Phải Lòng Bạn Cùng Bàn - Chương 4

Cập nhật lúc: 01/09/2026 03:01

"Sức phá hoại đó còn có thể lan đến những thế giới khác nữa."  

"Cô gái trẻ à."  

"Cô phải cứu thế giới đó."  

"Cả thế giới đặt cược vào cô rồi."  

Tôi nhìn đám lông mèo rơi trên bàn.  

Giọng nhàn nhạt.  

"Chẳng phải các người đã phái bao người làm nhiệm vụ rồi sao?"  

A Cửu thở dài một tiếng.  

"Nhưng cô cũng thấy đó."  

"Họ còn chưa kịp đến gần đã bị nhìn thấu rồi."  

"Vậy sao các người tin tôi làm được?"  

A Cửu nói.  

"Sở dĩ chọn cô là bởi vì phát hiện cô cũng có dấu hiệu thức tỉnh."  

"Việc cô phát hiện bí mật của Hoa Nhài."  

"Nó đã biết."  

"Nó đã quan sát cô một thời gian."  

"Cảm thấy cô rất thích hợp làm người được ủy thác nhiệm vụ này."  

"Lý do có mấy điểm."  

"Một."  

"Cô là bạn cùng bàn của Lục Dục."  

"Có địa lợi."  

"Hai."  

"Thái độ của Lục Dục đối với cô khách khí hơn với các cô gái khác."  

"Cô không phải kẻ ngoại lai."  

"Có nhân hòa."  

"Phần còn lại là thiên thời."  

"A Cửu tôi sẽ giúp cô."  

"Điểm mấu chốt cuối cùng."  

"Cô là một nhân vật bên lề."  

"Thậm chí không có tuyến vận mệnh rõ ràng."  

"Một kẻ qua đường như cô dù có thay đổi gì."  

"Cũng không làm ảnh hưởng đến cục diện thế giới."  

A Cửu hết sức thuyết phục.  

Còn nhiệt tình trình bày cả một kế hoạch vĩ đại.  

Nó đưa móng vuốt áp lên tay tôi.  

Hệt như đang thề thốt cảm động trời đất.  

Tôi vẫn im lặng.  

Không hề d.a.o động.  

Lục Dục đối với tôi mà nói.  

Chỉ là một bạn học bình thường.  

Tôi không muốn nhận nhiệm vụ này.  

Cũng không tin mình có khả năng đó.  

Một người có thể xóa bỏ cả tuyến nữ chính.  

Cũng hoàn toàn có thể xóa tôi khỏi thế giới này.  

Hơn nữa.  

Hai chữ "cứu rỗi".  

Nặng lắm.  

Cứu người là chuộc lại bản thân.  

"Tôi từ chối."  

A Cửu quấn lấy tôi một thời gian.  

Cuối cùng cũng đành bất lực bỏ cuộc.  

Cuộc sống của tôi vẫn cứ bình lặng.  

Tẻ nhạt như cũ.  

Sáng học.  

Trưa học.  

Tối về nhà.  

Điểm nổi bật duy nhất.  

Chính là những người đi làm nhiệm vụ xung quanh bạn cùng bàn Lục Dục.  

Tôi như một kẻ ngoài cuộc.  

Lặng lẽ nhìn họ từng người một.  

Giấu kín mọi bí mật trong lòng.  

Mối quan hệ giữa tôi và Lục Dục cũng chẳng có gì thay đổi.  

Vẫn không phiền đến nhau.  

Cùng tồn tại một cách hòa bình.  

Trạng thái ấy cứ kéo dài cho đến năm lớp 12.  

Chúng tôi vẫn học cùng lớp.  

Giáo viên chủ nhiệm vẫn là thầy cũ từ lớp 11.  

Và theo sự sắp xếp của thầy.  

Lục Dục lại một lần nữa trở thành bạn cùng bàn của tôi.  

Mối quan hệ giữa chúng tôi cũng không có biến chuyển gì lớn.  

Vẫn giữ sự khách khí nhạt nhẽo ấy.  

Có lẽ là vì nhiệm vụ giả bị thay đổi quá nhiều lượt.  

Khoảng thời gian đó.  

Xung quanh Lục Dục yên tĩnh đến lạ thường.  

Cuộc sống lớp 12 quá đỗi căng thẳng.  

Đặc biệt với một học sinh có chỉ số thông minh bình thường như tôi.  

Vật vã học từng chút một.  

Còn Lục Dục thì như quốc bảo.  

Được các giáo viên đặc biệt quan tâm.  

Ai cũng ngầm thừa nhận.  

Cậu ấy chỉ còn thiếu một bước nữa.  

Là đặt chân vào ngôi trường đại học hàng đầu cả nước.  

Còn nửa tháng là đến kỳ thi đại học.  

Trường tổ chức chụp ảnh kỷ yếu.  

Hôm ấy Lục Dục không đến.  

Tìm khắp nơi cũng không thấy đâu.  

Cuối cùng cả lớp vẫn chụp ảnh như kế hoạch.  

Chỉ là trong tấm ảnh tốt nghiệp.  

Chỉ thiếu duy nhất cậu ấy.  

Vì sao cậu ấy không tới.  

Tôi cũng không biết.  

Khi phân phòng thi.  

Tôi và cậu ấy bị phân đến một trường khác.  

Ngày thi hôm đó.  

Tôi gặp Lục Dục trên cùng một chuyến xe buýt.  

Cả xe chật ních người.  

Chín trong 10 người đều là thí sinh đi thi.  

Lên xe rồi.  

Ngay cả lối đi giữa cũng đông nghịt.  

Lục Dục ngồi ở ghế đầu tiên hàng ghế phía trước.  

Khi thấy tôi.  

Cậu ấy lập tức đứng dậy nhường chỗ.  

Tôi thật sự hơi bất ngờ.  

Cậu ấy nắm tay vịn đứng cạnh tôi.  

Tôi ngẩng đầu nhìn.  

Ánh mắt cậu rơi xuống.  

Giao nhau với ánh nhìn của tôi.  

Rồi lặng lẽ rời đi.  

Nhìn ra ngoài cửa sổ.  

Chiếc xe lắc lư.  

Tiếp tục bon lao về phía trước.  

Trời bên ngoài có vẻ u ám.  

Chẳng mấy chốc mưa bắt đầu rơi.  

Làm mờ cả kính xe.  

Khi đến trạm dừng.  

Lục Dục không mang theo ô.  

Nhưng cậu không hề chần chừ.  

Bước thẳng vào màn mưa.  

Lúc lên xe.  

Tôi đi cùng một cô bạn.  

Cô ấy có mang ô.  

Tôi nhìn theo bóng lưng cô đơn của cậu.  

Giữa đám đông chen chúc.  

Rồi cúi xuống nhìn chiếc ô trong tay mình.  

Do dự vài giây.  

Cuối cùng chạy theo.  

Tôi giơ chiếc ô của mình lên.  

Che trên đầu cậu.  

Cậu cao hơn tôi rất nhiều.  

Tôi giơ tay che mỏi cả tay.  

Cậu khựng lại.  

Khuôn mặt ướt mưa cúi xuống nhìn tôi.  

Tiếng bước chân vội vã của những thí sinh xung quanh vang lên không ngớt.  

Mưa cũng nặng hạt hơn.  

Nhưng giữa thế giới nhỏ hẹp dưới tán ô này.  

Tôi và cậu như bước ra khỏi thời gian.  

Cậu không nói gì.  

Nhưng ánh mắt như có sóng gợn lay động.  

"Cầm lấy."  

Tôi đưa cán ô cho cậu.  

"Tay tôi mỏi rồi."  

Lục Dục im lặng hai giây.  

Rồi nhận lấy.  

Ngón tay cậu chạm vào tay tôi.  

Lạnh.  

Nhưng không rụt lại.  

Chúng tôi đi song.  

Không ai nói gì.  

Chỉ có tiếng mưa rơi trên ô.  

Đến cổng trường thi.  

Bảo vệ đứng kiểm tra giấy báo dự thi.  

Dòng người chen chúc.  

Lục Dục đột nhiên nghiêng ô.  

Che chắn cho tôi khỏi bị người phía sau đẩy vào.  

"Đứng sát vào."  

Giọng cậu rất thấp.  

"Ừ."  

Tôi đáp.  

Vào đến sân.  

Mưa nhỏ dần.  

Cậu đưa ô lại cho tôi.  

"Trả cô."  

"Cảm ơn."  

Tôi nhận.  

Chúng tôi đứng ở hai dãy phòng thi khác nhau.  

Trước khi vào.  

Cậu quay đầu lại.  

Nhìn tôi một cái.  

"Chúc cậu thi tốt."  

Tôi sững lại.  

Đây là lần đầu tiên.  

Sau ba năm.  

Cậu ấy chủ động nói chuyện với tôi.  

Bằng giọng bình thường.  

Không lạnh.  

Không châm chọc.  

"Cậu cũng vậy."  

Tôi gật đầu.  

Tiếng trống vào phòng thi vang lên.  

Mỗi người đi một hướng.  

Ba ngày thi.  

Chúng tôi không gặp lại.  

Đến buổi thi cuối cùng.  

Kết thúc lúc 5 giờ chiều.  

Tôi đi ra.  

Trời đã tạnh.  

Mặt đất còn ẩm.  

Ở bậc thềm.  

Lục Dục đang ngồi.  

Đồng phục xộc xệch.  

Đầu cúi thấp.  

Thấy tôi.  

Cậu đứng dậy.  

"Xong rồi?"  

"Xong rồi."  

Tôi đáp.  

"Về chung không?"  

Tôi gật đầu.  

Chúng tôi đi bộ ra trạm xe buýt.  

Không bắt xe.  

Cứ đi.  

Đường rất vắng.  

Học sinh đều đã về hết.  

"Bài cuối cậu làm được không?"  

Cậu hỏi.  

"Không."  

Tôi cười khổ.  

"Đoán bừa."  

"Tôi cũng vậy."  

Lục Dục lần đầu tự thừa nhận mình không làm được.  

Tôi nhìn sang.  

Sườn mặt cậu dưới ánh chiều tà.  

Đường nét mềm đi.  

Không còn sắc lạnh như d.a.o.  

"Cậu... mấy hôm trước sao không đi chụp ảnh?"  

Tôi hỏi.  

Lục Dục im lặng rất lâu.  

"Không thích."  

"Lý do cụ thể?"  

"Không có lý do."  

Tôi không hỏi nữa.  

Gió thổi qua.  

Mang theo mùi hoa sữa.  

Đến ngã tư.  

Chúng tôi tách ra.  

Nhà tôi rẽ trái.  

Nhà cậu rẽ phải.  

"Ngày mai có điểm chuẩn."  

Cậu nói.  

"Biết rồi."  

"Nếu..."  

Cậu dừng lại.  

Rồi lắc đầu.  

"Thôi."  

"Nếu cái gì?"  

Tôi quay lại.  

"Không có gì."  

Cậu đút tay vào túi quần.  

"Về đi."  

Tôi đi được vài bước.  

Nghe phía sau có tiếng.  

"Ý Nhi."  

Tôi quay lại.  

Lần đầu tiên.  

Cậu gọi tên tôi.  

"Sao?"  

"Không có gì."  

Cậu cười.  

Nụ cười rất nhạt.  

"Chỉ là muốn gọi."  

Tôi đứng đó.  

Nhìn cậu đi xa dần.  

Bóng lưng vẫn cô độc.  

Nhưng không còn tuyệt vọng như trước.  

Tối về.  

A Cửu lại xuất hiện trên cửa sổ.  

Lần này không nói gì.  

Chỉ nhìn tôi.  

"Tôi vẫn không nhận nhiệm vụ."  

Tôi nói.  

A Cửu nhảy xuống.  

Cọ vào chân tôi.  

"Không cần cô nhận."  

"Nó tự chọn cô rồi."  

"Chọn cái gì?"  

"Chọn không g.i.ế.c cô."  

A Cửu ngẩng đầu.  

"Trong cái thế giới thối nát này."  

"Có người chịu che ô cho nó."  

"Đủ rồi."  

Tôi không đáp.  

Lên giường ngủ.  

Ngày công bố điểm.  

Tôi đậu.  

Không cao.  

Nhưng đủ vào trường mình thích.  

Lục Dục đứng đầu toàn thành phố.  

Tin tức đầy trên báo.  

Lễ tổng kết.  

Tôi thấy cậu ở xa.  

Mặc áo sơ mi trắng.  

Được thầy cô vây quanh.  

Cậu nhìn thấy tôi.  

Không lại gần.  

Chỉ gật đầu một cái.  

Tôi cũng gật lại.  

Kết thúc cấp ba.  

Chúng tôi ai về nhà nấy.  

Không hẹn.  

Không hứa.  

Ba tháng sau.  

Tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.  

"Tôi đỗ rồi."  

"Ký túc xá tầng 4."  

"Phòng 401."  

Không đề tên.  

Nhưng tôi biết là ai.  

Tôi trả lời.  

"Chúc mừng."  

Phía bên kia im lặng rất lâu.  

Rồi nhắn lại.  

"Cảm ơn vì cái ô."  

Tôi nhìn màn hình.  

Khẽ cười.  

Ngoài cửa sổ.  

A Cửu ngồi trên ban công.  

Liếm lông.  

"Thấy chưa."  

"Nó không cần ai cứu."  

"Nó chỉ cần một người không bỏ chạy."  

Tôi đóng điện thoại.  

Không trả lời nữa.  

Câu chuyện của chúng tôi.  

Có lẽ sẽ không có kết thúc oanh liệt.  

Cũng không có lời tỏ tình.  

Chỉ là giữa biển người.  

Có một lần.  

Tôi che ô cho cậu.  

Và cậu.  

Đã nhớ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.