Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày - Chương 59

Cập nhật lúc: 08/05/2026 05:02

Edit: Trứng ốp la

(Từ chương này nam nữ chính bắt đầu đổi xưng hô thành anh - em nha cả nhà)

Tiêu Trạch sắc mặt âm trầm, từ bể tắm nước nóng bước ra, quanh thân tỏa ra khí tức lạnh lẽo khiến người ta không dám lại gần.

Vừa rời khỏi bể tắm, hắn lập tức phát hiện màn ảo ảnh phát sóng trực tiếp kia lại xuất hiện. Tần Kiểu — nữ nhân c.h.ế.t tiệt đó — lần này lại thay đổi tạo hình, thanh tú nhẹ nhàng, thảnh thơi mà xuất hiện trong màn hình.

Tiêu Trạch chỉ nhìn một cái liền giận dữ, chẳng muốn thấy gương mặt đáng ghét kia thêm nữa, lập tức rời khỏi, đi tìm một nơi không có Tần Kiểu.

...

Khách sạn

Tần Kiểu vừa tắm xong, toàn thân thoải mái nhẹ nhõm. Chỉ tiếc lòng bàn tay phải bị thương, không thể tự trang điểm, đành phải để mặt mộc ra ngoài.

Tuy vậy, đứng trước gương nhìn gương mặt nhợt nhạt thiếu sắc, cô vẫn cảm thấy cần chút gì đó điểm xuyết. Thế là chọn một thỏi son tiệp màu môi tự nhiên, tô nhẹ lên môi, dựng nên hình tượng một "tiểu bạch hoa" yếu ớt đáng thương.

"Yếu đuối cũng là một loại v.ũ k.h.í, đặc biệt là khi đối mặt với đàn ông."

Tần Kiểu nhìn mình trong gương: dáng vẻ mềm mại vô hại, ánh mắt như muốn khóc, đúng chuẩn "tiểu bạch hoa" chính hiệu.

Cô rất hài lòng.

Trang điểm xong, cô cầm chiếc điện thoại tạm của Bùi Ngọc Sơ đưa, gửi cho anh một đoạn tin nhắn thoại: "Bùi lão sư, em chuẩn bị xong rồi."

Bùi Ngọc Sơ mở đoạn tin, giọng nói mềm mại mang theo chút lười biếng và quyến rũ truyền đến từ loa.

Đã nhiều năm trôi qua, tiểu bằng hữu năm nào giờ đã thành một đại cô nương. Thế nhưng bản tính nghịch ngợm thích đùa kia vẫn chẳng thay đổi chút nào.

Anh khẽ cười, đáp lại một tin nhắn thoại: "Xuống đi, anh đang đợi dưới lầu."

Chẳng bao lâu sau, Tần Kiểu đã xuống. Cô mặc một chiếc váy dáng tiên nữ xinh đẹp, chân mang giày cao gót mảnh, bước đi uyển chuyển như rắn nước.

Bùi Ngọc Sơ nhướng mày, liếc cô từ đầu đến chân, ánh mắt lộ ý cười: "Trên đùi còn bị thương, còn đi giày như vậy... không đau sao?"

Tần Kiểu chu môi: "Em chỉ có một đôi này."

Bùi Ngọc Sơ gật đầu: "Vậy lát nữa anh đưa đi mua đôi khác."

Tần Kiểu không ngờ niềm vui ngoài dự tính lại đến nhanh như vậy, nhưng vẫn cố tỏ ra rụt rè: "Cái đó... không tiện lắm đâu, Bùi lão sư..."

"Không tiện gì cơ?" Anh hỏi ngược lại.

"Em sao có thể mặt dày để anh phải tiêu tiền chứ..."

"Ồ?"

Giọng anh cố ý kéo dài, mang theo ý cười: "Tần tiểu thư hiểu lầm rồi, anh chỉ định lái xe đưa em đi mua thôi, chứ không nói là mua cho em."

"Tiền em tự trả."

Tần Kiểu: "..."

Ý anh là cô tự đa tình?

Hừ!

Cô tức giận quay mặt đi, không thèm đáp lại, nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Giận à?"

"Không có, chỉ là hơi mệt thôi." Cô ngáp một cái, rồi dựa đầu vào kính xe, đúng chuẩn một cô gái yếu đuối mỏi mệt.

"Vậy ngủ một lát đi, đến bệnh viện anh sẽ gọi."

Giọng Bùi Ngọc Sơ trầm thấp gợi cảm, lại ẩn chứa phong độ nho nhã, dù chỉ nói những câu bình thường cũng khiến người ta cảm thấy như đang nghe lời tình tứ.

Tần Kiểu thật ra cũng không giận thật. Cô đúng là rất mệt, làm "tình nguyện viên" nguyên ngày, giờ toàn thân ê ẩm.

Trong không khí thoang thoảng mùi nhàn hương, chẳng bao lâu sau cô đã thiếp đi, hô hấp nhẹ nhàng đều đặn.

Cô hoàn toàn không phòng bị anh chút nào.

Bùi Ngọc Sơ nghiêng đầu nhìn cô, liền chậm lại tốc độ xe.

...

Thanh Lương Tự

Ôn thái hậu thấy cảnh tượng kia, nghiến răng nghiến lợi: "Tần Kiểu tiện nhân kia, lại còn cùng dã nam nhân kia đi chung!"

Cung nữ bên cạnh phụ họa: "Thái hậu bớt giận, phế hậu hiện giờ sống t.h.ả.m lắm, đến giày cũng chỉ còn một đôi."

"Đáng đời!"

Ôn thái hậu lạnh giọng: "Nam nhân kia có vợ có con, căn bản không để ý đến nàng, thế mà nàng còn tự mình đa tình tưởng người ta sẽ mua giày cho! Mất mặt!"

Ôn quý phi cũng thở dài: "Trước kia tỷ ấy tuy không được Hoàng thượng sủng ái, nhưng dù gì cũng là hoàng hậu, áo cơm vô ưu. Vậy mà sau khi c.h.ế.t rồi vẫn cứ làm ra chuyện khiến người khác phải thất vọng... Hoàng thượng trách tỷ ấy cũng chẳng oan."

"Hừ!"

Ôn thái hậu phất tay: "Tần Kiểu làm hoàng thượng chậm trễ bao năm, giờ mới khiến hoàng thất vô hậu! Uyển Uyển, ngươi phải cố gắng hơn nữa!"

Ôn quý phi ngoài mặt vâng dạ, trong lòng lại tràn đầy chua xót: Cố gắng thì sao, hoàng thượng không được, nàng ta còn có thể thế nào?

Tất cả... đều là do Tần Kiểu!

...

Hai mươi phút sau

Chiếc siêu xe đen sang trọng dừng lại trước cổng bệnh viện.

"Tần tiểu thư, đến rồi."

Tần Kiểu khẽ nhấc mi mắt, lại lười biếng nhắm lại: "Nhanh vậy sao?"

"Vết thương của em cần xử lý sớm."

"Không c.h.ế.t được đâu."

Đến mạng cũng chưa lấy nổi, huống chi chỉ là một vết thương ngoài da. Với y học hiện đại, cô còn sợ gì?

Bùi Ngọc Sơ nhìn dáng vẻ lười biếng không muốn động của cô, hơi trầm ngâm một lát rồi nói: "Thật sự không muốn đi bộ? Vậy anh gọi bác sĩ đẩy cáng ra đưa em vào nhé."

Tần Kiểu: ???

Quả nhiên, đàn ông một khi trưởng thành đều biến thành "chó săn", không còn dịu dàng như thời niên thiếu nữa.

Cô tháo dây an toàn, giọng nhẹ nhàng: "Cảm ơn ý tốt của Bùi lão sư. Em chỉ hơi mệt một chút, nhưng vẫn chưa đến mức phải nằm cáng đâu."

"Vậy thì tốt."

Anh cười khẽ: "Cố gắng kiên trì một chút. Có người quay lại cảnh em cứu người rồi đăng lên mạng, hiện đang rất hot. Anh đoán lát nữa sẽ có phóng viên tìm đến phỏng vấn. Đến lúc đó, mong Tần tiểu thư giữ kín giúp anh, đừng nhắc đến tên anh."

Tần Kiểu ngẩng đầu, ánh mắt vừa như ngơ ngác vừa như dò xét: "Bùi lão sư sợ em ‘cọ nhiệt độ’ của anh sao?"

Bùi Ngọc Sơ khẽ cười, đôi mắt nhìn thẳng vào cô: "Anh vốn da mặt mỏng, làm việc tốt không thích để lại tên."

Tần Kiểu: "..."

Cô kéo cửa xe, vừa bước xuống thì như sực nhớ ra điều gì, quay đầu nhìn anh nói với giọng nửa đùa nửa thật: "Bùi lão sư, anh đóng nhiều vai nam chính kinh điển như vậy... chẳng lẽ đều diễn vô ích cả?"

"Hửm?" Anh khẽ nhướn mày.

Cô gái kia khẽ nghiêng đầu, giọng mang theo chút thương hại: "Làm gì có nam chính nào mà lại... cẩu như vậy chứ?"

Dứt lời, cô thản nhiên bước đi, chẳng cho anh cơ hội phản bác.

"Cẩu à?" Bùi Ngọc Sơ lặp lại chữ đó, ánh mắt nhìn theo bóng lưng rời đi của cô, không nhịn được bật cười khẽ.

Cô gái này... cuối cùng cũng chịu lộ bộ mặt thật rồi sao?

Tại bệnh viện.

Miệng vết thương của Tần Kiểu thật ra không nghiêm trọng, chủ yếu là xây xát bên ngoài. Khi cứu đứa trẻ, cô bị nhánh cây quẹt trúng. Riêng vết thương ở lòng bàn tay là lúc cô trèo lên sân thượng thì bị cắt bởi mép gạch.

Vì ngâm nước quá lâu, bác sĩ quyết định tiêm phòng uốn ván cho cô, sau đó tỉ mỉ sát trùng, rửa sạch và băng bó vết thương.

Khi bác sĩ xử lý vết thương, phải tách ra từng lớp mới có thể làm sạch hoàn toàn bụi bẩn bên trong.

"Rửa vết thương sẽ hơi đau một chút, cô cố gắng chịu nhé."

"Ừm."

Tần Kiểu thản nhiên đáp: "Không sao, anh làm đi."

Bác sĩ có chút kinh ngạc. Cô gái trước mặt trông xinh đẹp yếu ớt, vậy mà lại kiên cường đến thế. Khi anh ta tách miệng vết thương để sát trùng, cô không kêu một tiếng, lông mày cũng chẳng nhíu lại lấy một cái.

"Cô thật sự giỏi chịu đau đấy, nhìn cũng không nhăn mặt chút nào." Bác sĩ tán thưởng.

Tần Kiểu nhàn nhạt đáp: "Cũng tàm tạm thôi. Nếu từng chịu qua những cơn đau còn khủng khiếp hơn, thì loại này chẳng đáng là gì."

Bác sĩ nhìn làn da trắng trẻo mịn màng, dáng vẻ tuổi còn rất trẻ của cô, không giống từng trải qua khổ cực gì. Anh ta tò mò hỏi: "Trước đây cô từng bị thương nặng sao?"

"Không còn quan trọng nữa. Dù thế nào, về sau tôi sẽ không để bản thân khổ như vậy thêm lần nào nữa." Cô mỉm cười.

Nụ cười đó làm nam bác sĩ thoáng sững sờ — tươi tắn như gió xuân lướt qua non nước, đẹp đến mức khiến người ta say mê.

"Cô vừa xinh đẹp, vừa có tâm tốt, về sau nhất định sẽ có một tương lai rực rỡ."

Biết cô là người cứu người bị thương, nam bác sĩ lại càng thêm dịu dàng.

Tần Kiểu không chút khách khí nhận lấy lời khen: "Chính tôi cũng nghĩ như vậy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.