Phải Lòng Bạn Cùng Bàn - Chương 2
Cập nhật lúc: 01/09/2026 03:01
Lục Dục nghiêng người sang một bên.
Trơ mắt nhìn Hoa Thủy Tiên ngã thẳng xuống đất.
Hai tay cậu ấy thả lỏng.
Thậm chí không có lấy một phản xạ nhỏ nào để đỡ cô ấy.
Hoa Thủy Tiên đau đến rơi nước mắt.
Cú ngã giả đã thành cú ngã thật.
Lục Dục cúi đầu nhìn cô ấy từ trên cao.
Khóe môi nhếch lên.
Mang theo sự giễu cợt như đang nhìn một con hề.
Từ ngày hôm sau.
Hoa Thủy Tiên bỗng dưng yên lặng hẳn.
Cô ấy trở lại dáng vẻ như trước kia.
Không còn lượn lờ xung quanh Lục Dục nữa.
Trên bục giảng.
Thầy giáo đang giảng bài đến khô cả miệng.
Bên cạnh tôi.
Lục Dục đang viết kín tờ giấy.
Bằng những công thức tôi hoàn toàn không hiểu nổi.
Chi chít.
Phức tạp.
Khó hiểu.
Tôi phát hiện mỗi khi cậu ấy viết những công thức ấy.
Khí chất trên người sẽ thay đổi.
Trong đôi mắt hiếm khi có cảm xúc ấy.
Ánh lên một tia sáng rất khác.
Hôm nay là ngày công bố điểm thi giữa kỳ.
Cả khối ai cũng dần như vỡ tổ.
Người từ lâu đã chiếm giữ ngôi vị quán quân một cách vững vàng như Lục Dục.
Lần này đã gặp đối thủ.
Bảng xếp hạng hiện lên hai cái tên đồng hạng nhất.
Người đứng cạnh tên Lục Dục.
Là một cô gái.
Một chú ngựa ô bất ngờ xuất hiện.
Khiến ai nấy đều kinh ngạc.
Cả lớp xôn xao bàn tán.
Đều đang nói về thần đồng mới nổi này.
Lục Dục thì vẫn ngồi tại chỗ.
Chẳng mảy may để tâm.
Tôi nhìn bài thi toán vừa được chữa xong trước mặt.
Điểm số miễn cưỡng đủ qua.
Khẽ thở dài một tiếng.
Tiếng thở dài của tôi thu hút ánh mắt của Lục Dục.
Cậu ấy liếc nhìn điểm số trên bài thi của tôi.
Không có vẻ khinh thường.
Cũng không có vẻ tự mãn.
Chỉ là một ánh nhìn rất bình thản.
Nhưng tôi vẫn lặng lẽ lật úp tờ giấy lại.
Tôi thật sự ghen tỵ với bài thi toàn điểm tuyệt đối của cậu ấy.
Khoảng cách giữa người với người đúng là không nhỏ chút nào.
Ra ngoài tập thể d.ụ.c giữa giờ.
Rồi quay lại lớp.
Một cô gái bỗng nhiên chặn Lục Dục lại.
Tóc đuôi ngựa cao.
Mặt trái xoan.
Xinh đẹp như một đóa hồng đang nở rộ.
"Cậu là Lục Dục phải không?"
"Tôi chính là người đứng đầu kỳ thi lần này."
"Tôi muốn nói cho cậu biết."
"Lần sau tên tôi nhất định sẽ xếp trên cậu."
Hoa Hồng Kiêu Ngạo ngẩng cao chiếc cổ thon dài.
Tuyên chiến với Lục Dục bằng giọng điệu đầy tự tin.
Lục Dục nhìn vào mắt cô ấy.
Ngay lúc tôi tưởng rằng cậu ấy bị nhan sắc của Hoa Hồng làm cho bất ngờ.
Ánh mắt cậu bỗng hiện lên vẻ mất kiên nhẫn.
Thậm chí chẳng buồn đáp lại một câu.
Cứ thế lạnh lùng lướt qua.
Đi thẳng lên tầng.
Đóa hồng ấy bị ánh mắt xen lẫn sự hóng hớt của đám đông làm cho đỏ bừng mặt.
Cô ấy tức giận hét theo bóng lưng Lục Dục.
"Lục Dục."
"Đừng có coi thường người khác."
"Mình nhất định sẽ vượt qua cậu."
Sau đó.
Hoa Hồng đều liên tục tình cờ chạm mặt Lục Dục.
Lần nào cũng vậy.
Cô ấy đều nhìn Lục Dục bằng ánh mắt kiêu hãnh.
Giọng nói đầy quyết tâm.
"Mình nhất định sẽ đạp cậu dưới chân."
Rõ ràng là đang cố dùng kế khích tướng.
Nhưng Lục Dục chẳng thèm để tâm.
Đến kỳ thi giữa kỳ lần hai.
Mọi người đều tràn đầy mong đợi.
Ai nấy đều háo hức chờ xem Hoa Hồng sẽ làm cách nào để đạp Lục Dục dưới chân.
Thế nhưng kết quả khiến tất cả sững sờ.
Lục Dục vẫn là người đứng đầu.
Toàn bộ các môn đều đạt điểm tuyệt đối.
Ngay cả môn văn.
Một môn rất khó đạt điểm tối đa.
Cậu ấy cũng đạt trọn điểm.
Hoa Hồng đành xếp thứ hai.
Sau khi kết quả được công bố.
Hoa Hồng đến trước mặt Lục Dục.
Cắn răng nói.
"Cậu may mắn thôi."
"Bài văn được điểm tối đa."
"Mình sẽ không bỏ cuộc đâu."
"Cứ đợi đấy."
Nào ngờ Lục Dục xưa nay chưa từng đáp lời cô ấy.
Lần này lại lên tiếng.
"Phiền c.h.ế.t đi được."
"Cô muốn làm gì liên quan quái gì đến tôi?"
"Ồn ào."
Ánh mắt Lục Dục tối sầm lại.
Giọng nói lạnh lùng như băng tuyết.
Hoa Hồng sững sờ.
Giận đến mức cả người run rẩy.
Hoa Hồng từ đó yên ắng hẳn.
Không còn xuất hiện trước mặt Lục Dục nữa.
Tôi bắt đầu tò mò.
Không biết cô gái tiếp theo đuổi cậu ấy sẽ là ai.
Quả nhiên sau đó lại xuất hiện thêm vài cô gái khác.
Ai nấy cũng đều thử nhiều cách khác nhau để tiếp cận Lục Dục.
Nhưng kết quả đều giống nhau.
Chẳng ai khiến cậu ấy chú ý.
Tất cả đều bị đáp lại bằng một từ duy nhất.
"Cút."
Giữa đám con gái xinh đẹp đó.
Có một cô gái khiến tôi vô cùng ấn tượng.
Cô ấy dịu dàng nhã nhặn.
Như một đóa hoa nhài.
Cô ấy là học sinh chuyển trường.
Không giống những người khác.
Vừa vào đã vội vàng chen lên trước mặt Lục Dục.
Tuần đầu tiên cô ta hoàn toàn yên lặng.
Nhưng tôi biết cô ấy đang chờ đợi thời cơ.
Bởi vì ngay ngày đầu tự giới thiệu.
Ánh mắt cô ấy đã dừng lại trên người Lục Dục vài giây liền.
Vào ngày tôi và Lục Dục trực nhật cùng nhau.
Có một đứa con trai nghịch ngợm.
Lỡ tay cầm lấy thanh socola đặt trên bàn Lục Dục.
Đó là món quà do một cô gái nào đó tặng.
Lục Dục chưa động tới.
Chỉ để đó.
Nam sinh kia hỏi.
"Lục Dục."
"Lại có gái tặng đồ ăn cho à?"
"Cậu ăn không?"
Lục Dục đang lau bảng.
Chẳng buồn quay đầu lại.
"Không ăn."
Ngay sau đó.
Nam sinh liền bóc vỏ ra.
Nói.
"Tôi đói lắm rồi."
"Cậu không ăn thì tôi ăn nhé."
Lục Dục quay đầu lại.
Nhìn thấy cậu ta đã cho socola vào miệng.
Ánh mắt lập tức trầm xuống.
Cậu ấy vung tay.
Khăn lau bảng trong tay bay thẳng đến người cậu kia.
Bụi phấn văng tung tóe.
"Cậu bị điên à?"
"Tôi không ăn."
"Nhưng cũng không tới lượt cậu động vào."
Thế là hai người lao vào đ.á.n.h nhau.
Hôm sau bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên chất vấn.
Cậu học sinh kia một mực nói là Lục Dục ra tay trước.
Còn Lục Dục thì không nhắc gì đến chuyện thanh socola.
Giáo viên yêu cầu Lục Dục xin lỗi.
Nhưng cậu ấy chỉ im lặng.
Kiên quyết từ chối.
Cuối cùng thầy giáo tung ra tuyệt chiêu.
Khiến học sinh nào cũng sợ.
"Gọi phụ huynh."
Lục Dục nghe ba chữ đó.
Ngòi b.út trong tay dừng lại một giây.
Rồi lại tiếp tục viết.
Tôi đứng ngoài cửa phòng giáo viên.
Nghe loáng thoáng tiếng thầy chủ nhiệm.
"Em Lục Dục này."
"Em là học sinh giỏi nhất trường."
"Nhưng tính tình thế này thì không được."
"Em có biết đ.á.n.h nhau là vi phạm nội quy không?"
Lục Dục im lặng rất lâu.
Rồi trả lời.
"Biết."
"Biết mà còn làm?"
"Vì cậu ta động vào đồ của tôi."
"Chỉ là một thanh socola."
"Đáng để em đ.á.n.h nhau sao?"
Lục Dục ngẩng đầu.
Ánh mắt đen kịt.
"Không đáng."
"Nhưng là của người khác đưa."
"Thì không ai được chạm."
Thầy chủ nhiệm nghẹn lời.
Chiều hôm đó.
Phụ huynh không đến.
Lục Dục bị phạt trực nhật một tuần.
Và viết bản kiểm điểm 2000 chữ.
Tan học.
Tôi thu dọn sách vở.
Lục Dục ngồi đó.
Chân dài gác lên ghế.
Nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Không đi à?"
Tôi hỏi.
Cậu ấy quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt tối tăm.
"Cô ấy sẽ đến."
"Ai cơ?"
Tôi ngơ ngác.
Lục Dục không trả lời.
Chỉ chỉ vào cửa lớp.
Quả nhiên.
Cô gái như đóa hoa nhài kia xuất hiện.
Tay cầm một hộp t.h.u.ố.c.
Vẻ mặt lo lắng.
"Lục Dục."
"Tớ nghe nói cậu bị thương."
"Tớ mang t.h.u.ố.c đến cho cậu."
Lục Dục đứng dậy.
Không nhận.
"Không bị thương."
"Nhưng mà..."
Cô ấy còn định nói.
Lục Dục đã cắt ngang.
"Cảm ơn."
"Nhưng không cần."
Giọng cậu ấy không lạnh như mọi khi.
Chỉ là xa cách.
Rất xa cách.
Đóa Hoa Nhài c.ắ.n môi.
Mắt đỏ lên.
"Vậy... mình để đây nhé."
"Cậu dùng khi cần."
Nói xong.
Cô ấy đặt hộp t.h.u.ố.c lên bàn.
Chạy mất.
Lục Dục nhìn hộp t.h.u.ố.c.
Năm giây.
Rồi cầm lên.
Ném thẳng vào thùng rác.
Tôi sững người.
Cậu ấy quay lại.
Thấy tôi đang nhìn.
Khóe môi giật một cái.
"Nhìn cái gì?"
"Không có gì."
Tôi cúi đầu.
"Chỉ là... cô ấy có lòng tốt."
Lục Dục cười khẩy.
Tiếng cười rất nhẹ.
Nhưng nghe lạnh.
"Lòng tốt?"
"Cô ta chờ một tuần."
"Chính là để chờ ngày tôi đ.á.n.h nhau."
Tôi ngẩng đầu.
Không hiểu.
Lục Dục đi đến bên tôi.
Dựa vào bàn tôi.
Rất gần.
Gần đến mức tôi ngửi thấy mùi xà phòng trên áo cậu ấy.
"Cậu không phát hiện ra sao?"
"Cứ mỗi lần có người mới đến."
"Đều sẽ có một chuyện xảy ra."
"Để cô ta có lý do xuất hiện."
Tôi lắc đầu.
Lục Dục thở dài.
Giống như đang nhìn một đứa ngốc.
"Cậu ngốc thật."
"Hay là giả vờ ngốc?"
Tôi không đáp.
Cậu ấy đưa tay.
Gõ nhẹ lên trán tôi một cái.
"Đau."
Tôi ôm trán.
"Đau mới nhớ."
Lục Dục đứng thẳng dậy.
"Cút về nhà đi."
"Trực nhật xong rồi."
Nói xong.
Cậu ấy xách cặp đi trước.
Bóng lưng cao gầy.
Dưới ánh hoàng hôn.
Lại càng cô độc.
Tôi nhìn hộp t.h.u.ố.c trong thùng rác.
Lại nhìn bóng lưng cậu ấy.
Đột nhiên hiểu ra một chuyện.
Lục Dục không ghét con gái.
Cậu ấy chỉ ghét sự giả dối.
Và tôi.
Hình như là người duy nhất.
Từ đầu đến cuối.
Không hề giả dối với cậu ấy.
Về đến nhà.
Tôi mở điện thoại.
Trong nhóm lớp.
Đóa Hoa Nhài vừa đăng một dòng trạng thái.
"Có những người.
Dù bạn có dịu dàng đến mấy.
Cũng không thể đi vào thế giới của họ."
Phía dưới.
Mấy bạn nữ bình luận an ủi.
Tôi thoát ra.
Nhìn chằm chằm vào trần nhà.
Ngày mai đi học.
Không biết sẽ còn ai nữa.
Xuất hiện bên cạnh Lục Dục.
Và không biết.
Lục Dục sẽ lại dùng ánh mắt gì.
Để nhìn tôi.
