Phải Lòng Bạn Cùng Bàn - Chương 5
Cập nhật lúc: 01/09/2026 04:00
Tôi ném ô cho cậu rồi quay người.
Chui vào ô của bạn mình.
"Coi như chiếc ô này là lời cảm ơn."
"Vì cậu đã nhường chỗ cho tôi lúc nãy."
Vừa đi, tôi vừa quay đầu nhìn lại.
Trong màn mưa.
Thiếu niên đứng yên một chỗ.
Tay cầm chiếc ô nhỏ màu xanh có in hình bồ công anh.
Rất nhanh.
Cậu bị dòng người phía sau nuốt chửng.
Tôi thu lại ánh nhìn.
Bước vào phòng thi.
Lúc ấy tôi vẫn chưa biết.
Ánh nhìn ấy chính là lần gặp gỡ cuối cùng trong tuổi trẻ của tôi và Lục Dục.
Khi nhận bằng tốt nghiệp và điền nguyện vọng đại học.
Tôi không hề thấy bóng dáng Lục Dục.
Cậu ấy vốn dĩ ít tiếp xúc với người khác.
Mọi người trong lớp không ai biết cậu xảy ra chuyện gì.
Giáo viên chủ nhiệm cũng không nói nhiều.
Chỉ vui mừng thông báo.
"Lục Dục là thủ khoa toàn tỉnh."
Toàn trường phát loa.
Băng rôn đỏ treo cao.
Mọi người đều hân hoan vì vinh dự của cậu ấy.
Chỉ có nhân vật chính lại vắng mặt.
Về sau tôi nghe nói.
Lục Dục đã đậu vào ngôi trường danh giá nhất cả nước.
Còn tôi chỉ đậu một trường đại học bình thường.
Từ đó.
Giữa chúng tôi không còn bất cứ giao điểm nào nữa.
Năm hai đại học.
Tôi thấy trong nhóm lớp có người nhắc đến tên cậu ấy.
Bảo rằng Lục Dục đã đi du học rồi.
Nhóm lớp đó dù thi thoảng cũng sôi nổi.
Nhưng không phải ai cũng tham gia.
Ví dụ như Lục Dục chưa từng xuất hiện lần nào.
Còn tôi vẫn là con cá im lặng.
Lặn sâu trong làn nước.
Chưa từng để lại một lời.
A Cửu từng nói.
Cậu ấy sẽ tạo ra một kỷ nguyên mới.
Trở thành một người rất xuất sắc.
Tôi có hơi tò mò không biết kỷ nguyên đó sẽ là gì.
Cuộc sống của tôi cứ thế trôi qua.
Không gợn sóng.
Như bao người bình thường khác.
Năm tôi thực tập tốt nghiệp.
Một công ty tên là Vị Chi bỗng nhiên xuất hiện.
Gây chấn động cả ngành công nghệ.
Họ tuyên bố phát minh ra game thực tế ảo đầu tiên trên thế giới.
Chỉ trong vòng hai ba năm.
Trò chơi "Tinh Huyễn" đó đã khuấy đảo toàn cầu.
Trở thành cơn lốc của thời đại.
Mà nhà phát triển trò chơi này.
Chính là Lục Dục.
Cái tên ấy trở nên lẫy lừng.
Vang danh thiên hạ.
Trên các phương tiện truyền thông.
Người ta gán cho cậu hàng loạt danh hiệu.
Khắp nơi đều là huyền thoại và sự tôn sủng.
Kéo theo đó là hàng loạt những lời đồn đoán.
Người biết chuyện thi nhau xuất hiện.
Đào sâu quá khứ của cậu.
Phơi bày trước ánh nhìn của công chúng.
"Tôi quen cậu ấy."
"Nam thần của trường tôi đấy."
"Tôi là bạn học của cậu ấy."
"Học giỏi từ bé."
"Đúng là tri thức thay đổi vận mệnh."
"Nghe nói nhà cậu ấy nghèo lắm."
"Sống ở khu ổ chuột sơ sác nhất."
"Tôi là hàng xóm đây."
"Hồi nhỏ đáng thương lắm."
"Ba mẹ cãi nhau suốt."
"Bố cậu ấy là kẻ tệ bạc."
"Đi học còn phải làm thêm đủ thứ việc để sống."
"Nghe bảo mẹ là người duy nhất lo cho gia đình."
Thời đại mà công nghệ thông tin phát triển.
Lớp áo che đậy quyền riêng tư bị người ta dễ dàng xé toạc.
Thông tin về Lục Dục ngập tràn các nền tảng truyền thông.
Như sóng lớn dâng trào ào ạt tràn tới.
Nhưng chỉ sau vài ngày.
Những thông tin đó lại nhanh ch.óng bị rút xuống.
Chìm vào yên tĩnh.
Tất cả dường như bị chặn lại.
Tuy nhiên.
Điều đó không hề ảnh hưởng đến Lục Dục.
Cậu vẫn là đối tượng được hàng triệu người tôn thờ.
Yêu thích cuồng nhiệt.
A Cửu từng nói.
Lục Dục có một gia đình không hạnh phúc.
Nhưng cụ thể thế nào.
Nó chưa bao giờ tiết lộ.
Đây là lần đầu tiên tôi gián tiếp biết về quá khứ của cậu.
Dù trên mạng có thêm mắm dặm muối.
Tôi nghĩ phần lớn cũng là thật.
Trong ký ức của tôi.
Lục Dục luôn là người cô độc.
Ánh mắt lúc nào cũng u ám lạnh nhạt.
Những gì cậu từng trải qua.
Nỗi đau ấy chỉ có chính cậu mới hiểu được.
Thỉnh thoảng tôi sẽ thất thần nhìn vào cuốn lịch bàn.
Tôi không biết ở thời điểm nào Lục Dục sẽ chọn kết thúc cuộc đời mình.
Hoặc có lẽ lần này sẽ khác.
Liệu có nhiệm vụ giả nào thành công không?
Liệu cậu ấy có thể tránh khỏi quyết định tuyệt vọng ấy?
Và liệu tương lai chúng tôi còn có thể gặp lại nhau không?
Trong hành lang bệnh viện nồng nặc mùi t.h.u.ố.c khử trùng.
Tôi cầm tờ báo cáo khám sức khỏe định kỳ hàng năm.
Chuẩn bị rời đi.
Tại cửa thang máy.
Những con số màu đỏ không ngừng thay đổi.
Phải đợi khá lâu mới có một thang dừng lại.
Khi cửa thang máy mở ra.
Tôi sững người tại chỗ.
Đứng trong thang máy.
Là một người đàn ông cao ráo tuấn tú.
Trong bộ âu phục chỉn chu.
Khí chất lạnh lùng nghiêm nghị.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Ánh nhìn ấy thật lãnh đạm.
Nhưng gương mặt quen thuộc kia.
Dù đã mất đi nét non nớt của thời thiếu niên.
Tôi vẫn nhận ra ngay.
Là Lục Dục.
Tôi ngẩn người vài giây.
Cửa thang máy bắt đầu khép lại.
Một bàn tay xương dài sạch sẽ vươn ra.
Giữ lấy cánh cửa đang chuẩn bị đóng lại.
Cửa thang lại mở ra lần nữa.
Tôi bước vào.
Chỉnh lại cảm xúc.
Cười chào.
"Chào cậu."
Lục Dục nhìn tôi chăm chú.
Ánh mắt khẽ lay động.
Năm giây trầm mặc trôi qua.
Không khí im lặng đến lạ thường.
Ngay khi tôi nghĩ có lẽ cậu ấy không nhận ra mình.
Lục Dục khẽ mở lời.
"Lâu rồi không gặp."
"Hà Tinh Lạc."
Ba chữ Hà Tinh Lạc.
Cậu ấy gọi rất chậm.
Như đang hồi tưởng.
Như đang cân nhắc điều gì.
Tôi khẽ gật đầu.
Không tiếp lời.
Dường như giữa chúng tôi cũng không còn quan hệ gì.
Để có thể trò chuyện vui vẻ.
Một lời chào ấy.
Dường như đã dùng hết phần tình cảm.
Thuở còn là bạn cùng bàn.
Sự im lặng quen thuộc.
Nhưng không hề gượng gạo.
Từ lần cuối gặp nhau đến nay.
Đã 5 năm.
Chàng thiếu niên năm xưa.
Nay đã thành người đàn ông kiên cường chín chắn.
Tôi thầm nghĩ không biết.
Đã có nhiệm vụ giả nào thành công không.
Hiện tại cậu ấy đã thành công rực rỡ như thế.
Liệu còn có ý định kết thúc cuộc đời?
Ánh mắt lướt nhẹ qua khuôn mặt cậu.
Nhưng lại bất ngờ bị hút vào chiếc nhẫn bạc trên tay.
"Cậu kết hôn rồi sao?"
Thang máy mở ra.
Chúng tôi cùng bước ra ngoài.
Tôi định chào tạm biệt theo phép lịch sự.
Thì Lục Dục bỗng lên tiếng.
Khiến tôi vô cùng bất ngờ.
"Cậu không chơi Tinh Huyễn à?"
Tôi nhai đi nhai lại câu này hai lần.
Cậu ấy không hỏi "có chơi không".
Mà là khẳng định "tôi không chơi".
"Sao cậu ấy biết?"
Tôi không vạch trần sự khác thường trong lời nói đó.
Chỉ hời hợt đáp.
"Tôi không thích chơi game."
Thật ra tôi chưa từng chơi Tinh Huyễn.
Không phải vì không tò mò.
Mà bởi vì nó quá đắt đỏ.
Dù game thực tế ảo đã phổ biến rộng khắp.
Công nghệ thành thục.
Trở thành phần không thể thiếu trong cuộc sống của nhiều người.
Nhưng giá cả vẫn là rào cản không nhỏ.
Tôi vốn không phải người thích game.
Đam mê ấy chưa đủ lớn.
Để khiến tôi mở túi tiền của mình ra.
Tôi thích mua sách hơn.
Dù có những cửa hàng trải nghiệm riêng cho game thực tế ảo.
Tôi cũng chưa từng bước vào.
Nhưng bị chính người sáng lập hỏi như vậy.
Tôi lần đầu cảm thấy ngượng ngùng trước mặt Lục Dục.
May mà điện thoại reo.
Phá vỡ bầu không khí đang đông cứng lại.
"Xe tôi tới rồi."
"Tôi đi trước nhé."
Tôi nghe điện thoại.
Xoay người rời đi.
Qua cánh cổng lớn.
Lúc đã ngồi vào xe.
Tôi hạ cửa kính xuống.
Lục Dục cũng đi ra.
Đứng ở cửa bệnh viện.
Trước mặt là một chiếc xe màu đen đang đỗ.
Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi lại giao nhau.
Những ký ức tuổi trẻ vốn lắng đọng dưới lớp bụi thời gian.
Chợt bị cơn gió thổi tung lên.
Tất cả lơ lửng xoay vòng trong đại dương ý thức.
Tận đến giây phút này.
Tôi mới chậm rãi nhận ra.
Gặp lại người năm xưa.
Lòng mình cũng đã dậy sóng.
Lần gặp lại Lục Dục này.
Sau khi trở về tôi liền mơ thấy một giấc mộng.
Trong căn phòng không ánh sáng.
Lục Dục đứng trên một ban công trống trải.
Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm.
Một lát sau.
Thế giới sụp đổ.
Cậu ấy rơi xuống từ nơi rất cao.
Chìm vào vực sâu tối đen không đáy.
Cậu nhắm mắt.
Khóe môi còn vương nụ cười.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Tôi choàng tỉnh.
Ánh nắng sớm chiếu qua khung cửa.
Tạo nên vệt sáng đổ dài trên bàn học.
"Là mơ thôi."
Hình như đây là lần đầu tiên tôi mơ thấy Lục Dục.
Thế nhưng hình ảnh trong mơ lại khiến lòng tôi căng thắt nặng nề.
Tôi cứ có một dự cảm rằng chúng tôi sẽ lại gặp nhau.
Chỉ là không ngờ lại nhanh đến thế.
Năm ngày sau.
Cậu ấy xuất hiện ở thư viện nơi tôi làm việc.
Diện một bộ đồ thường ngày đơn giản.
Đeo kính râm đen.
Lục Dục chẳng báo trước gì cả.
Đứng ngay cạnh giá sách.
Tôi lúc ấy đang ôm một chồng sách dày cộp.
Từ từ cất từng quyển lên kệ.
Vừa quay người lại liền va phải cậu ấy.
Sách trên tay rơi xuống đất.
Tôi sững sờ nhìn cậu.
Như nhìn thấy khách không mời mà đến.
Lục Dục ngồi xuống nhặt sách giúp tôi.
Khẽ hỏi.
"Cần giúp không?"
Tôi ngẩn người.
"Cậu tới đây làm gì?"
Lục Dục tháo kính râm.
Lộ ra đôi mắt đen sâu không thấy đáy.
"Có chút chuyện."
"Muốn tìm cô nói riêng."
Cậu ấy cùng tôi sắp xếp sách lên giá.
Tôi cũng không khách sáo.
Thư viện đóng cửa lúc 8:30.
Lúc ấy đã gần 8 giờ.
Ánh đèn vàng chiếu xuống.
In bóng hai người lên sàn gỗ.
"Chuyện gì?"
Tôi hỏi.
Lục Dục im lặng.
Đặt quyển sách cuối cùng lên kệ.
"Có thể đi uống cà phê với tôi không?"
"15 phút thôi."
Tôi nhìn đồng hồ.
Rồi nhìn cậu.
"Được."
