Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 60: Phản Ứng Của Người Bình Thường

Cập nhật lúc: 27/03/2026 18:07

Thật sự không biết nói gì.

“Sao lại có cha mẹ mà thật sự không yêu thương con mình vậy?” Tống Vệ An không hiểu nổi.

Chú cũng là người làm cha. Dù đã nhìn ra người trong làng này rất trọng nam khinh nữ, nhưng mức độ như mẹ của Giả Oánh thì đúng là vượt quá tưởng tượng.

“Có chứ.” Lăng Vô Ưu uống một ngụm nước, bình thản nói, “Hơn nữa còn rất nhiều.”

Dáng vẻ của cô như đã quá quen với chuyện này, giống một người từng trải, dường như đã nhìn thấu mọi chuyện trên đời.

Thời Viên thấy buồn cười: Đều là sinh viên chưa tốt nghiệp, làm ra vẻ gì chứ?

Tống Vệ An lại gật đầu theo: “Khổ nhất vẫn là bọn trẻ.”

Lấy lại tinh thần, cả nhóm đi đến trước cửa nhà hai chị em họ Ngô.

Khi mẹ Ngô mở cửa, tay bà đang dắt một cậu bé da đen nhẻm. Cậu bé mở to đôi mắt nhìn chằm chằm mấy người lạ, một tay nắm tay mẹ, một tay kéo vạt áo, trông khá rụt rè.

Lưng mẹ Ngô hơi còng. Bà là kiểu phụ nữ có gương mặt rất khổ, lông mày và ánh mắt đều trĩu xuống. Dù không biểu lộ cảm xúc, giữa trán vẫn có nếp nhăn nhàn nhạt. Môi mỏng khẽ mím, trông có vẻ lo lắng.

Bà dắt đứa trẻ lùi lại hai bước, nhường đường: “Các quan lớn, mời vào.”

Tống Vệ An giật mình: “Chúng tôi không phải quan lớn, chúng tôi là người phục vụ nhân dân. Tôi họ Tống, bà cứ gọi tôi là cảnh sát Tống.”

Mẹ Ngô nhìn chú hơi lạ nhưng không nói gì: “Cảnh sát Tống, mời vào, để tôi rót nước cho các anh.”

Thời Viên lắc chai nước trong tay: “Không cần đâu, chúng tôi có mang theo nước rồi.”

Mẹ Ngô đứng khựng lại: “Ngại quá, nhà không có gì để tiếp đãi.”

Tống Vệ An cũng thấy áy náy: “Không cần tiếp đãi đâu, chúng tôi chỉ đến làm biên bản, làm phiền bà rồi.”

“Được.” mẹ Ngô gật đầu, nhẹ nhàng đẩy cậu bé, “Ngoan, con đi làm bài đi.”

Cậu bé nghe lời, buông tay mẹ rồi chạy đi.

Tống Vệ An hỏi: “Đêm xảy ra vụ án, bà có biết hai con gái ra ngoài không?”

Mẹ Ngô lắc đầu: “Hai chị em ngủ chung phòng, tôi và con trai ngủ phòng khác. Đêm đó tôi không nghe thấy động tĩnh gì.”

“Bình thường họ ngủ lúc mấy giờ?”

“Ngủ sớm, khoảng hơn chín giờ là vào phòng. Hai chị em nói chuyện một lúc, đùa một chút, tầm mười giờ là ngủ.”

Tống Vệ An gật đầu: “Họ có thân với ai không?”

Mẹ Ngô cúi mắt: “Hai đứa hay chơi với con bé Oánh nhà bên, thỉnh thoảng sang nói chuyện với con gái nhà họ Đinh. Tối đến thì về nấu cơm, chơi với em trai...”

Nói đến đây, bà sụt sịt, lặng lẽ lau nước mắt.

Thời Viên đưa cho bà một gói khăn giấy.

“Cảm ơn...” Mẹ Ngô nhận lấy, rút một tờ lau nước mắt, “Hai đứa con gái tôi ngoan lắm, tôi không hiểu ai lại nhẫn tâm như vậy, đối xử tàn nhẫn với chúng nó...”

Nước mắt rơi không ngừng. Lăng Vô Ưu và mọi người đứng bên cạnh cũng không biết phải an ủi thế nào.

Nhưng trong lòng họ đều nghĩ giống nhau:

So với mẹ của Giả Oánh, đây mới là phản ứng bình thường.

Chờ một lúc để mẹ Ngô bình tĩnh lại, Tống Vệ An mới hỏi tiếp: “Vậy hai cô bé có mâu thuẫn với ai không? Hoặc gia đình có xích mích với ai không?”

Mẹ Ngô nghẹn ngào: “Chúng nó hiền lắm, không bao giờ cãi nhau với ai.”

Lăng Vô Ưu nói: “Không phải kiểu cãi nhau, tôi hỏi ví dụ, trong làng có chàng trai nào theo đuổi họ không?”

Mẹ Ngô sững lại: “Tôi nhớ ra rồi, tháng trước, hay tháng trước nữa, Lai Đệ có nói có người muốn làm quen, nhưng nó không thích nên từ chối. Nó còn nói không muốn kết hôn, muốn đi làm kiếm tiền nuôi em.”

Quan T.ử Bình vội hỏi: “Tên người đó là gì?”

Mẹ Ngô giật mình: “Tôi không rõ, tôi có hỏi nhưng nó không nói. Đình Muội còn kéo tôi lại, bảo chị không thích, đừng hỏi nữa nên tôi cũng không ép.”

Khó khăn lắm mới có được manh mối.

Thời Viên hỏi: “Chúng tôi có thể xem phòng của họ không?”

“Được.” Mẹ Ngô dẫn tới một cánh cửa, nhẹ nhàng mở ra, “Đây là phòng của chúng nó. Hai ngày nay tôi chưa động vào, lúc đi thế nào thì giờ vẫn vậy...”

Nói đến đây, bà lại khóc.

Thấy mọi người đeo găng tay và bọc giày, bà vừa khóc vừa nói: “Các anh cứ vào đi, không cần làm thế đâu.”

Thời Viên giải thích: “Chúng tôi làm vậy để đảm bảo chứng cứ không bị ảnh hưởng.”

Mẹ Ngô không hiểu nhưng cũng không hỏi thêm.

Phòng của hai chị em không lớn nhưng rất gọn gàng. Một chiếc giường gỗ cũ, trên đó có hai chiếc chăn hoa mỏng được gấp vuông vức. Một chiếc bàn làm từ tấm ván gỗ dài khoảng một mét, góc bàn đặt vài cuốn sách tiểu học cũ, dưới bàn là một chiếc ghế dài đủ hai người ngồi.

Tống Vệ An bước vào phòng, hơi sững lại, quay sang hỏi: “Bình thường phòng của họ cũng gọn thế này sao?”

Mẹ Ngô tiến lên nhìn, cũng ngẩn ra: “Tôi ít vào phòng, nhưng trước đây không phải thế này. Hai đứa rất sạch sẽ, nhưng... không phải kiểu này... tôi cũng không nói rõ được.”

Quan T.ử Bình chỉ vào chăn: “Bình thường họ có gấp chăn như vậy không?”

Mẹ Ngô lắc đầu: “Tôi chưa từng dạy gấp kiểu này. Nếu tôi dọn thì chỉ trải phẳng ra thôi.”

Lăng Vô Ưu mở tủ quần áo, bên trong cũng được xếp rất gọn, quần áo không nhiều nhưng phân loại rõ ràng.

Cô hỏi: “Bao lâu rồi bà chưa vào phòng?”

Mẹ Ngô nghĩ một lúc: “Khoảng nửa tháng. Lần trước vào là để lau nhà. Khi đó không như thế này, chăn cũng không gấp như vậy...”

Thời Viên đi tới bàn học. Bên cạnh chồng sách có một con heo đất bằng gốm màu hồng đã cũ. Anh cầm lên lắc thử, bên trong có tiếng tiền xu va vào nhau, khá nặng.

“Đây là tiền họ tiết kiệm sao?”

Mẹ Ngô gật đầu: “Đúng. Là tiền chúng nó tiết kiệm mấy năm nay. Tôi định chôn cùng chúng nó, biết đâu ở dưới đó cũng cần dùng.”

Thời Viên đặt lại con heo đất, nhìn mấy cuốn sách tiểu học: “Họ chỉ học hết tiểu học thôi sao?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.