Phải Lòng Bạn Cùng Bàn - Chương 9
Cập nhật lúc: 01/09/2026 12:03
"Cô giáo cùng lớp trưởng lớn tiếng gọi tên thúc d.ụ.c."
Tôi nhanh ch.óng chen vào một chỗ trống trong hàng.
Lục Dục vừa vặn đứng ngay phía sau tôi.
Nhìn vào ống kính máy ảnh.
Đầu óc tôi đột nhiên lóe lên một đoạn ký ức.
Ở kiếp trước.
Lục Dục đã vắng mặt trong buổi chụp ảnh tốt nghiệp này.
Ngày hôm sau.
Tôi thấy cánh tay cậu ấy xuất hiện vết cắt mới.
Tên đầu gấu đó.
Tôi nhớ sau này đã bị nhà trường khuyên thôi học.
Còn trong kiếp này.
Lục Dục rời khỏi lớp để gặp gã đó.
Nhưng lại bình yên trở về.
Hơn nữa.
Gã kia còn bị thầy giám thị bắt được.
Và cả sự thay đổi của cậu ấy.
Thái độ đối với tôi.
Từng mảnh vụn thông tin như lập tức ghép lại.
Thành một manh mối đầy rõ ràng.
"Lục Dục có phải cũng giống như tôi."
"Đã thức tỉnh ký ức không?"
Nhiếp ảnh gia bấm vài lần chụp.
Rồi giơ tay làm dấu ok.
Cô giáo liền đứng lên giải tán lớp.
Nhưng chỗ cho lớp xong.
Tôi bị vài bạn nữ kéo sang chụp thêm vài tấm kỷ niệm.
Lục Dục đứng dưới tán cây bên kia.
Xung quanh không ít nữ sinh lén lút liếc nhìn.
Muốn lại gần chụp cùng.
Vừa chụp xong mấy tấm.
Tôi nghe thấy tiếng cười của Hứa Dương.
Tôi bước đến gần hỏi.
"Chụp với cậu một tấm nhé."
Hứa Dương vui vẻ gật đầu.
"Tất nhiên rồi."
Tôi đưa điện thoại cho một bạn khác nhờ chụp giúp.
Đứng cạnh Hứa Dương tạo dáng.
"Cậu nhớ gửi tôi một tấm đấy nhé."
Tôi mỉm cười gật đầu.
"Bọn mình chụp một tấm được không?"
Lục Dục không biết đã đứng sau tôi từ bao giờ.
Trong mắt cậu ấy ẩn chứa chút mong chờ.
"Được chứ?"
Chúng tôi đứng cạnh nhau.
Giữa hai người còn chừa ra nửa cánh tay.
Vì trong lòng dấy lên nghi ngờ cậu ấy cũng đã nhớ lại.
Tôi vô thức nghiêng đầu nhìn cậu.
Cảm nhận được ánh mắt tôi.
Cậu cúi xuống nhìn lại.
Ánh mắt giao nhau.
Trong chớp mắt ấy.
Ánh mắt cậu thay đổi.
Vài giây sau liền trở về bình thường.
Người bạn cầm máy đưa lại điện thoại.
"Tấm này đẹp quá trời luôn á."
Trên màn hình.
Đúng khoảnh khắc hai ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Được lưu lại.
Tôi thêm liên lạc của Lục Dục.
Gửi ảnh cho cậu.
Cậu cầm điện thoại rất lâu.
Nhìn chằm chằm.
Tôi thấy rõ nơi khóe môi cậu ấy thấp thoáng nụ cười.
Hôm sau đến trường.
Tôi kiếm cớ lên văn phòng xin một đề thi thử từ cô giáo.
Vô tình gặp thầy giám thị đang uống trà.
"Em chào thầy ạ."
Thầy chỉ khẽ gật đầu chào lại.
Tôi bước lên vài bước mở lời.
"Hôm qua bạn Lục Dục lớp em suýt chút nữa bị bắt nạt trong rừng sau trường."
"May mà thầy đúng lúc có mặt ở đó ra tay kịp thời."
"Thật sự cảm ơn thầy nhiều lắm ạ."
"Lục Dục là bạn cùng bàn của em."
"Em rất lo cho cậu ấy."
Thầy giám thị lập tức nổi giận mắng mỏ cái tên đầu gấu kia.
Sau đó quay sang tôi nói.
"May mà bạn Lục Dục gọi điện cho tôi trước."
"Cậu ấy gọi cho thầy ạ."
Từ cuộc trò chuyện với thầy.
Tôi dần nắm được đầu đuôi mọi chuyện xảy ra ngày hôm qua.
Có một bạn học khá thân với Lục Dục đã gọi điện rủ cậu ấy đến đó.
Nhưng Lục Dục nhận ra giọng điệu có gì đó là lạ.
Nghi ngờ có chuyện nên đã gọi báo cho thầy giám thị trước.
Hóa ra trước đây thầy từng là giáo viên dạy Lục Dục.
Còn từng đến nhà thăm hỏi nên vẫn giữ lại số của cậu ấy.
Khi nhắc tới việc từng đến nhà Lục Dục.
Thầy giám thị khẽ thở dài.
Tôi cầm đề thi quay lại lớp.
Trong đầu vẫn đang sắp xếp lại tất cả những gì vừa nghe.
Mọi thứ bỗng nhiên trở nên rõ ràng.
Kiếp trước Lục Dục đã bị bạn mình phản bội.
Còn kiếp này cậu ấy đã sớm nhìn ra.
Chủ động bố trí trước một chiêu lật ngược thế cờ.
Cậu ấy quả nhiên đã nhớ lại tất cả.
Mọi chuyện của kiếp trước.
Lục Dục đều biết.
Vậy sự biến mất của người thực hiện nhiệm vụ và A Cửu.
Có liên quan đến ký ức của cậu ấy không?
Cậu ấy mang theo ký ức mà sống lại lần nữa.
Vậy lần này cậu ấy còn sẽ dẫn theo thế giới biến mất lần nữa không?
Tháng sáu.
Mùa thi đại học.
Lần này tôi không còn gặp Lục Dục trên chuyến xe buýt nữa.
Thời tiết vẫn u ám như kiếp trước.
Mưa phùn rả rích không ngừng.
Ngày thi cuối cùng kết thúc.
Tôi đứng đợi xe buýt rất lâu mà vẫn không thấy chiếc xe nào chạy qua.
Có lẽ vì là ngày thi đại học.
Đường xá tắc nghẽn nghiêm trọng.
Tôi mở bản đồ lên xem.
Từ đây về nhà có một lối tắt.
Đi bộ khoảng nửa tiếng là tới.
Kết quả đi được nửa đường thì phát hiện.
Mình đi sai hướng.
Vì cái tính mù đường muôn đời không đổi của tôi.
Tôi thở dài bất lực.
Mua một que kem và cây kẹo mút ở ven đường.
Rồi quay lại đúng hướng.
Lối tắt ấy phải băng qua một khu dân cư cũ.
Tôi vừa xem bản đồ vừa ăn kem.
Rẽ qua vài ngã rẽ thì bị tiếng mèo kêu hấp dẫn sự chú ý.
Một con mèo mướp màu cam đang ngồi thu mình trên bờ tường.
Lông bị mưa thấm ướt mềm xẹp xuống.
Tôi thử gọi.
"A Cửu."
Con mèo liếc tôi một cái.
Rồi nhảy xuống chạy mất.
Tôi vội vàng đuổi theo nhưng không thấy bóng dáng nó đâu.
Thay vào đó lại thấy một bóng người quen thuộc.
Ngoài bức tường phủ đầy dây leo.
Một thiếu niên đứng lặng lẽ trong mưa.
Không mang ô.
Mưa chảy dọc theo gương mặt cậu.
Lạnh lẽo đến đau lòng.
Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi gặp nhau.
Cậu nở một nụ cười.
Tôi bước đến gần.
Đưa ô che lên đầu cậu.
"Cậu sao thế?"
"Cậu thích đi dưới mưa à?"
Cậu ấy vẫn như vậy.
Luôn xuất hiện trước mặt tôi trong bộ dạng ướt sũng.
Thê lương như chẳng còn gì để bấu víu.
Khiến người khác nhìn mà nhói lòng.
Tôi đang nói với Lục Dục.
Thì thấy ánh mắt cậu dần đỏ hoe.
Cậu khẽ mấp máy môi.
"Hà Tinh Lạc."
"Cậu biết không?"
"Tôi vẫn luôn chờ cậu."
"Tôi vẫn luôn nghĩ."
"Nếu cậu không xuất hiện thì tôi sẽ buông tay."
"Không làm phiền cậu nữa."
"Nhưng nếu cậu đã đến."
"Thì liệu tôi có thể tham lam một chút được không?"
Tôi lùi lại một bước.
"Lục Dục."
"Cậu đang nói gì vậy?"
"Mình nghe không hiểu."
Lục Dục đột ngột xoay người.
Đè tôi vào bức tường phủ dây leo.
Trong ánh mắt tối tăm mang theo khẩn cầu.
Và sự khao khát đầy mâu thuẫn.
"Hà Tinh Lạc."
"Đừng thích người khác được không?"
Bàn tay cậu chạm lên mặt tôi.
Lông mi tôi khẽ run.
Ánh mắt sát gần trong gang tấc kia.
Tràn đầy bi thương.
Yêu thích.
Mong ngóng.
Và nhung nhớ.
Trong đầu tôi.
Vô số hình ảnh vụn vỡ thoáng qua.
Như x.é to.ạc thần kinh khiến tôi nghẹt thở đau đớn.
Không biết sức lực từ đâu trỗi dậy.
Tôi đẩy mạnh cậu ngã xuống đất.
Rồi quay người bỏ chạy.
Mưa vẫn không ngừng rơi.
Tôi lao đi như bay.
Phía sau cậu ấy đứng nguyên tại chỗ.
Lòng bàn tay siết c.h.ặ.t.
Tôi về đến nhà.
Khi mở cửa phòng thì nhìn thấy A Cửu.
Nó đang ngồi chồm hỗm trên ghế của tôi.
"Cậu ấy lại đến rồi."
"Hạ Tinh Lạc."
Tôi đi đến trước ghế ngồi xuống.
Con mèo dẫn tôi đến gặp Lục Dục hôm đó.
Quả nhiên là cậu.
"Tại sao?"
A Cửu l.i.ế.m móng vuốt.
Trước nói ra thì dài.
"Để tôi cho cậu xem một thứ."
"Xem rồi, cậu sẽ hiểu."
A Cửu há miệng.
Nhả ra một bong bóng phát sáng kỳ ảo.
Từ từ bay đến trán tôi.
Rồi tan biến vào giữa hai hàng mày.
Tôi mơ một giấc mộng rất dài.
Rất hỗn loạn.
Cảnh đầu tiên trong mơ.
Là một ngày mưa xám xịt ẩm ướt.
Đó chính là ngày cuối cùng của kỳ thi đại học.
Thi xong môn cuối.
Tôi bất chợt nảy ra ý định.
Không đi xe buýt về nhà.
Trên đường về.
Tôi giẫm lên từng vũng nước lớn nhỏ.
Đi đường tắt.
Tôi rẽ vào một khu dân cư cũ.
Ở một con hẻm dưới bức tường phủ đầy dây thường xuân.
Có một thiếu niên đang tựa người vào.
Cậu ấy cúi đầu.
Mặc cho mưa rơi xối xả lên người.
Không nhúc nhích.
Tôi đi ngang qua.
Dừng lại một giây.
Rồi đi tiếp.
Trong mơ.
Tôi nghe thấy tiếng cậu gọi rất nhỏ.
"Hà Tinh Lạc."
Tôi không quay đầu.
Bởi vì tôi sợ.
Sợ quay đầu lại.
Sẽ không nỡ bỏ đi.
Cảnh tiếp theo.
Là bệnh viện.
Là tang lễ.
Là tin tức trên TV.
"Thiên tài công nghệ Lục Dục tự sát tại nhà riêng."
Cảnh cuối cùng.
Là một căn phòng tối.
Trên bàn có chiếc ô xanh.
Và một bức thư.
"Gửi Hà Tinh Lạc."
"Nếu cậu đọc được thư này."
"Thì tôi đã không còn nữa."
"Cảm ơn cậu đã từng che ô cho tôi."
"Đó là lần duy nhất tôi thấy ấm."
Tôi choàng tỉnh.
Nước mắt ướt đẫm gối.
A Cửu ngồi bên cạnh.
Không nói gì.
"Giờ cậu hiểu chưa?"
"Nó nhớ tất cả."
"Nên lần này nó mới sợ."
"Sợ cô lại đi."
Tôi lau mặt.
Đứng dậy.
"Đưa tôi đến chỗ cậu ấy."
Ngoài trời.
Mưa vẫn rơi.
Tôi cầm ô xanh.
Chạy đến con hẻm đó.
Lục Dục vẫn còn ở đó.
Toàn thân ướt đẫm.
Ngồi co ro.
Tôi bước đến.
Che ô lên đầu cậu.
"Lần này."
"Tôi không đi nữa."
Lục Dục ngẩng đầu.
Ánh mắt ướt.
Không biết là mưa hay là nước mắt.
"Thật không?"
"Thật."
Tôi ngồi xuống bên cạnh cậu.
"Dù cậu có đuổi."
"Tôi cũng không đi."
Cậu vươn tay.
Nắm lấy tay tôi.
Lạnh.
Nhưng rất c.h.ặ.t.
"Vậy thì đừng buông."
"Ừ."
"Không buông."
Mưa rơi trên ô.
Tiếng lộp bộp.
Giống như tiếng tim đập.
Lần này.
Chúng tôi cùng che một chiếc ô.
