Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 332: Tôi Muốn Tự Thú

Cập nhật lúc: 24/04/2026 02:05

“Chắc là trong lòng đang giằng co dữ dội, không biết có nên thành thật nhận tội hay không thôi.” Tống Vệ An lật xem xấp tài liệu trong tay, không hề ngẩng đầu. “Cũng tốt, xem ra cô ta vẫn còn chút lương tâm, chúng ta có thể đợi.”

Quan T.ử Bình gãi đầu: “Vậy tôi còn phải đi điều tra camera nữa không?”

“Đi chứ.” Tống Vệ An đáp như thể đó là điều hiển nhiên. “Chẳng lẽ cậu định đặt hy vọng phá án vào lương tâm của một kẻ g.i.ế.c người sao?”

“Tôi đâu có nói vậy!”

Quan T.ử Bình vừa chạy về báo tin, m.ô.n.g còn chưa kịp chạm ghế đã phải lập tức quay người rời đi.

Đến tối muộn, Lăng Vô Ưu và Thời Viên cũng xuất phát đến khu vực gần bệnh viện để hỗ trợ Quan T.ử Bình. Khi họ ra ngoài, bóng dáng Trần Vi Thiên đã không còn ở cổng đồn nữa.

“Xem ra lý trí vẫn chiếm ưu thế.” Ánh mắt Thời Viên rời khỏi chiếc ghế công cộng trống không.

Lăng Vô Ưu nhún vai: “Đó mới là lựa chọn của người thông minh.”

Mười giờ rưỡi tối, ba người Lăng Vô Ưu trở về với một chiếc USB chứa đầy các đoạn ghi hình camera. Đây vẫn chưa phải toàn bộ, chỉ là những đoạn ở các tuyến đường có khả năng cao mà họ đã sàng lọc. Nếu trong số này vẫn không tìm thấy hành tung của Tô Hựu Hựu, ngày mai họ sẽ phải tiếp tục mở rộng phạm vi tìm kiếm.

“Cô ta tự nói là đi từ đường Trọng Lợi qua đây, con đường đó lưu lượng xe cộ và người qua lại cực lớn. Nếu không tìm thấy, cô ta hoàn toàn có thể nói là do chúng ta vô dụng.” Trì Hề Quan vừa cắm USB vào máy tính vừa nói. “Nhưng tôi thấy chắc không phải đường Trọng Lợi đâu, cứ bắt đầu từ những con đường ít xe trước đi...”

Quan T.ử Bình chọc một câu: “Cậu chỉ là không muốn xem đường Trọng Lợi thôi chứ gì.”

“Muốn xem thì cậu xem đi.”

“… Tôi cũng không xem.”

Thời Viên bất lực lên tiếng: “Vậy để tôi xem đường Trọng Lợi.”

Quan T.ử Bình giơ ngón tay cái: “Đúng là tuổi trẻ tài cao!”

Trì Hề Quan tròn mắt: “Thời Viên, cậu đúng là tấm gương sáng!”

Thời Viên: …… Thật sự không cần thiết.

Tống Vệ An, người không cần xem camera vì còn bận việc khác, nhắc nhở: “Tô Hựu Hựu nói cô ấy đến bệnh viện khoảng mười một giờ, các cậu ít nhất phải xem ngược lại ba tiếng trước đó.”

“Rõ!”

Lăng Vô Ưu xem được hơn một tiếng thì mắt bắt đầu cay xè. Cô thuần thục lấy lọ t.h.u.ố.c nhỏ mắt mới mua, nhỏ một giọt, nhắm mắt nghỉ vài giây rồi lại tiếp tục dán mắt vào màn hình.

Trong nửa tiếng đầu, họ kiểm tra camera gần khu vực bãi đỗ xe của bệnh viện, mất rất nhiều công sức mới tìm thấy bóng dáng Tô Hựu Hựu, từ đó xác định được thời gian cô ta đến. Sau đó, dựa vào mốc thời gian này để lần theo hình ảnh chiếc xe của cô ta trên các camera ở những đoạn đường khác, từng bước truy ngược về trước.

Phần lớn camera đều đặt tại các nút giao đèn tín hiệu nên lưu lượng xe không hề ít.

Đến gần mười hai giờ đêm, Trì Hề Quan phát hiện ra xe của Tô Hựu Hựu trên đoạn đường Bào Trà do mình phụ trách. Đây là nút giao cuối cùng trước khi cô ta đến bệnh viện.

Lúc này, Tống Vệ An vừa xử lý xong việc bên ngoài quay về, cũng tham gia vào việc xem camera.

Đến năm giờ rưỡi sáng, sau khi gọi vài cuộc điện thoại “làm phiền” bộ phận quản lý giao thông thành phố Hải Châu để xin thêm dữ liệu, Đội Cảnh sát Hình sự số 1 cuối cùng cũng hoàn thiện được lộ trình đến bệnh viện của Tô Hựu Hựu, đồng thời xác định được một quán cà phê mà cô ta có khả năng đã ghé qua.

Sau khi về ký túc xá nghỉ ngơi vài tiếng, đến tám giờ sáng, Trì Hề Quan gọi điện cho quán cà phê nhưng được báo chín giờ mới mở cửa.

Thế là đúng chín giờ, anh ta gọi lại lần nữa, kiên trì thuyết phục mới xin được đoạn ghi hình của quán.

Mất thêm nửa tiếng xem lại, cuối cùng họ cũng tìm thấy Tô Hựu Hựu. Cô ta vào quán lúc tám giờ tối hôm xảy ra vụ án, ăn mặc kín đáo, nhưng vì ngồi xe lăn nên vẫn rất dễ nhận ra. Sau khi vào, cô ta đến quầy gọi món, thanh toán bằng tiền mặt, rồi đi vào góc trong cùng và biến mất khỏi phạm vi camera.

Quan T.ử Bình đứng bên cạnh xem không nhịn được mà phàn nàn: “Cái quán cà phê bé tí mà cũng có góc c.h.ế.t sao!?”

Trì Hề Quan thở dài: “Haiz.”

Họ tua nhanh với tốc độ gấp đôi, đến chín giờ bốn mươi tối thì Tô Hựu Hựu lại xuất hiện trong khung hình, chuẩn bị rời đi.

Vấn đề nằm ở đây: thời gian Tô Hựu Hựu đến bệnh viện là 10 giờ 57 phút tối, từ quán cà phê này đến bệnh viện mất khoảng một tiếng, hoàn toàn khớp. Nhưng từ quán cà phê đến nhà họ Nhạc lại mất một tiếng rưỡi, nghĩa là từ đây cô ta đi thẳng đến bệnh viện.

Tiếp tục truy ngược về trước, nhóm Thời Viên đã kiểm tra camera ở khu chung cư Phong Thành, xác nhận Tô Hựu Hựu rời đi lúc sáu giờ rưỡi tối. Từ đó đến quán cà phê mất bốn mươi phút, nhưng nếu đi đến nhà họ Nhạc thì phải mất một tiếng hai mươi phút. Nói cách khác, nếu cô đi đến nhà họ Nhạc, thì không thể có mặt ở quán cà phê vào lúc tám giờ tối.

Vì vậy, kết luận sau một đêm thức trắng là: Tô Hựu Hựu không hề đến nhà họ Nhạc, đồng nghĩa với việc người g.i.ế.c Phan Phương không phải cô ta, mà hung thủ là Trần Vi Thiên.

Đúng lúc đó, kết quả xét nghiệm sợi tóc của Tô Hựu Hựu gửi đi hôm qua cũng đã có. Trong đó phát hiện một lượng cực nhỏ thành phần xà phòng.

Nhớ ra điều gì, Lăng Vô Ưu nói: “Hôm đến nhà Tô Hựu Hựu, tôi có vào nhà vệ sinh. Cô ấy dùng nước rửa tay và sữa tắm, không có xà phòng cục.”

Tống Vệ An lấy điện thoại ra: “Để chú hỏi Tòng Tân xem nhân viên y tế trong bệnh viện dùng gì để rửa tay.”

Tống Tòng Tân trả lời rất nhanh, thậm chí còn nói rõ cả nhãn hiệu.

Tống Vệ An liền bảo Quan T.ử Bình đến bệnh viện mua một bánh xà phòng cùng loại về để kiểm tra đối chiếu. Dù chưa có kết quả đo đạc, nhưng trong lòng mọi người đều hiểu, tám chín phần mười loại xà phòng này xuất phát từ Trần Vi Thiên, dù sao cô ta cũng là y tá, luôn phải chú ý vệ sinh.

Sau khi hoàn tất những việc này, cả nhóm đều mệt rã rời. Những gì có thể làm họ đều đã làm, may mà kết quả hiện tại khá khả quan.

Nhưng ngay trước khi báo cáo kiểm tra xà phòng được đưa ra khoảng một tiếng, Lăng Vô Ưu nhận được một cuộc gọi.

Là Trần Vi Thiên. Cô ta nói có chuyện muốn nói với họ.

Quan T.ử Bình nằm vật ra ghế, trông như kiệt sức: “... Chuyện gì nữa đây? Đừng nói là cô ta định tự thú nhé... Nếu vậy thì tôi thật sự cảm ơn cô ta, sao không nói sớm hơn một đêm chứ? Nhìn quầng thâm mắt tôi này...”

“Ai mà chẳng vậy.” Tống Vệ An chẳng buồn để ý đến anh ta. “Giờ Trần Vi Thiên đang ở đâu?”

Lăng Vô Ưu đáp: “Ở cổng đồn cảnh sát. Để cháu xuống đón cô ta lên?”

“Được, cháu đi đi.”

Lăng Vô Ưu xuống dưới, nhìn thấy Trần Vi Thiên đã thay một bộ quần áo khác, sắc mặt có vẻ khá hơn hôm qua, có lẽ đã nghỉ ngơi đủ.

Cô không vòng vo: “Cô có chuyện gì muốn nói? Có thể nói luôn ở đây hay cần vào phòng thẩm vấn?”

Trần Vi Thiên im lặng nửa giây: “Vào phòng thẩm vấn.”

“Được, đi theo tôi.”

Mười phút sau, bộ ba quen thuộc lại xuất hiện trong căn phòng thẩm vấn quen thuộc.

“Cô Trần,” Tống Vệ An cố gắng lấy lại trạng thái như ngày hôm qua, “tình hình vụ án chúng tôi đã nói với cô rồi, không biết hôm nay cô đến là vì...”

“Tôi muốn tự thú.” Trần Vi Thiên nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.