
Phàm Thê Hóa Phượng Ký
Phu quân ta phi thăng thành tiên, trước khi đi chỉ để lại cho ta một quả trứng.
Chàng nói, ngày nào quả trứng nứt vỏ, chàng sẽ trở về đón ta lên thiên đình.
Nhưng ta lại nhìn thấy những dòng chữ vàng lơ lửng trên đầu chàng, đang cười nhạo ta ngu ngốc.
Những dòng chữ ấy chỉ mình ta nhìn thấy, giống như có kẻ nào đó ẩn trong bóng tối, đang bình phẩm câu chuyện của chúng ta. Mà ta, đường đường là thê tử của chàng, lại chỉ là một vai phụ chẳng đáng nhắc tới trong câu chuyện ấy.
Ta cẩn thận ôm quả trứng trong tay, nhìn Lục Cảnh Hành đứng giữa ánh vàng ngập trời. Trên đầu chàng dần hiện ra mấy dòng chữ:
[Nữ chính dùng tiên lực ấp suốt trăm năm mà quả trứng chẳng nhúc nhích, nam chính lại tiện tay ném cho cô vợ phàm nhân không tu tiên của mình sao?]
[Người vợ tào khang này tám chín phần phải ôm quả trứng chờ uổng cả đời rồi...]
Ánh vàng tan hết, sắc trời bỗng tối xuống.
Ta tiện tay ném quả trứng vào bếp lò, vùi chung với ba củ khoai lang.
Khoai còn chưa chín hẳn, vỏ trứng đã nứt trước.












