Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày - Chương 58

Cập nhật lúc: 08/05/2026 05:02

Edit: Trứng ốp la

Tiêu Trạch nghe xong, chỉ cảm thấy như một chậu dầu đang đổ vào ngọn lửa trong lòng.

Đúng vậy! Tần Kiểu kia là đồ tiện nhân phản bội hắn. Nàng miệng nói yêu, nhưng thực chất là oán hắn, ghét hắn, nên mới chạy theo dã nam nhân bên ngoài!

Yêu? Yêu mà tùy tiện cho kẻ khác chạm vào, giúp nàng vuốt tóc, cười với hắn như thế, bảo "gặp được ngươi ta rất vui vẻ"?

Một danh môn quý nữ, sao lại có thể mặt dày đến mức như vậy?!

Càng nghĩ càng hận, Tiêu Trạch không chịu nổi nữa, phất tay hất tung rèm cửa, nổi giận đùng đùng bỏ đi.

Ôn quý phi vội đuổi theo: "Hoàng thượng đi đâu vậy ạ?"

Tiêu Trạch nghiến răng: "Trẫm không đem tro cốt của tiện nhân kia ném vào nhà xí, sao có thể tiêu được nỗi hận này!"

Nói rồi, hắn không thèm ngồi xe ngựa, đích thân dắt ngựa từ chuồng ra, phi như điên về phía Vạn Tuế Sơn.

Đám hộ vệ sợ hãi không dám chậm trễ, vội vàng đuổi theo sau.

Tướng quân Võ Tuấn Dật bất chấp nguy hiểm, cưỡi ngựa sát bên khuyên nhủ: "Hoàng thượng, tất cả chỉ là ảo ảnh do Tần thị tạo ra. Không phải thật, xin người chớ để trong lòng."

Tiêu Trạch cười lạnh: "Chỉ bằng những hình ảnh không biết liêm sỉ kia mà tiện nhân đó dám dựng nên, trẫm cho dù thiên đao vạn quả, nghiền xương thành tro, cũng chưa đủ hả giận!"

...

Ở một thời không khác, Bùi Ngọc Sơ đã liên lạc được với trung tâm cứu trợ, báo cáo rõ tình hình Tần Kiểu đã được giải cứu an toàn.

Phía đầu dây cũng nói rõ, lực lượng quân đội đã đến được thị trấn ven thành, mọi việc đã nằm trong tầm kiểm soát. Tần Kiểu có thể yên tâm nghỉ ngơi.

Trực thăng hạ cánh tại sân bay bệnh viện quân khu. Tống Trường Tồn lập tức đưa tiểu nam hài được cứu đi kiểm tra sức khỏe và tắm rửa.

Tần Kiểu thì bị xây xát nhẹ, nhưng cô khăng khăng đòi về khách sạn trước để tắm rửa thay đồ. Cô không muốn để hình ảnh chật vật này ảnh hưởng đến "nhân thiết bình hoa" trên livestream.

Đúng lúc đó, một chiếc xe thể thao dừng trước cổng bệnh viện. Bùi Ngọc Sơ liền mượn xe đưa cô về khách sạn.

...

Vạn Tuế sơn chân núi, một khối bia mộ đơn sơ đã vỡ nát, đổ sập bên vệ đường. Ngôi mộ mới lập chưa bao lâu đã bị người ta đào xới, bên trong chẳng còn gì, chỉ có chút tro tàn lẫn trong đất bùn, là dấu vết mờ nhạt cho thấy chủ nhân từng tồn tại.

Tiêu Trạch nhìn chằm chằm vào những tàn tro vẫn chưa bị gió thổi tan, lòng hắn lại không thấy chút hả hê nào như tưởng tượng.

Có lẽ bởi vì... chính tay hắn chưa từng tự mình phá hủy ngôi mộ ấy.

Hắn nén xuống nỗi nghẹn ngào trong n.g.ự.c, từng bước tiến tới, đạp lên lớp tro tàn còn sót lại, giọng điệu lạnh băng: "Tần Kiểu à Tần Kiểu, ngươi vốn nên có kết cục như vậy... nghiền xương thành tro, bị vạn người chà đạp."

Võ Tuấn Dật đứng bên cạnh lặng người nhìn vị đế vương tuổi trẻ tuấn mỹ, lạnh nhạt đến rợn người. Càng lúc Võ Tuấn Dật càng thấu hiểu điều gọi là "đế vương vô tình".

Tần hoàng hậu yêu hắn suốt một đời, cuối cùng lại rơi vào kết cục như thế này.

May thay t.h.i t.h.ể của Tần hoàng hậu chưa rơi vào tay Tiêu Trạch. Sau khi Tiêu Thái hậu ra lệnh phá mộ, Võ Tuấn Dật đã âm thầm gom ít tro cốt khác táng tạm vào mộ phần, coi như xoa dịu hồn người khuất.

Tiêu Trạch sau khi chứng kiến cảnh tượng t.h.ả.m thương ấy cũng quay về cung. Thanh Lương Tự hiện giờ cũng chẳng còn "ảo ảnh" Tần Kiểu, chẳng thể đem lại chút thanh tĩnh nào.

Khi về lại hoàng cung, toàn bộ những ảo giác liên quan đến Tần Kiểu cũng biến mất.

Là bởi hắn đã giẫm lên phần mộ nàng nên ảo giác mới biến mất? Hay chỉ là trùng hợp? Những hình ảnh ấy có định kỳ xuất hiện hay không, trong lòng Tiêu Trạch cũng không chắc chắn.

Nhưng hắn lại nhớ, mỗi lần Tần Kiểu tắm rửa rồi ngủ, ảo giác cũng biến mất. Vậy hiện tại nàng có phải đang cùng tên nam nhân kia cùng nhau... "ôn tồn đi"? Cho nên "truyền hình trực tiếp" mới dừng lại?

Càng nghĩ, Tiêu Trạch càng tâm phiền ý loạn. Hắn ngồi bên cạnh bồn tắm, thầm mắng: "Tiện nhân Tần Kiểu, sao ngươi dám đối xử với trẫm như thế?"

Hắn nhắm mắt, đầu óc toàn là hình ảnh Tần Kiểu – hoặc kiêu ngạo lạnh lùng, hoặc dịu dàng quyến rũ, ánh mắt ngập nước, làn da trắng như ngọc, đôi môi lúc thì đỏ tươi, lúc lại nhẹ phớt hoa đào... Trước mặt hắn, nàng luôn mang bộ dáng kiêu kỳ, vậy mà trước mặt nam nhân khác lại mị hoặc mềm mỏng, ánh mắt chan chứa tình ý...

Càng nhớ, Tiêu Trạch lại như quay về đêm đại hôn năm xưa, khi lần đầu thấy vị mỹ nhân ấy vì mình mà hy sinh, tim hắn đã d.a.o động. Đặc biệt là khi nàng bị thương, vẫn gắng gượng nhào vào lòng hắn, ánh mắt ánh nước, vẫn cố mỉm cười hỏi han... hình ảnh ấy đến giờ hắn vẫn không thể quên.

Nếu Tần Kiểu khi ấy vẫn luôn dịu dàng như vậy, hắn sao có thể không động lòng?

Đáng tiếc, nàng quá kiêu ngạo, bá đạo, hết lần này đến lần khác chạm vào nghịch lân của hắn, khiến hắn chán ghét không thôi.

Trong điện, nến đỏ lay động, hương thơm phảng phất.

Tiêu Trạch chợt phát hiện có gì đó khác thường, liền đẩy cửa bước vào.

Thấy người bên trong, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống: "Là ngươi?"

Người kia giống như không nhận ra sắc mặt hắn đang lạnh như băng, ngược lại uốn éo thân hình quyến rũ, mặc váy lộ lưng gợi cảm, trên cổ đeo mặt dây chuyền hình giọt mưa xanh biếc, mỉm cười bước tới: "Ai nha, ngươi sao giờ mới tới? Kiểu Kiểu đợi ngươi đã lâu lắm rồi~"

"Hừ, đừng tưởng như vậy là trẫm có thể tha thứ cho ngươi!" Tiêu Trạch hừ lạnh, ngoài miệng đầy căm giận, nhưng lại không gọi người bắt "yêu hậu" này.

Nàng lại làm như không nghe, thân hình mềm mại uyển chuyển tiến lại gần.

Tiêu Trạch đứng yên tại chỗ, ánh mắt gắt gao dõi theo mỹ nhân đang đến gần, tim hắn đập mạnh, dường như đang chờ mong điều gì.

Nhưng khi còn cách vài bước, nữ nhân đột nhiên vòng qua hắn, bước đến phía sau.

Tiêu Trạch quay đầu lại, lập tức nhìn thấy một nam nhân đang đứng sau lưng hắn!

Tần Kiểu bước tới, ôm lấy cổ nam nhân kia, ánh mắt chan chứa ánh nước, giọng nói kiều mị như mật: "Bùi lão sư, Kiểu Kiểu nhìn thấy ngươi thật sự rất vui~"

Tiêu Trạch bỗng nhiên bừng tỉnh. Cả người nóng ran, cổ họng khô khốc, bụng dưới như có luồng nhiệt chực trào.

"Tiện nhân Tần Kiểu!"

Hắn không nhịn được c.h.ử.i thầm. Tần thị thực sự khiến hắn phát điên rồi, sao hắn lại có thể mơ thấy thứ mộng hoang đường như vậy?

Chắc chắn là nữ nhân kia làm tà mị, mê hoặc thần trí của hắn!

Tiêu Trạch cố gắng bình tâm, nhưng trong đầu vẫn là cảnh xuân vừa rồi... một ngọn lửa nóng rực bốc lên mà không biết trút vào đâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.