Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày - Chương 70

Cập nhật lúc: 08/05/2026 05:03

Edit: Trứng ốp la

(Sorry các tềnh iu Ôn quý phi được phong làm Ôn hoàng hậu rùi mà tui quên mất. Tui đổi thành Ôn hoàng hậu từ chương này nha)

"Tần tiểu thư quả nhiên rất được hoan nghênh, lại có người muốn cùng em lập CP."

"Vậy còn Bùi lão sư? Anh thấy sao?"

...

"Đúng là thứ không biết xấu hổ! Con yêu nữ này lại dám trắng trợn quyến rũ nam nhân khác, đáng bị trói heo dìm sông!" Ôn thái hậu giận dữ chỉ vào ảo cảnh, mồm năm miệng mười mắng c.h.ử.i.

"Thiếp thân thật sự lo cho Hoàng thượng. Tần thị như vậy... không biết liêm sỉ lễ nghi, chẳng lẽ muốn khiến Hoàng thượng thành trò cười? Ai, Hoàng thượng còn từng lập nàng làm hậu, vì nàng mà không nạp thêm phi t.ử. Vậy mà nàng lại không biết điều, thật khiến người ta cảm thấy Hoàng thượng không đáng bị đối xử như thế." Ôn hoàng hậu nhíu mày, ra vẻ đau lòng đến không nỡ nhìn.

Ôn thái hậu nghe xong, lửa giận càng bùng lên. Bà ta càng thêm bất mãn với phế hậu Tần thị, lời lẽ c.h.ử.i rủa cũng thêm phần độc địa.

...

Có điều, Tần Kiểu vừa nói xong đã có chút hối hận. Cô chủ động quá mức như vậy, nếu Bùi Ngọc Sơ từ chối thẳng thừng, mặt mũi cô biết giấu vào đâu?

Trong lòng dậy sóng, nhưng bề ngoài Tần Kiểu vẫn cố ra vẻ bình tĩnh, thậm chí còn hơi ngẩng cằm lên, nghiêng đầu thản nhiên đ.á.n.h giá người đàn ông bên cạnh.

Bùi Ngọc Sơ mắt nhìn thẳng phía trước, lái xe như không có chuyện gì, nhẹ giọng cười: "Anh không chơi xào CP."

Tần Kiểu: "..."

Thật ra không cần anh phải nhấn mạnh, làm fan kỳ cựu bao năm, Tần Kiểu chẳng lẽ lại không biết?

Cũng vì biết rõ nên cô mới muốn tát cho bản thân một cái. Miệng tiện đúng là dễ c.h.ế.t mà.

"Em hiểu rồi, Bùi lão sư là kiểu đứng đắn, không luyến ái." Tần Kiểu mặt không biểu cảm tiếp lời.

"Ừm?"

Bùi Ngọc Sơ hơi khựng lại, hình như là lần đầu nghe cách nói như vậy, sau đó bật cười khẽ.

Anh cầm vô lăng bằng tay thon dài, tao nhã rẽ xe vào cửa khách sạn, dừng bên lề rồi nghiêng đầu nhìn cô gái đang ngồi ghế phụ với vẻ mặt đầy... u oán. Đáy mắt anh ánh lên ý cười sâu hơn.

"Tần tiểu thư, làm ơn đừng tự tiện thiết lập nhân cách cho anh." Giọng trầm khàn mang theo chút bỡn cợt, cũng chẳng mấy quan tâm.

Tần Kiểu chớp mắt vô tội: "Chẳng lẽ không đúng à?"

"Anh chỉ là không xào CP thôi, còn nếu đã muốn chơi..."

Bùi Ngọc Sơ ngừng lại một nhịp, rồi nhìn thẳng vào mắt cô: "Thì sẽ chơi thật."

Mấy từ cuối, anh cố tình nhấn thật rõ.

Khuôn mặt kia vẫn là vẻ ngạo nghễ, tao nhã như thường, nhưng trong đôi mắt đen sâu thẳm lại mang theo sự nghiêm túc quá mức, nghiêm túc đến mức khiến Tần Kiểu không thể tiếp tục nhìn thẳng.

Cô hơi chột dạ mà dời mắt đi.

Có lẽ thấy cô lúng túng, Bùi Ngọc Sơ bật cười, nhẹ nhàng giúp cô tháo dây an toàn, giọng điệu tri kỷ mà từ tốn: "Nên, đừng có tùy tiện mà chọc ghẹo nữa."

Tần Kiểu bỗng thấy mình từ thế tấn công thành ra bị đập tan tành. Cô kéo cửa xe, bước xuống, nhưng luôn cảm thấy kết thúc câu chuyện kiểu này không đúng lắm.

Cô cúi người, nhìn về phía trong xe, nghiêm túc nói: "Bùi lão sư, em cũng không phải người tùy tiện như vậy..."

Người trong xe đang chỉnh lại ghế, hai ngón tay kẹp điếu t.h.u.ố.c dở, thản nhiên liếc nhìn cô, đáp một câu vừa tùy ý lại chắc chắn: "Ừ, anh biết."

Tần Kiểu nghẹn lời trong thoáng chốc, chỉ đành hạ giọng: "Vậy anh lái xe cẩn thận."

Sau đó cô đóng cửa xe, quay đầu bước đi.

Cái gì chứ! Cứ như thể khiến cô thành kiểu tra nữ vậy!

Về sau nhất định không dây vào anh nữa!

Tần Kiểu chẳng hề uốn éo từng bước như trước, ngược lại sải chân đi nhanh về phía trước, khí thế bật chế độ toàn công.

Bùi Ngọc Sơ chậm rãi châm một điếu t.h.u.ố.c, qua làn khói lượn lờ nhìn bóng lưng người phụ nữ đang vội vã đi về phía đại sảnh, trong mắt thoáng hiện ý cười.

...

Tiêu Trạch dùng bông bịt kín tai, kiềm chế bản thân không để xúc động trỗi dậy, chuyên tâm cúi đầu duyệt tấu chương, cặm cụi bên bàn làm việc đến tận đêm khuya. Khi ngẩng đầu lên, hệ thống phát sóng trực tiếp trên không trung đã ẩn đi từ lúc nào. Hắn âm thầm thở phào, tháo hai cục bông mềm khỏi tai.

Chỉ cần không nghe, không nhìn — thì Tần Kiểu kia, nữ nhân ấy, cũng chẳng thể ảnh hưởng được đến hắn.

Rồi sẽ có một ngày, nàng vẫn sẽ phải quỳ rạp trước cái tên nam nhân thế thân kia thôi.

Tần Kiểu là kẻ cứng đầu, ngạo mạn đến cùng cực, lại không chịu chia sẻ chồng cùng người khác, cho dù gả cho kẻ đó, kết cục của nàng tuyệt đối cũng không thể tốt đẹp.

Chỉ là... vừa tưởng tượng ra cảnh Tần Kiểu tự mình giày xéo chính mình, trong lòng Tiêu Trạch vẫn không nhịn được dâng lên một cơn tức tối và ấm ức.

Tuy rằng hắn không còn yêu nàng, nhưng dù sao nàng cũng từng là Hoàng hậu của hắn. Đồ hắn không cần, hắn có thể ném, nhưng tuyệt không cho phép người khác nhặt. Mà nữ nhân hắn không thích, cũng đừng hòng để kẻ khác chạm vào.

Hôm sau, Ôn thái sư dẫn các đại thần tiến cung cầu kiến.

"Không biết chư vị ái khanh có chuyện gì?" Tiêu Trạch hỏi.

Một vị đại thần bước ra, cung kính đáp: "Khởi bẩm Hoàng thượng, phế hậu Tần thị yêu ngôn hoặc chúng, mê hoặc lòng dân. Dân chúng trong thành bị lời nói điên đảo của nàng ta dụ dỗ, đã dấy lên nhiều tin đồn thất thiệt. Việc này, thật sự không ổn."

Một người khác tiếp lời: "Nàng ta sử dụng yêu thuật, hóa ra ảo ảnh thái bình thịnh thế, mưu đồ mê hoặc bá tánh, động cơ thực sự đáng c.h.ế.t."

"Không chỉ vậy."

Một đại thần nghiêm mặt nói: "Phế hậu còn cùng ngoại nam thông đồng, hành vi phóng đãng không biết liêm sỉ, lời đồn thổi khắp kinh thành, phá hoại thanh danh hoàng thất."

"Thần còn nghe nói, nàng từng có ý đồ tạo phản. Chỉ dựa vào những lời đại nghịch bất đạo kia, theo luật nên tru di cả tộc. May mà Tần Đảng năm xưa đã bị xử trảm, mới giữ được huyết mạch chính thống của Đại Cẩm ta."

Thì ra, hôm nay cả đám đại thần này tiến cung là vì chuyện Tần Kiểu.

Tiêu Trạch nghe đến đó, sắc mặt lập tức trầm xuống. Vốn tâm tình đang dần dịu lại, giờ lại bị đám đại thần này quấy rầy mà nổi giận.

Hắn cứ nghĩ chỉ cần không nhìn, không nghe, thì có thể cắt đứt mọi ảnh hưởng từ phát sóng trực tiếp. Nhưng không ngờ, dù có bịt tai che mắt, vẫn có người thay hắn kể lại từng chi tiết, từng lời nói.

Tiêu Trạch thật sự không muốn nghe đến tên Tần Kiểu nữa, liền nhíu mày, phất tay bảo: "Trẫm đã biết. Nếu chư vị không còn việc gì khác, thì lui ra đi."

Một đại thần vẫn không chịu thôi, cố chấp nói: "Hoàng thượng, Tần thị không thể không đề phòng! Nếu cứ để mặc nàng ta mê hoặc dân tâm như thế, Đại Cẩm ta e sẽ loạn mất!"

Tiêu Trạch trầm mặt, hỏi ngược lại: "Vậy các ngươi muốn phòng bằng cách nào?"

Tĩnh Tâm Hồ là hồ lớn nhất trong kinh thành, mặt nước bằng phẳng như gương, ảo cảnh phát sóng trực tiếp chiếu thẳng trên hồ, như có như không, không thể chạm, không thể che. Đừng nói là phá vỡ, ngay cả che đậy cũng đã là việc khó như lên trời.

Chúng thần đưa mắt nhìn nhau, sau cùng có người đưa ra chủ ý: "Vậy thì đem những kẻ ngu dân dám bàn tán truyền bá lời Tần thị, bắt hết tống vào đại lao, răn đe thị chúng."

"Buồn cười!"

Tiêu Trạch lạnh giọng cắt ngang: "Bá tánh trong thành nhiều như vậy, bịt miệng bọn họ, chẳng lẽ có thể bịt được tai và mắt họ sao?"

Một người khác cẩn trọng góp lời: "Vậy... phái người canh giữ quanh Tĩnh Tâm Hồ, cưỡng chế bá tánh không được ngẩng đầu. Ai dám nhìn lên — xử trí tại chỗ!"

"Kẻ hèn còn có một kế."

Người khác chen vào: "Đơn giản đem khu vực ven hồ phong tỏa, buộc bá tánh rời đi nơi khác."

Đủ loại chủ ý được đưa ra, mồm năm miệng mười tranh nhau nói, đến mức Tiêu Trạch cũng dần phiền lòng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.