Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày - Chương 71
Cập nhật lúc: 10/05/2026 01:00
Edit: Trứng ốp la
Ôn thái sư nhân cơ hội tiến thêm một bước: "Nay Giang Nam lũ lụt, dân chúng ly tán khổ sở. Tần thị lại mượn thời cơ, tạo ra ảo ảnh thịnh thế mê hoặc lòng người. Đủ thấy tâm cơ sâu không lường được, thực sự độc ác. Hoàng thượng, ngài tuyệt đối không thể xem thường lòng dân!"
Tiêu Trạch bị làm phiền đến đau cả đầu. Những lời bọn họ nói, hắn đều hiểu, nhưng thật sự có cách nào ngăn cản được lời đồn không?
Bịt miệng dân còn nguy hiểm hơn đắp đập ngăn lũ, đè nén quá mức, ngược lại dễ khiến lòng dân phản nghịch. Nhưng nếu mặc kệ cho họ tin theo lời Tần Kiểu, e rằng quyền lực hoàng tộc sẽ bị lung lay.
Sau một hồi trầm ngâm, Tiêu Trạch mới lạnh giọng nói: "Trẫm sẽ phái người tuần tra quanh Tĩnh Tâm Hồ. Tất cả các thuyền hoa, nhà cửa quanh hồ đều không được mở cửa sổ hay cửa chính hướng ra hồ. Du khách không được tụ tập vây xem. Những ảo ảnh kia đều là do phế hậu Tần thị dùng si tâm vọng tưởng mà tạo thành, không đáng tin. Nếu có ai dám tin thật, phạt hai mươi trượng!"
"Hoàng thượng anh minh!"
Chỉ dụ vừa ban ra, dân chúng trong thành đều cảm thấy bất an, không ai còn dám tùy tiện đi dạo quanh Tĩnh Tâm Hồ nữa.
Từ một nơi náo nhiệt, Tĩnh Tâm Hồ dần trở nên lạnh lẽo, tiêu điều. Ai nấy đều e sợ bị trượng trách, chẳng ai dám vì tò mò mà liều mình xem náo nhiệt.
Trong một căn nhà dân bình thường, một gia đình già trẻ đang đóng cửa tạm lánh, bên ngoài liên tục vang lên tiếng quan binh tuần tra hô hoán. Lại có một người vì lén bàn tán chuyện phế hậu mà bị bắt đi.
Lần này, Hoàng thượng quả thật đã nổi giận, hạ lệnh bắt hết những kẻ trong thành dám bàn tán về cảnh tượng kỳ ảo ở Tĩnh Tâm Hồ.
"Mẹ ơi, Tần hoàng hậu thật sự là yêu tinh sao?" Một đứa trẻ con tò mò hỏi mẹ nó.
"Ai mà biết được." Người phụ nữ đáp nhạt.
"Nhưng nàng cứu người, còn phát vật tư cho dân chúng, con cảm thấy nàng không giống người xấu. Dù là yêu tinh đi nữa, chắc chắn cũng là yêu tốt. Nàng có bao giờ hại ai đâu."
"Ừ." Người mẹ chỉ nhẹ giọng đáp, không dám nhiều lời.
"Vậy sau này... chúng ta còn được gặp nàng không?" Đứa bé có chút buồn bã. Phế hậu xinh đẹp, dịu dàng như vậy, nàng vốn là người mà nó rất thích lén nhìn trộm. Thế nhưng hôm nay, Tĩnh Tâm Hồ đã bị canh phòng nghiêm ngặt, ai cũng không được phép dừng chân.
"Sau này, ra ngoài không được nhắc đến Tần hoàng hậu nữa. Bằng không... sẽ bị quan binh bắt đi đấy." Người mẹ nghiêm mặt dặn.
Đứa trẻ vội vàng gật đầu, sau đó lại hỏi nhỏ: "Vậy Tần hoàng hậu còn quay lại được không?"
"Chắc là không."
Người mẹ thở dài: "Nàng thi cốt vô tồn, còn có thể trở về từ nơi nào chứ? Huống chi, nàng sống ở thế giới kia... có khi còn vui vẻ hơn ở đây."
"Thế giới kia có thật không còn chưa chắc. Cứ ngồi đây mà đoán già đoán non, là không biết quý mạng mình à?"
Một người đàn ông vừa đẩy cửa bước vào, tức giận nói: "Bên ngoài toàn là quan binh, giữ cái miệng cẩn thận cho ta!"
Hai mẹ con tức thì nín lặng, không dám nói gì thêm.
Thái giám vào báo: "Khởi bẩm Hoàng thượng, Ôn Thái hậu và Ôn hoàng hậu đã hồi cung."
Tiêu Trạch chỉ hơi nhíu mày, nhàn nhạt ừ một tiếng coi như nghe, rồi tiếp tục vùi đầu vào công vụ.
Hôm nay Tần Kiểu lại cùng cái tên Bùi lão sư kia ra ngoài phân phát vật tư cứu tế. Nàng không hề sợ bẩn, chẳng sợ khổ, cũng chẳng quan tâm cao quý tôn nghiêm hoàng thất, thậm chí còn cùng dân chúng cùng ăn cùng ở.
Hừ! Không ngờ nàng cũng có lúc giả vờ cao thượng như vậy.
Chẳng qua cũng chỉ là cùng nam nhân kia diễn kịch cho thiên hạ xem thôi!
Tiêu Trạch cảm thấy n.g.ự.c như bị nước tràn vào, đầy tràn chua chát.
Hắn nhớ lại, trước kia Tần Kiểu cũng từng cùng hắn ra ngoài. Năm đó vào vụ xuân, hắn thân chinh đi khuyên nông, nàng bỗng nổi hứng đòi theo tới hoàng gia điền trang. Kết quả là giữa đường hai người cãi nhau, hắn bỏ về trước, sau đó lại vô tình gặp được Ôn hoàng hậu trong thành.
Chuyện cũ tưởng chừng đã lãng quên, giờ không hiểu sao lại đột nhiên nhớ ra.
Nhưng nhớ thì đã sao? Có ý nghĩa gì nữa đâu.
Tiêu Trạch lại nhét bông vào tai. Chỉ cần không nghe, không thấy Tần Kiểu sẽ không thể làm gì được hắn!
Chiều muộn, Ôn hoàng hậu đã chờ ở Nghi Cung nửa ngày, vẫn chưa thấy thiên t.ử triệu kiến, đành đích thân mang một chén canh nóng đến điện. Nàng ta thấy Hoàng thượng vẫn ngồi trên long ỷ xem tấu chương, liền lo lắng nói:
"Hoàng thượng, người phải bảo trọng Long Thể a!"
Nhưng đế vương trên cao chẳng hề phản ứng.
Ôn hoàng hậu lúng túng, ánh mắt có chút ủy khuất. Nàng ta nhẹ nhàng đi tới bên người hắn, dịu dàng lên tiếng: "Hoàng thượng..."
Lúc này Tiêu Trạch mới ngẩng đầu, thấy giai nhân được trang điểm tỉ mỉ đứng cạnh mình, ánh mắt hắn vẫn không gợn sóng, chỉ thản nhiên tháo bông bịt tai, nói: "Thì ra là ngươi đã trở về."
Ôn hoàng hậu cụp mắt, trong đáy mắt thoáng qua một tia mất mát: "Thần thiếp biết Hoàng thượng vì giang sơn xã tắc mà lao tâm khổ trí, riêng sắc canh này là vì người mà chuẩn bị, xin Hoàng thượng sớm uống để dưỡng thân. Việc có gấp đến đâu, cũng không thể để mệt đến ngã quỵ a!"
"Làm phiền lòng ngươi, để đó đi. Nếu không có chuyện gì, ngươi có thể đến bồi mẫu hậu giải buồn." Tiêu Trạch lại cúi đầu vùi mình vào công vụ.
Quốc khố trống rỗng, quân lương cạn kiệt, hắn đã bắt đầu cảm thấy việc triều chính đang dần vượt quá sức kiểm soát, thật sự không còn tâm trạng để đoái hoài mỹ nhân.
Ôn hoàng hậu — người từng được hắn nâng niu trong lòng bàn tay — nay bị lạnh nhạt như vậy, nhất thời khó có thể chấp nhận.
Nhưng nàng ta hiểu rất rõ: nếu lúc này không tranh thủ, địa vị trong lòng đế vương sẽ ngày một suy giảm.
Ôn hoàng hậu đành phải tiếp tục dịu giọng: "Hoàng thượng... còn vì chuyện của Tần tỷ tỷ mà phiền lòng sao? Ai, thần thiếp hôm nay cũng nhìn thấy nàng cùng Bùi lão sư kia... Nàng thật sự không nên có quan hệ mập mờ với ngoại nam. Thần thiếp cũng vì lo lắng cho Hoàng thượng, mới vội vã rời Thanh Lương Tự hồi cung..."
Tiêu Trạch nghe đến đó liền nhíu mày, lạnh giọng ngắt lời: "Tần thị không đủ sức d.a.o động lòng trẫm. Ngươi nghĩ nhiều rồi. Lui ra, đến bầu bạn với mẫu hậu đi."
Ôn hoàng hậu chưa từng bị Hoàng thượng đuổi đi lạnh lùng như thế, lòng nàng ta ủy khuất đến cực điểm, nhưng vẫn phải gắng nở nụ cười đoan trang hiền hậu: "Vậy Hoàng thượng nhớ uống canh, thần thiếp xin cáo lui."
Hoàng thượng vẫn không hề nhìn nàng ta lấy một lần.
Ôn hoàng hậu rưng rưng xoay người rời đi. Ngay khi bước ra khỏi điện, nàng ta vừa vặn ngẩng đầu nhìn lên màn hình trên không trung — nơi Tần Kiểu đang cùng nam t.ử kia nói cười vui vẻ, phân phát vật tư cho dân chúng gặp nạn.
Cảnh xuân sắc lộng lẫy, thân mật đến khó tin!
Đúng là giỏi diễn trò!
Ôn hoàng hậu siết c.h.ặ.t t.a.y, trong mắt đầy vẻ tối tăm và khinh bỉ.
