Phải Lòng Bạn Cùng Bàn - Chương 1

Cập nhật lúc: 01/09/2026 03:00

Hôm nào bạn cùng bàn của tôi cũng có người theo đuổi.  

Từ hoa khôi lớp.  

Đến hoa khôi khối.  

Cho tới hoa khôi trường.  

Đều lũ lượt kéo đến.  

Thế nhưng cậu ấy lúc nào cũng trầm lặng ít nói.  

Chẳng hề biết thương hoa tiếc ngọc.  

Đối mặt với mấy cô nàng xinh đẹp.  

Cậu ấy chỉ lạnh lùng nhả ra một chữ.  

"Cút."  

Lạnh lẽo.  

Vô tình.  

Tràn đầy chán ghét.  

Vậy mà khi quay sang.  

Lại đè tôi lên tường.  

Trong đôi mắt âm u xen lẫn vẻ lấy lòng van nài.  

"Đừng thích người khác được không?"  

Tôi một người bình thường không thể bình thường hơn.  

Gia đình bình thường.  

Học lực bình thường.  

Nhan sắc tuy không xinh đẹp xuất chúng.  

Nhưng cũng thuộc dạng thanh tú dịu dàng.  

Mỗi ngày đều lặp đi lặp lại ba điểm.  

Trường học.  

Trên đường.  

Về nhà.  

Cuộc sống cứ thế trôi qua một cách bình lặng.  

Tôi sống từng ngày đều đặn như thế.  

Cho đến một ngày.  

Tôi phát hiện ra sự bất thường trong chuỗi ngày ấy.  

Mọi chuyện bắt đầu từ khi tôi lên lớp 11.  

Thầy giáo xếp cho tôi ngồi cạnh một bạn cùng bàn mới.  

Cậu ấy tên là Lục Dục.  

Nam sinh đứng nhất khối.  

Đẹp trai học giỏi.  

Tính cách trầm mặc.  

U ám.  

Cả người toát ra khí chất.  

"Đừng đến gần tôi."  

Đầy chán đời và bất cần.  

Nhưng không thể phủ nhận.  

Người ta đẹp trai.  

Học giỏi.  

Vẫn là đối tượng khiến không ít cô gái rung động.  

Ngoại trừ tôi.  

Tôi chẳng hứng thú.  

Cũng chẳng có cảm giác gì với cậu ấy.  

Người tôi thầm thích là nam thần lớp bên.  

Một chàng trai ấm áp.  

Tươi sáng.  

Thích chơi bóng đá.  

Cũng chính vì thế mà thầy giáo mới sắp xếp cho cậu ấy ngồi cạnh tôi.  

Tại sao không chọn nam sinh khác?  

Bởi vì hình như Lục Dục có chứng sạch sẽ nghiêm trọng.  

Người khác chạm vào một cái.  

Là như bị mất miếng thịt.  

Lập tức khó chịu ra mặt.  

Tuổi này ai mà chẳng nóng m.á.u.  

Lỡ chút là lửa trong người bắt đầu bốc lên.  

Đánh nhau lúc nào không biết.  

Còn con gái thì cậu ấy còn có thể chịu đựng đôi chút.  

Không đ.á.n.h nhau được.  

Nhưng khẩu nghiệp độc miệng thì không thiếu.  

Thế là tôi.  

Một cô gái vô hại.  

Trở thành lựa chọn lý tưởng nhất.  

Để làm bạn cùng bàn của Lục Dục.  

Tôi luôn giữ hình tượng ngơ ngơ ít nói.  

Khi đối diện với người khác.  

Những ngày làm bạn cùng bàn với Lục Dục.  

Chúng tôi như nước sông không phạm nước giếng.  

Bình yên vô cùng.  

Không nói chuyện.  

Không chào hỏi.  

Trên bàn lấy sách giáo khoa phân ranh giới.  

Hầu như không nói chuyện với nhau một câu nào.  

Tuy tính tình cậu ấy không tốt.  

Nhưng mỗi ngày đến lớp.  

Trên bàn học của cậu ấy luôn xuất hiện một bức thư.  

Mỗi lần như vậy.  

Cậu ấy đều nhét vào cặp.  

Lúc đầu cậu ấy vứt vào thùng rác.  

Sau đó bị người ta nhặt lên.  

Đọc to cho cả lớp nghe.  

Về sau cậu ấy quyết định bỏ vào cặp luôn.  

Tôi đoán chắc cậu ấy mang về rồi thiêu hủy một thể.  

Lục Dục chưa bao giờ thiếu nữ sinh theo đuổi.  

Nhưng dạo gần đây tôi phát hiện một điểm rất kỳ lạ.  

Cứ cách một thời gian.  

Lại có một cô gái liên tục tìm cách xuất hiện trước mặt cậu ấy.  

Mỗi lần thất bại.  

Cô gái ấy lại như biến thành một người hoàn toàn khác.  

Tính cách thay đổi 180 độ.  

Tôi mang theo cảm giác kỳ quặc đó.  

Như một kẻ ngoài cuộc.  

Lặng lẽ quan sát bọn họ.  

Giờ ra chơi.  

Hoa khôi lớp tôi đi đến.  

Vẻ ngoài xinh đẹp như một đóa thủy tiên kiêu sa.  

Cô ấy đặt sách giáo khoa lên bàn Lục Dục.  

Mang theo chút e thẹn.  

"Lục Dục."  

"Bài toán này tớ không biết làm."  

"Cậu có thể chỉ cho mình không?"  

Lục Dục ngẩng mắt lên.  

Ánh mắt lạnh như băng.  

"Tôi không biết."  

Nói dối không chớp mắt.  

Cậu ấy lúc nào cũng đạt điểm tuyệt đối môn toán.  

Tôi chưa từng thấy con số ấy thay đổi bao giờ.  

Nụ cười nơi khóe môi của Đóa Thủy Tiên khựng lại một chút.  

"Vậy... thôi vậy."  

Cô ấy vẫn giữ nguyên nụ cười.  

Biết điều rời đi.  

Tôi nhìn theo.  

Đoán cô ta sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.  

Quả nhiên.  

Đến tiết thể d.ụ.c buổi chiều.  

Tôi nhìn thấy cô ấy cầm một chai nước.  

Đi đến chỗ Lục Dục đang ngồi nghỉ dưới gốc cây.  

"Lục Dục."  

"Cậu khát rồi phải không?"  

"Uống chút nước đi."  

"Không khát."  

Lục Dục từ chối dứt khoát.  

Rồi cúi xuống lấy chai nước bên chân mình.  

Vặn nắp ra uống một ngụm.  

Tôi nhìn thấy nắm tay Hoa Thủy Tiên siết lại trong âm thầm.  

"Không sao."  

"Mình để đây nhé."  

"Lúc nào cậu muốn uống thì uống."  

Cô ấy vẫn giữ nụ cười tao nhã.  

Rồi quay lưng bỏ đi.  

Gió thổi qua tán cây dâm mát.  

Hất tung phần tóc mái lòa xòa trên trán Lục Dục.  

Khuôn mặt của chàng thiếu niên dưới ánh sáng.  

Trở nên sắc nét như được trạm khắc.  

Lứa tuổi lẽ ra phải nên rực rỡ như ánh mặt trời.  

Vậy mà trong ánh mắt cậu ấy chỉ toàn là bóng tối nặng nề.  

Thiếu sức sống.  

Bất ngờ.  

Cậu ấy nghiêng đầu.  

Liếc nhìn về phía tôi.  

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong chốc lát.  

Tôi giả vờ như không có chuyện gì.  

Quay đi chỗ khác.  

Ngẩng đầu nhìn trời.  

Thả hồn theo những đám mây.  

Tiết học thể d.ụ.c lúc cuối giờ.  

Cả lớp tập hợp rồi giải tán.  

Hoa Thủy Tiên đột nhiên kêu lên một tiếng.  

Rồi ngã nhào về phía trước.  

Hướng cô ấy ngã.  

Là về phía Lục Dục.  

Lục Dục đứng đó.  

Tay đút túi quần.  

Mặt không cảm xúc.  

Ngay khoảnh khắc cô ấy sắp chạm vào người cậu ấy.  

Cậu ấy lùi sang bên một bước.  

"Ầm."  

Hoa Thủy Tiên ngã sõng soài xuống sân xi măng.  

Cả lớp ồ lên.  

Lục Dục cúi đầu nhìn cô ấy.  

Giọng nhàn nhạt.  

"Đi đứng cẩn thận."  

Nói xong.  

Cậu ấy quay người đi thẳng.  

Không hề đỡ.  

Không hề hỏi han.  

Tôi đứng phía sau.  

Nhìn thấy khóe môi cô ấy run lên.  

Nước mắt chực trào.  

Một giây sau.  

Cô ấy ngẩng đầu lên.  

Nụ cười vẫn còn trên mặt.  

"Ui da."  

"Tớ hậu đậu quá."  

"Không sao không sao."  

Rồi tự mình đứng dậy.  

Vỗ vỗ bụi trên váy.  

Tôi siết c.h.ặ.t quyển sách trong tay.  

Cảm giác kỳ quặc trong lòng càng lúc càng rõ.  

Buổi tối về nhà.  

Tôi mở vở ghi bài.  

Trang đầu tiên kẹp một mảnh giấy nhỏ.  

Chữ viết nguệch ngoạc.  

Rất mạnh.  

"Đừng nhìn cậu ta nữa."  

Không đề tên.  

Nhưng tôi biết là của ai.  

Tôi gấp mảnh giấy lại.  

Nhét vào ngăn bàn.  

Ngoài cửa sổ.  

Gió đêm thổi qua.  

Ngày mai.  

Chắc lại có người mới đến tỏ tình với Lục Dục.  

Và lại một người nữa.  

Biến thành một người khác.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phải Lòng Bạn Cùng Bàn - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD