Phải Lòng Bạn Cùng Bàn - Chương 10 Hoàn
Cập nhật lúc: 01/09/2026 12:03
Tôi che ô đứng ở đầu hẻm mấy giây.
Có lẽ vì ánh mắt tôi quá rõ ràng.
Thiếu niên đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi.
Khuôn mặt ấy rất quen.
Là bạn cùng bàn của tôi.
Lục Dục.
Tôi quay đầu đi.
Không tiến lại gần mà bước tiếp về phía trước.
Đi ngang một tiệm tạp hóa.
Tôi dừng lại mua thêm một cây dù.
Rồi quay lại con hẻm đó.
Tôi đến trước mặt Lục Dục.
Ngồi xổm xuống.
Đưa cây dù che cho cậu ấy.
Tiếng mưa gõ lộp độp trên mặt dù.
Lục Dục chậm rãi ngẩng đầu.
Ánh mắt trống rỗng.
Gương mặt vốn đã trắng.
Dưới làn mưa càng thêm lạnh lẽo xa cách.
"Cậu không sao chứ?"
Tôi phá tan sự im lặng.
Cậu ấy nhìn tôi.
Đột nhiên nở một nụ cười ác ý.
Rồi nói.
"Hắn c.h.ế.t rồi."
Lục Dục chỉ vào chính mình.
"Kẻ được gọi là cha ruột về mặt sinh học của thân thể này."
"Cậu biết không?"
"Tôi rất vui."
Cậu ấy cười.
Nhưng lại rơi lệ.
Tôi nhìn ánh mắt tràn đầy cảm xúc bị dồn nén của cậu.
Nhẹ nhàng nói.
"Đừng dầm mưa hủy hoại bản thân như vậy nữa."
"Bị cảm rồi đi khám mua t.h.u.ố.c rất tốn tiền đấy."
Có lẽ lời tôi nói quá không ăn nhập.
Lục Dục sững sờ.
"Cậu không cảm thấy tớ rất tàn nhẫn và đáng sợ sao?"
"Tớ không hiểu gia đình cậu."
"Cũng không hiểu cảm xúc thật trong lòng cậu."
"Nên tớ không thể phán xét cậu."
Tôi mở cây dù còn lại đặt lên vai cậu ấy.
Rồi đứng dậy.
Phía trước có một cửa hàng tiện lợi mở cửa 24/24.
"Nếu không muốn về nhà thì đến đó ngồi một lát đi."
"Đừng dầm mưa ngoài đường nữa."
"Mình đi đây."
Tôi quay lưng bước ra khỏi con hẻm.
Cảnh chuyển.
Tôi thấy Lục Dục khi đã trưởng thành.
Đang đứng trong một nghĩa trang.
Đầu ngón tay cậu ấy khẽ vuốt qua tấm ảnh trên bia mộ.
"Đây là tôi."
"Một cô gái tóc dài mặc váy đen."
Một người phụ nữ xuất hiện sau lưng cậu.
Tóc dài rũ xuống.
Khí chất lạnh nhạt và thần bí.
"Cậu đau lòng không?"
"Cậu muốn cứu cô ấy."
"Thay đổi vận mệnh của cô ấy sao?"
Thì ra cô ấy chính là người đã xuyên không.
Và cướp lấy thân phận nữ chính.
Nam phụ kia c.h.ế.t rồi.
Cô ấy cho rằng đó là vì mình đã thay đổi đường dây vận mệnh.
Mà hại c.h.ế.t cậu ta.
Cô ấy hy vọng Lục Dục có thể giúp mình.
Cô ấy nói ra thân phận người xuyên không của mình.
Nói Lục Dục là nhân vật chính của thế giới này.
Cô ấy còn nói rằng cái c.h.ế.t của tôi.
"Hà Tinh Lạc"
Là do sự can thiệp của cô ấy.
Cô ấy đã chiếm lấy vai nữ chính.
Nên luôn bị vận mệnh sắp đặt.
Vào những thời khắc định sẵn.
Cô ấy sẽ gặp Lục Dục.
Để tránh khỏi sự kéo theo của đường dây vận mệnh.
Cô ấy đã nghĩ ra rất nhiều cách.
Cho đến một lần tôi vô tình thay thế cô ấy.
Xuất hiện vào đúng thời khắc mà lẽ ra cô ấy phải gặp Lục Dục.
Cô ấy phát hiện.
Chỉ cần có người bước lên con đường của nữ chính.
Thì cô ấy sẽ không còn bị vận mệnh thao túng nữa.
Vì thế trong vô số lần tôi gặp Lục Dục sau này.
Sau lưng đều có sự sắp đặt của cô ấy.
Tôi vốn là người trầm tĩnh.
Đối với những gì Lục Dục làm.
Chỉ xuất phát từ lòng tốt bản năng.
Đối với tôi chỉ là chuyện nhỏ không đáng nhắc đến.
Thế nhưng lại vô tình trở thành người mang đến ấm áp cho Lục Dục.
Khiến cậu ấy sinh tình cảm và chấp niệm với tôi.
Ở thế giới đầu tiên.
Sau khi tốt nghiệp.
Chúng tôi thỉnh thoảng có thư từ qua lại.
Nửa năm sau khi Tinh Huyễn ra mắt.
Lục Dục hẹn tôi gặp mặt.
Tôi đã đồng ý nhưng rồi nuốt lời.
Lần gặp mặt tiếp theo.
Là ở tang lễ của tôi.
Người xuyên không nói với Lục Dục.
Chỉ cần cậu ấy xảy ra chuyện.
Thế giới sẽ bắt đầu sụp đổ.
Thần sẽ xuất hiện.
Ra tay cứu thế giới.
Mọi thứ có thể bắt đầu lại.
Tôi cũng có thể trở về vị trí ban đầu của mình.
Lục Dục đã đồng ý.
Thế giới thứ hai.
Thứ ba.
Tôi vẫn bị thế giới loại trừ mà c.h.ế.t đi.
Khoảnh khắc tôi rời khỏi.
Lục Dục sẽ nhớ lại toàn bộ ký ức của kiếp trước.
Nỗi đau gấp bội lần ăn mòn lấy cậu ấy.
Rồi cậu ấy nghĩ thông suốt.
Cái c.h.ế.t của tôi chẳng liên quan gì đến người xuyên không.
Trong thế giới này.
Tôi vốn dĩ không thể sống quá 25 tuổi.
Cậu ấy ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Một lúc sau.
Khóe môi nhếch lên nụ cười tàn nhẫn.
Giây tiếp theo.
Thế giới bắt đầu rung chuyển.
Sụp đổ.
Khi mở mắt.
Nước mắt tôi không ngừng trào ra.
"Cậu đã gặp cậu ấy rồi đúng không?"
Tôi hỏi A Cửu.
Cổ họng nghẹn đắng.
Giọng nói khàn hẳn đi.
"Phải."
A Cửu đáp.
"Cậu ấy đã đưa ra điều kiện với Thần."
"Cậu ấy sẽ sống."
"Duy trì vận hành của thế giới này."
"Với điều kiện là cậu phải sống thật tốt."
"Sống đến già."
"Cậu ấy muốn cậu cả đời thuận buồm xuôi gió."
"Bình an vui vẻ."
"Thần đã đồng ý rồi."
Ở kiếp trước.
A Cửu đã để mắt đến tôi.
Sau đó luôn cùng người thực hiện nhiệm vụ.
Hồi tưởng lại từng thế giới.
Muốn tìm ra lý do Lục Dục tự sát.
Nó phát hiện.
Ở mỗi thế giới sau khi tôi c.h.ế.t.
Lục Dục đều tự sát theo.
Vì vậy nó tìm đến tôi.
Nhưng vẫn chậm một bước.
A Cửu đứng dậy.
Giọng tức tối.
"Ai dà!"
"Tôi dẫn cậu đi gặp cậu ấy."
"Nói cho cậu biết sự thật."
"Là muốn cậu hiểu những gì cậu ấy đã hy sinh vì cậu."
"Tôi ghét bi kịch."
"Ghét cái gọi là bi."
Tôi đưa tay xoa bộ lông đang xù lên của A Cửu.
Vừa rơi nước mắt vừa cười.
"A Cửu."
"Cảm ơn cậu đã nói cho tôi biết."
"Thì ra Lục Dục hết lần này đến lần khác tự sát."
"Là vì tôi."
"Là vì không chịu nổi nỗi đau khi tôi ra đi."
"Cậu ấy dùng chính việc hủy diệt bản thân."
"Để có cơ hội được đối thoại với Thần."
"Để đổi lấy một lần sống lại."
"Để có thể cứu tôi."
"Thì ra người luôn được cậu ấy cứu rỗi là tôi."
Vào ngày nhận ảnh tốt nghiệp.
Tôi gặp lại Lục Dục.
Lần này cậu ấy đứng trên bục giảng trong hội trường.
Đón nhận những tiếng vỗ tay vang dội của tất cả mọi người.
Tan học.
Tôi đuổi theo bóng dáng cậu ấy nhưng lại không thấy đâu.
Tôi bước đi trong dãy nhà học.
Trong đầu nghĩ xem cậu ấy sẽ ở đâu.
Khi rẽ xuống cầu thang.
Tôi bắt gặp cậu.
Một chân vừa bước lên bậc thềm.
Cậu ấy ngẩng đầu.
Đôi mắt đen thẳm lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi từng bước đi xuống cầu thang.
Đứng trước mặt cậu.
"Hôm đó tôi đã làm cậu sợ đúng không?"
"Xin lỗi."
Cậu ấy khẽ cụp mắt.
Che đi những cảm xúc ẩn giấu trong đáy mắt.
Tôi c.ắ.n môi.
Hốc mắt cay xè.
"Ai cho phép cậu đơn phương lấy mạng mình ra để chuộc lỗi thay mình."
Lục Dục đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi.
"Cậu đã biết hết rồi."
"Mình gặp A Cửu rồi."
Ánh mắt cậu ấy nhìn tôi dịu dàng vô cùng.
"Không liên quan đến cậu."
"Là tôi tự nguyện."
"Sao lại không liên quan đến tôi chứ?"
"Từng cái c.h.ế.t của cậu."
"Tôi đều nhớ rõ."
"Khoảnh khắc cậu mỉm cười bước vào vực sâu đó."
"Đã để lại những vết xước rất sâu trong tim tôi."
"Cậu có biết không?"
"Ở kiếp trước."
"Khi tôi từ chối yêu cầu của A Cửu."
"Tôi đã hối hận biết nhường nào."
"Cậu khiến tôi cảm thấy bản thân thật tồi tệ."
Tôi nhào vào ôm cậu.
Vùi mặt vào vai cậu.
Nước mắt rơi lên làn da cậu ấy.
Lục Dục đưa tay lên.
Nhẹ vỗ vào lưng tôi.
"Hà Tinh Lạc."
"Cậu đừng khóc."
"Lục Dục."
"Cảm ơn cậu."
Tôi vốn không muốn nói lời cảm ơn.
Vì nó quá nhẹ.
Nhưng cuối cùng tôi lại chẳng biết nên nói gì.
Ngoài hai chữ đó.
"Tôi chỉ tùy tiện cho cậu một viên kẹo."
"Còn cậu lại lấy cả mạng sống ra để đáp lại tôi."
Hôm nay là ngày đông chí.
Trong không khí tràn ngập mùi thơm của bánh trôi và sủi cảo.
Trong ký túc xá.
Tụi bạn cùng phòng đến từ cả Nam lẫn Bắc.
Cùng nhau đón lễ hội một cách vui vẻ.
Đây là năm nhất đại học của tôi.
Tôi và Lục Dục học ở hai thành phố khác nhau.
Sau lần tỏ tình đó.
Chúng tôi vẫn chưa ở bên nhau.
Tôi cần thêm một chút thời gian.
Để cho cậu ấy câu trả lời.
Bởi lúc ấy lòng tôi thật rối ren.
Tôi không rõ cảm xúc của mình dành cho cậu ấy.
Là cảm động.
Thương cảm.
Hay là thật sự thích.
Chúng tôi vẫn hay nhắn tin.
Những mẩu chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống.
Phần lớn là mỗi người gửi một đoạn riêng.
Không liền mạch.
Nhưng lại hòa hợp một cách kỳ lạ.
Tôi múc một viên bánh trôi trắng dẻo lên.
Vừa c.ắ.n một miếng thì điện thoại reo.
Tôi ngẩn ngơ nhìn màn hình.
Tay run lên vì căng thẳng.
Suốt nửa năm nay.
Tôi và Lục Dục chỉ nhắn tin.
Chưa từng gọi điện.
Đây là lần đầu tiên cậu ấy gọi cho tôi.
Tôi bắt máy.
Lòng bàn tay nóng ran dù là giữa mùa đông.
"Alo?"
"Hà Tinh Lạc."
"Tôi đến tìm cậu rồi."
"Đang đứng dưới ký túc xá của cậu."
Tôi khoác áo bông.
Khi đi ra cửa thì thấy chiếc khăn choàng xanh treo ở giường.
Bèn giật lấy rồi chạy vội xuống lầu.
Trong tầm mắt.
Lục Dục hiện ra.
Cậu ấy mặc áo khoác lông vũ thật nổi bật.
Trời rất lạnh.
Mấy hôm nay đều có tuyết rơi.
Tóc và vai cậu ấy phủ một lớp trắng mỏng.
Hai thành phố không xa nhau.
Nhưng đi lại cũng mất hơn ba tiếng đồng hồ.
Tôi biết vì sao hôm nay cậu ấy lại đến.
"Lạnh không?"
Tôi nhón chân phủi đi những bông tuyết trên tóc cậu.
"Lạnh."
Ánh mắt cậu ấy nhìn tôi rực rỡ như lửa.
"Hà Tinh Lạc."
"Sinh nhật vui vẻ."
Hôm nay là đông chí.
Là sinh nhật tôi.
Cũng là ngày tôi hứa sẽ cho cậu ấy một câu trả lời.
"Thật ra cậu không cần lặn lội đến đây đâu."
"Lạnh lắm."
"Không sao."
"Vì tôi muốn gặp cậu."
Tôi quàng chiếc khăn choàng trong tay lên cổ cậu ấy.
Cái khăn vốn rất bình thường khi ở trên người tôi.
Nhưng khi quàng lên cậu lại trở nên có khí chất lạ thường.
Cậu ấy cứ nhìn tôi không rời.
Khiến tôi khẽ ho một tiếng vì ngượng.
"Muốn nói gì thì nói đi."
"Đừng cứ nhìn chằm chằm mình như vậy."
Lục Dục khẽ bật cười.
Lòng bàn tay nhẹ nhàng đặt lên đầu tôi.
"Ngày nào cũng là ba điểm."
"Trường, đường, nhà."
"Chuyện này được không?"
Tôi đáp không chút do dự.
"Được."
Cậu ấy ôm chầm lấy tôi.
Bên tai vang lên hơi thở nhẹ nhõm của cậu.
Dù bên ngoài là tuyết lạnh và áo dày.
Trái tim tôi lại ấm áp vô cùng.
"Tôi thích Lục Dục."
Ngay khoảnh khắc thấy cậu.
Tiếng tim đập trong l.ồ.ng n.g.ự.c đã cho tôi biết đáp án.
"Cậu sẽ không còn cô đơn nữa."
"Mình sẽ ở bên cậu."
"Lần này chúng tôi nhất định phải sống thật hạnh phúc."
Dưới ánh đèn đường.
Tuyết vẫn rơi.
Nhưng chúng tôi không còn lạnh nữa.
Bởi vì có người.
Đã dùng cả một thế giới để giữ tôi lại.
Và tôi.
Sẽ dùng cả đời này.
Để ở bên người đó.
