Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 331: Không Nỡ Rời Đi
Cập nhật lúc: 24/04/2026 02:05
“Giải quyết xong Nhạc Kiến Tư rồi, thì đến lượt Phan Phương.”
Tô Hựu Hựu uống một ngụm nước, lấy lại hơi rồi tiếp tục: “Tôi không muốn ở cạnh tên khốn Nhạc Thành Tài thêm một giây nào nữa, nên luôn tìm kiếm thời cơ thích hợp. Khoảng thời gian đó, tôi liên tục khóc lóc với hắn rằng mình không còn tiền tích cóp, ngầm xúi giục hắn đi tìm Phan Phương đòi tiền. Cuối cùng, vào đêm đó, sau khi hết thời hạn tạm giữ và được thả ra, hắn đã quyết định đi tìm Phan Phương.”
“Tiếp theo đúng như các anh đã nói, tôi đến trước hắn để uy h.i.ế.p Phan Phương, sau đó quay lại bệnh viện tạo bằng chứng ngoại phạm... Ừm,” Tô Hựu Hựu gật đầu, “Chuyện là như vậy, tôi đã g.i.ế.c hai người.”
Thời Viên đi thẳng vào chi tiết: “Khi gặp cô, phản ứng của Phan Phương thế nào?”
Tô Hựu Hựu hồi tưởng: “Bà ta có chút kinh ngạc, nhưng biết tôi là bạn gái của Nhạc Thành Tài nên không nói gì. Thấy tôi ngồi xe lăn, bà ta còn muốn đỡ, nhưng tôi có mang theo nạng, cố gắng vẫn đi được... Bà ta đối xử với tôi khá khách sáo, chắc là Nhạc Thành Tài đã kể về tình trạng của tôi cho bà ta rồi.”
“Hừ, nhưng càng khách sáo, thì khi nghe những lời tôi nói, bà ta lại càng không thể tin nổi.” Tô Hựu Hựu cười lạnh. “Biểu cảm của bà ta khi biết Nhạc Hân là chị gái tôi... đặc sắc đến mức tôi có thể nhớ cả đời! Còn cả lúc bà ta đồng ý dùng mạng mình đổi mạng cho Nhạc Thành Tài nữa... cái vẻ mặt tuyệt vọng đó.”
“Bà ta làm sao ngờ được? Lần cuối cùng gặp con trai lại là để cãi nhau, còn bị hắn đòi tiền, ha ha ha ha! Ở một khía cạnh nào đó, bà ta cũng là kẻ đáng thương, nhưng chuyện đó liên quan gì đến tôi? Tất cả đều là do bà ta tự làm tự chịu!”
Tô Hựu Hựu trông có vẻ vô cùng hả dạ, nụ cười trên mặt dù có phần đáng sợ, nhưng lại là niềm vui chân thật.
Điệu cười này đúng chuẩn của một kẻ phản diện.
Trì Hề Quan âm thầm xoa cánh tay nổi đầy da gà: “Ờ... xong việc là cô quay về bệnh viện ngay đúng không?”
“Ừm.”
“Hãy nói về hành tung của cô ở bệnh viện.”
Tô Hựu Hựu khựng lại, trong thoáng chốc lộ ra chút cảnh giác: “Chỉ đi dạo quanh thôi, để lại ghi hình trên camera là được.”
Trì Hề Quan hỏi tiếp: “Cô có đi tìm Trần Vi Thiên không?”
Câu hỏi này khiến cô ta mất vài giây mới phản ứng: “Có, tôi đi tìm chị, nhưng chị không có ở đó nên tôi nằm nghỉ trên giường chị một lát. Trong lúc đó có gặp đồng nghiệp của chị, đúng lúc tôi phát hiện mình đến kỳ kinh nguyệt nên nhờ cô ấy cho mượn nhà vệ sinh và ga trải giường.”
Quả nhiên là trực tiếp sửa lời khai.
Xem ra phản ứng của Tô Hựu Hựu cũng rất nhanh nhạy.
Trì Hề Quan gãi má: “Tại sao cô phải che giấu thân phận? Giả vờ là Trần Vi Thiên nằm ở đó?”
Tô Hựu Hựu lại khựng lại một chút: “Được rồi, thực ra đêm đó chị tôi đói quá, muốn ra ngoài ăn khuya, nhưng đúng lúc đang trực nên bảo tôi giả vờ không khỏe nằm đó để đối phó với đồng nghiệp. Dù sao nếu bị lãnh đạo phát hiện thì sẽ rất phiền phức.”
Trì Hề Quan: ……
Thời Viên bật cười: “Cái cớ của cô tuy khá gượng ép, nhưng vẫn có thể coi là hợp logic.”
Tô Hựu Hựu đáp: “Tôi không hiểu anh đang nói cái cớ gì, tôi chỉ nói sự thật.”
Thời Viên hỏi tiếp: “Những việc cô làm, Trần Vi Thiên đều biết sao?”
“Chị ấy biết một phần kế hoạch của tôi, phần đó đều do tôi ép chị ấy phải phối hợp.”
Thời Viên lại hỏi: “Cô làm vậy, cô ta có cảm ơn cô không?”
“Chị ấy rất phản đối, nhưng không thắng nổi sự kiên trì của tôi. Chị đã vất vả lắm mới bước ra khỏi bóng tối quá khứ, đỗ đại học, có một công việc ổn định. Chị ấy thực ra muốn an phận với hiện tại, nhưng tôi thì không thể buông bỏ những thù hận đó...”
Tô Hựu Hựu rũ mắt, nắm tay siết c.h.ặ.t đến run nhẹ, để lộ nội tâm đầy sóng gió.
“Chúng tôi hiểu rồi, cô Tô.” Trì Hề Quan thở dài trong lòng. “Cảm ơn sự thành thật và lời giải thích của cô. Tiến độ tiếp theo của vụ án, chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật cho cô sau...”
Tô Hựu Hựu thảng thốt ngẩng đầu: “Ý là sao? Còn hậu quả gì nữa? Chẳng phải tôi đã nói tôi là hung thủ sao? Mọi chuyện đã kết thúc rồi.”
“Là thế này,” Trì Hề Quan giải thích, “Vì vụ án này liên quan đến ba hung thủ, nên phía cảnh sát cần phân loại và đ.á.n.h giá kỹ hơn. Yên tâm, sẽ không để cô chờ lâu.”
Tô Hựu Hựu tỏ vẻ không hiểu: “Tôi đã đưa đáp án đến tận tay các anh rồi mà...”
Thời Viên nghiêm túc nói: “Chép đáp án của người khác là không đúng.”
Tô Hựu Hựu: ……
Được, các người cao quý.
Sau khi buổi thẩm vấn kết thúc, mọi người rơi vào trạng thái hoang mang ngắn ngủi.
“Nói thật, tôi thấy những gì Tô Hựu Hựu vừa nói nghe cũng rất thật.” Trì Hề Quan nhìn sắc mặt mọi người, dò hỏi. “Các cậu nghĩ xem, liệu có khả năng nào...”
“Chỉ có mình tôi thấy vô lý thôi sao?” Quan T.ử Bình dang hai tay, vẻ mặt cạn lời. “Lời nói dối sáng nay của Tiểu Lăng và sếp Tống dùng để lừa Trần Vi Thiên, giờ lại thành sự thật hết rồi! C.h.ế.t tiệt...”
Lăng Vô Ưu: ...
Tống Vệ An gãi đầu: “Không sao, mọi người nghĩ thoáng một chút. Dù sao hiện tại tội của hai cô ấy chắc chắn đã được xác định, chỉ còn vấn đề ai là chủ mưu, ai là đồng phạm thôi. Hơn nữa, lời bịa của chúng ta lại trùng khớp với sự thật, chẳng phải chứng tỏ chúng ta bịa rất logic, rất sát thực tế sao? Như vậy không phải là tốt sao?”
Dù ngoài mặt đang an ủi, nhưng trong lòng Tống Vệ An lại gào thét:
Thật sự quá bực mấy người đi nhận tội thay người khác!!!
“Thế này đi,” Tống Vệ An nói, “Chúng ta rà soát lại toàn bộ quá trình vụ án cùng các manh mối, xem có tìm được bằng chứng quyết định ai là chủ mưu không...”
“Đúng rồi, điểm mâu thuẫn hiện tại là đêm đó Tô Hựu Hựu có thật sự đến chỗ Phan Phương hay không. Cô ta không phải tự lái xe sao? Chúng ta chỉ cần tra camera, bắt đầu từ bệnh viện, kiểm tra toàn bộ các tuyến đường xung quanh để xem cô ta đi theo hướng nào... như vậy còn sợ tìm không ra sao?”
Những người còn lại: ……
Không sợ tìm không ra, chỉ sợ mệt c.h.ế.t.
Quan T.ử Bình nghe xong đã thấy đau đầu, xoa thái dương, thở dài: “Vậy tôi không rà soát nữa, tôi đi điều tra camera luôn cho xong. Bắt đầu sớm... thì cũng mệt sớm.”
Tống Vệ An: Cũng không cần nói thẳng như vậy.
“Được, vậy cậu ra khu bệnh viện xem trước, điều tra kỹ các lộ trình, đến lúc tìm sẽ thuận tiện hơn.”
“Rõ.”
Quan T.ử Bình thu dọn đồ đạc trên bàn rồi rời đi.
Lăng Vô Ưu và Thời Viên chuẩn bị rà soát lại hai buổi thẩm vấn hôm nay, nhưng chưa kịp bắt đầu thì cửa văn phòng lại mở. Quan T.ử Bình vừa rời đi đã vội vàng xông vào như cơn gió:
“Này, này này...” Anh ta thở hổn hển vì kích động. “Các cậu đoán xem tôi vừa thấy gì?”
Trì Hề Quan đáp: “Thấy người.”
Quan T.ử Bình: ...
“Chậc, đừng phá đám!” Quan T.ử Bình liếc xéo. “Tôi thấy Trần Vi Thiên đang ngồi trên ghế công cộng ngoài cổng đồn, cứ ngồi đờ ra ở đó.”
“Ý là sao?” Trì Hề Quan thấy lạ. “Không nỡ rời đi sao?”
Quan T.ử Bình bĩu môi: “Biết đâu lại là thật.”
