Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 59: Họ Là Người Trên Núi
Cập nhật lúc: 27/03/2026 18:07
Mấy người rời khỏi nhà thờ họ, đi được vài bước thì thấy một tiệm tạp hóa nhỏ do dân làng mở. Tống Vệ An vào mua mấy chai nước, lúc bước ra mặt đầy ấm ức:
“Một chai nước mà lấy tận mười tệ, thấy tôi lạ mặt nên c.h.ặ.t c.h.é.m đây mà!”
Quan T.ử Bình nhận lấy chai nước: “Gì vậy? Không phải người ta hay nói dân quê hiền lành lắm sao??”
Lăng Vô Ưu buông một câu lạnh tanh: “Họ là người trên núi.”
Thời Viên bật cười: “Phụt.”
Tống Vệ An cũng cười theo: “Tiểu Lăng nói đúng thật ha ha ha! Thôi kệ, chúng ta ở vài ngày rồi đi, có bị c.h.ặ.t c.h.é.m cũng không đáng bao nhiêu, may mà còn mang theo ít đồ ăn.”
Không ai để ý đến chuyện nhỏ này, họ xem đó là bình thường, giống như gặp giá cao ở khu du lịch. Chỉ có bà chủ tiệm tạp hóa ngồi trước cửa, vừa khoe khoang việc kiếm thêm được mấy đồng, vừa cười nhạo người thành phố.
Đi khoảng năm sáu phút, Quan T.ử Bình chỉ vào một căn nhà gạch có sân nhỏ bên cạnh: “Đây là nhà Giả Oánh.”
Vì đã báo trước, bốn người đi thẳng vào sân. Sân vốn yên tĩnh bỗng vang lên tiếng gà kêu. Lăng Vô Ưu cảnh giác nhìn quanh, thấy góc tường bên trái có một chuồng gà nhỏ, mấy con gà bên trong đang náo loạn.
Tống Vệ An trêu: “Mấy con gà này còn biết trông nhà nữa à?”
Vừa dứt lời, cửa nhà mở ra. Một người phụ nữ khoảng năm sáu mươi tuổi đầu quấn khăn, mặt đầy nếp nhăn, đứng ở cửa, cảnh giác nhìn họ từ trên xuống dưới:
“Các người là ai?”
Tống Vệ An nói: “Chào bà, bà là mẹ của Giả Oánh đúng không? Chúng tôi là cảnh sát đến điều tra vụ án, giờ bà có thể phối hợp lấy lời khai không?”
Nghe nói là cảnh sát, bà Giả mới mở cửa, chậm chạp bước ra, tay vẫn cầm bát thức ăn cho gà. Giọng bà thờ ơ, như đang đuổi khách:
“Hỏi đi, tôi cho gà ăn xong đã.”
Tống Vệ An đi theo bên cạnh: “Tôi xác nhận lại, Giả Oánh là con gái bà đúng không?”
Bà Giả vừa rắc thức ăn vừa nói: “Đúng.”
Quan T.ử Bình đứng bên cạnh nói nhỏ: “Con gái bà mất rồi mà bà không có vẻ gì đau lòng vậy?”
Câu này bị bà Giả nghe thấy, bà liếc xéo: “Hừ, các anh biết gì? Con gái vốn đâu phải người nhà mình, sớm muộn cũng gả đi! Gả vào nhà t.ử tế thì còn được tiền sính lễ, chứ gả cho nhà nghèo thì nuôi lớn thế này chỉ lỗ vốn!”
“Nhắc tới lại bực. Con nhỏ nhà tôi đầu óc không nhanh, chỉ được cái mặt mũi sáng sủa. Tôi đâu dám mong nó gả vào nhà giàu, được nhà trưởng làng để mắt đã là phúc rồi! Tôi còn đang tính nhận chút tiền lễ để kết thân, ai ngờ nó lại c.h.ế.t như vậy? Đồ bất hiếu! Đồ vô ơn!”
Bà càng nói càng tức: “Nuôi lớn mà chẳng được tích sự gì, chỉ làm xấu mặt gia đình, xui xẻo!”
Thời Viên nhíu mày, giọng lạnh đi: “Xin bà tôn trọng người đã khuất. Nếu muốn trách, nên trách hung thủ đã g.i.ế.c họ.”
Bà Giả vẫn ngang ngạnh: “Sao hung thủ không g.i.ế.c người khác mà lại g.i.ế.c nó? Tôi thấy nó đáng đời!”
Nhóm Đội Hình sự số 1: ???
Cả nhóm thực sự bị sốc.
Tống Vệ An tự nhủ không nên tranh cãi, cố giữ giọng bình tĩnh: “Bình thường Giả Oánh có thân với ai không?”
Bà Giả: “Thì hai chị em nhà hàng xóm, thân lắm. Ngày nào cũng tụ tập nói chuyện, giờ c.h.ế.t cũng c.h.ế.t cùng nhau, còn thân hơn cả mẹ nó.”
“Ngoài hai người đó?”
Bà Giả rắc nốt thức ăn: “Không biết. Làng nhỏ thế này ai chẳng quen, gặp là chào thôi, khác nhau ở chỗ nói nhiều hay ít.”
Lăng Vô Ưu hỏi: “Giả Oánh có quen con trai trưởng làng không?”
“Có gặp một lần để xem mắt.”
“Tôi nghe nói cô ấy không muốn lấy chồng, định tháng sau ra ngoài làm thuê, có đúng không?”
Bà Giả tặc lưỡi: “Nó chữ nghĩa không có thì ra ngoài kiếm được bao nhiêu tiền? Chưa kiếm được tiền đã bị lừa rồi! Thà ngoan ngoãn lấy chồng sớm, ở nhà chăm chồng con, đó mới là bổn phận của phụ nữ!”
Lăng Vô Ưu nói: “Sửa lại một chút, đó không phải bổn phận của phụ nữ, mà là sự tự mãn của những người như bà.”
Bà Giả: ?
Bà trợn mắt: “Mày c.h.ử.i tao? Con nhỏ này, nói chuyện với người lớn kiểu gì vậy?! Không có mẹ dạy sao?”
Lăng Vô Ưu: “Không có.”
Bà Giả: ...
Thật sự không có sao??
Lăng Vô Ưu nhìn vẻ mặt ngơ ra của bà, nói thêm: “Nếu có người như bà làm mẹ, tôi thà c.h.ế.t từ trong bụng còn hơn.”
Bà Giả: ...
Mấy người còn lại: Không biết nói gì.
“Con nhỏ kia, mày nói cái gì...”
Thấy bà sắp nổi giận, Thời Viên nhanh ch.óng kéo Lăng Vô Ưu ra sau, nở nụ cười xoa dịu: “Cô ấy nói chuyện thẳng thắn, bà đừng để ý.”
Tống Vệ An cũng chuyển đề tài: “Tôi hỏi thêm, bình thường Giả Oánh ngủ lúc mấy giờ? Tối hôm xảy ra vụ án có gì bất thường không?”
Bà Giả tức đến mức thở mạnh, vừa liếc Lăng Vô Ưu vừa nói:
“Nó làm xong việc thì chín mười giờ là ngủ. Tôi bận thế này, lấy đâu ra thời gian mà để ý nó có gì bất thường?”
Tống Vệ An: “Trước đây cô ấy có từng ra ngoài lúc nửa đêm không?”
Bà Giả: “Không nhớ. Nhưng biết đâu nó lén ra ngoài chơi bời, đắc tội người không nên đắc tội, thấy thứ không nên thấy... Từ lúc nó đòi ra ngoài làm thuê là tôi biết nó không yên phận!”
Logic kiểu gì vậy??
Tống Vệ An hỏi thêm vài câu, nhưng bà Giả hầu như chỉ trả lời “không biết”, hoặc tranh thủ mắng con gái đã mất, nào là làm việc chậm chạp, nào là không biết điều, nào là phí công nuôi dưỡng...
Cuối cùng họ đề nghị xem phòng của Giả Oánh. Bà Giả đồng ý rất nhanh. Nhưng khi mở cửa ra mới biết Giả Oánh ngủ chung với mẹ. Đồ đạc cá nhân của cô ấy ngoài vài bộ quần áo cũ thì không có gì.
Phần lớn đều là đồ của bà Giả, gần như không có gì để kiểm tra.
Khi rời khỏi nhà Giả Oánh, ai cũng thấy nhẹ nhõm như vừa thoát ra.
Mẹ của Giả Oánh đúng kiểu người đổ lỗi cho nạn nhân, cho rằng con gái mình chắc chắn đã làm sai điều gì nên mới bị g.i.ế.c. Bà ta còn nói với họ:
“Tôi thấy các anh cũng đừng điều tra nữa, mau đưa xác nó về đây để tôi còn tìm chỗ chôn cho xong. Đợi thêm thời gian nữa con trai tôi về, tôi không muốn nó phải bận tâm vì chuyện xui xẻo này.”
