tay cầm cuốn sổ tay hồi môn từ Chương 3, tỉ mỉ đối chiếu từng món đồ, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười tươi tắn.
Quan sai của Đại Lý Tự đứng bên cạnh kiểm tra lại dấu niêm phong, rồi dứt khoát đóng dấu sáp xác nhận: "Tài sản của Thịnh phu nhân đầy đủ, không thiếu một món, cho phép xuất phủ!"
Không một đồng bạc, không một mảnh vải nào thuộc về hồi môn của tôi bị Lục phủ giữ lại hay bị quan phủ tịch thu.
Thanh Chi đóng mạnh nắp chiếc rương cuối cùng lại, tiếng vang thanh thúy phá tan không gian tiêu điều của nội viện.
Nàng nhớ lại ngày đầu tiên cách đây mười năm, khi mình theo chân phu nhân ôm đống của hồi môn khổng lồ này bước vào cửa Lục phủ với bao hy vọng.
Không một ai ngờ được, ngày rời đi hôm nay, mọi thứ tài sản của phu nhân vẫn còn nguyên vẹn, mà kẻ từng muốn cướp đoạt nó thì đã xương cốt lạnh ngắt dưới mồ sâu.
Chiếc khóa sắt lớn của Lục phủ cạch một tiếng đóng sầm lại, chính thức khép lại một chương đen tối.
Khi quá khứ đã hóa thành tro bụi, người bước đi tuyệt đối không được ngoảnh đầu nhìn lại.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ rực cả không gian vắng lặng trước cổng Lục phủ.
Tôi thong thả bước lên xe ngựa, trước khi tấm rèm lụa hạ xuống, tôi khẽ quay đầu nhìn lại dinh thự này lần cuối cùng trong đời.
Tấm biển lớn mang chữ "Lục phủ" phía trên cổng chính giờ đây đã sờn rách, phủ một lớp bụi mờ mịt và xám xịt của sự lụi tàn.
Tôi thần sắc bình thản, đôi mắt trong trẻo không gợn một chút sóng lòng luyến tiếc hay oán hận, cũng không rơi lấy một giọt nước mắt nữ nhi thường tình.
Tôi khẽ buông tay, tấm rèm xe ngựa che khuất toàn bộ tầm nhìn phía sau.
"Phu nhân, khởi hành thôi chứ ạ?" Giọng Thanh Chi vang lên từ ngoài cửa xe.
"Đi thôi." Tôi nhẹ giọng đáp.
Bánh xe ngựa bằng gỗ nặng nề bắt đầu chuyển động, chậm rãi lăn bánh trên con đường sỏi rời khỏi Lục phủ, hướng về phía tương lai tươi sáng phía trước.
Hai kiếp làm người, trải qua bao nhiêu đắng cay, uất ức và huyết lệ, cuối cùng Thịnh Sơ Quy tôi cũng đã hoàn toàn bước ra khỏi cái l.ồ.ng giam thối nát này. Nàng rời đi không phải bằng những giọt nước mắt bất lực, hoang mang, mà bằng sự đường đường chính chính, kiêu hãnh của một người chiến thắng giành lại vinh quang.
Chiếc xe ngựa chở đầy những rương của hồi môn khổng lồ chậm rãi rời khỏi cổng lớn Lục phủ, tiến về phía con phố chính của kinh kỳ.
Mười mấy chiếc xe ngựa chất đầy của cải nối đuôi nhau thành một hàng dài dằng dặc, thong thả di chuyển dưới ánh hoàng hôn.
Khung cảnh ấy long trọng và bề thế, giống hệt như cái ngày Thịnh Sơ Quy tôi xuất giá mười năm về trước.
Chỉ có một điều duy nhất đã hoàn toàn khác biệt.
Ngày ấy xuất giá, nàng mang theo một trái tim đầy hy vọng, ngây thơ và chấp niệm mù quáng vào tình yêu của nam nhân để rồi nhận lấy cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc.
Còn hôm nay trở về, nàng mang theo danh dự vẹn toàn, tiền tài vô kể và một tâm hồn hoàn toàn tự do tự tại.
Qua ô cửa sổ nhỏ của xe ngựa, tôi lặng lẽ nhìn ánh chiều tà cuối ngày đang tắt dần phía chân trời, khẽ khép hờ đôi mắt lại để tận hưởng làn gió mát lành.
Từ nay về sau, Thịnh Sơ Quy tôi vĩnh viễn không còn là thê t.ử của bất kỳ người đàn ông nào trên đời này nữa.
Nàng, chỉ sống là chính mình, nữ chủ nhân duy nhất nắm giữ vận mệnh và tương lai huy hoàng của cuộc đời mình.
