Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày - Chương 86

Cập nhật lúc: 10/05/2026 17:01

Edit: Trứng ốp la

Tới Nghi Cung, vì Hoàng thượng gần đây lạnh nhạt nên Tân hậu cũng tiều tụy thấy rõ, chẳng còn lại chút dáng vẻ dịu dàng xưa kia.

Nàng ta trừng trừng nhìn lên bầu trời, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào người phụ nữ ngày càng tỏa sáng kia, trong mắt đầy lửa ghen không thể dập tắt nổi.

Tần Kiểu! Tần Kiểu! Tiện nhân kia chắc chắn đang giám sát nàng ta, dò xét tâm tư nàng ta, cho nên vừa nãy mới cố ý nói mấy câu đó để nàng ta nghe thấy chứ gì?

Tiện nhân đó c.h.ế.t rồi mà vẫn không yên thân, còn muốn tới gây chuyện, muốn nàng ta sống không bằng c.h.ế.t...

Ôn hoàng hậu giờ đây trong lòng tràn đầy oán hận, nhưng lại chẳng có cách nào với Tần Kiểu. Ảo ảnh kia mãi không tan, đạo sĩ, đại sư, các loại tà thuật đều đã thử, vậy mà Tần Kiểu vẫn xuất hiện trên bầu trời mỗi ngày.

Chẳng lẽ phải đợi đến khi nàng ta c.h.ế.t đi rồi, hóa thành quỷ giống Tần Kiểu thì mới có thể trị được ả?

Nếu sau khi c.h.ế.t mà có thể sống như thần tiên tiêu d.a.o giống Tần Kiểu, vậy thì... cũng không tệ.

Nhưng vừa nghĩ tới ý tưởng điên rồ ấy, Ôn hoàng hậu đã hoảng sợ chính mình. Sao nàng ta lại có thể nghĩ vậy được? Hiện tại nàng ta vất vả lắm mới trở thành Hoàng hậu Cẩm quốc, là người phụ nữ bên cạnh Hoàng thượng, đang tận hưởng vinh hoa phú quý không hết, nàng ta tuyệt đối không thể c.h.ế.t!

Hơn nữa, Tần Kiểu trên trời kia chưa chắc là thật. Biết đâu chỉ là ả cố ý biến ảo ra để mê hoặc thiên hạ, là muốn trả thù nàng ta.

Tự thôi miên một hồi, Ôn hoàng hậu dần bình tĩnh lại.

Chỉ cần mình không để ý, thì Tần Kiểu chẳng thể làm gì nàng ta.

Nghĩ vậy là được rồi.

Tiêu Trạch đang tựa vào đầu giường nghỉ ngơi. Ban đầu nhìn gương mặt tinh xảo trên bầu trời cũng thấy đẹp mắt, ai ngờ Tần Kiểu đột nhiên nói gì mà "biến đẹp là để lấy lòng người khác", còn bảo "cẩu nam nhân không xứng với ta"...

Sắc mặt Tiêu Trạch thay đổi mấy lần. Tuy Tần Kiểu không chỉ đích danh, nhưng hắn biết rõ ả đang mắng hắn.

Chỉ có hắn từng vứt bỏ Tần Kiểu.

Cho nên ả là đang oán hắn đã bỏ rơi mình.

Hừ, đúng là nhỏ nhen bụng dạ hẹp hòi.

Chẳng lẽ đã quên lúc trước là ai quyến rũ hắn – một đế vương – không rời nửa bước?

Tiêu Trạch tức đến sôi m.á.u, lỗ mũi lại lâm râm chảy m.á.u.

Trần công công ở bên hầu hạ, thấy Hoàng thượng giận đến vậy thì vội vàng khuyên: "Hoàng thượng, long thể quan trọng, đừng nổi giận nữa."

"Ngươi bảo trẫm làm sao không giận? Tần thị nữ nhân kia lại dám..."

Lại dám gọi hắn là cẩu nam nhân!

Trần công công khẽ giọng dỗ dành: "Chuyện này chỉ là ảo giác không rõ lai lịch, có khi còn chẳng phải là Tần thị thật đâu. Lúc còn sống nàng ấy yêu Hoàng thượng như thế, sao lại có bộ dạng như trong ảo cảnh này được."

"Không thể nào? Trẫm thấy chính là nàng! Nàng hận trẫm, hận trẫm ban cho nàng rượu độc, hận trẫm lợi dụng và lừa gạt nàng..." Vừa nói, lửa giận trong lòng Tiêu Trạch lại bốc lên, m.á.u mũi lại trào ra.

Trần công công vội vàng giúp hắn lau m.á.u, hốt hoảng: "Ai nha Hoàng thượng! Thái y dặn ngài tuyệt đối không được tức giận."

"Nhưng mà, nô xin mạn phép nói một câu bất kính: Tần thị hiện giờ vẫn còn dây dưa với Hoàng thượng, oán hận Hoàng thượng, có lẽ là vì trong lòng vẫn không buông được ngài. Nữ nhân ấy mà, luôn miệng thì nói ghét, nhưng trong lòng lại nghĩ khác. Nàng yêu Hoàng thượng sâu đậm đến mức không được đáp lại thì sinh oán hận, e rằng là hận sâu vì yêu quá mà thôi!"

"Nô tin rằng, Tần thị là yêu Hoàng thượng ngài tha thiết, nên mới cố tình nói mấy lời chọc giận ngài, Hoàng thượng tuyệt đối không được bị nàng xỏ mũi dắt đi!"

Tiêu Trạch nghe xong những lời khuyên nhủ ấy, trong lòng cũng cảm thấy dễ chịu đôi chút.

Hắn không khỏi lại nhớ tới tình cảm cuồng nhiệt mà Tần thị từng dành cho mình khi còn sống. Tình yêu sục sôi ấy làm sao có thể là giả được?

Nghĩ đến đây, hắn chợt nhận ra, có lẽ là bản thân đã quá vô tình. Từ đầu đến cuối chưa từng thật lòng thích nàng, lại còn lợi dụng, lừa gạt nàng, sát hại cả nhà nàng, để đến cuối cùng khiến nàng đến cả t.h.i t.h.ể cũng không còn nguyên vẹn...

Nàng hận hắn, là điều đương nhiên.

Nghĩ đến đây, n.g.ự.c Tiêu Trạch khẽ quặn thắt.

Hắn nhìn chằm chằm vào ảo ảnh trên không trung, gương mặt tinh xảo kia khiến trong lòng hắn dâng lên một nỗi thương tiếc khó tả, xen lẫn với hối hận. Hối hận vì năm xưa đã quá cố chấp, hối hận vì chưa từng thật sự nhận ra Tần Kiểu tốt đẹp nhường nào.

Thậm chí, hắn chưa từng thật sự ngắm kỹ người phụ nữ ấy một lần.

Nghĩ lại mới thấy, thì ra nàng lại xinh đẹp đến vậy.

Thật ra trước kia hắn cũng từng nghe không ít người khen ngợi Tần Kiểu có vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành, nhưng khi đó hắn chỉ hừ lạnh coi thường, cho rằng những lời đó là phóng đại, chỉ để tâng bốc thế lực Tần gia.

Hắn luôn cho rằng mình thích kiểu phụ nữ dịu dàng, đoan trang, nên Tần Kiểu năm xưa ở trước mặt hắn cũng luôn tỏ ra mềm mỏng, hiền thục.

Nhưng giờ nhìn lại, rõ ràng nàng không hợp với kiểu dáng vẻ đó. Chính dáng vẻ sắc sảo, mạnh mẽ hiện giờ mới thật sự là nàng.

"Trần công công."

Tiêu Trạch đột ngột lên tiếng: "Ngươi nói... Tần Kiểu còn có khả năng trở lại không?"

Trần công công thoáng sững người: "Chuyện này... Hoàng thượng còn không rõ, nô tài làm sao dám nói chắc? Nhưng biết đâu một ngày nào đó, Tần Hoàng hậu vẫn có thể gặp lại Hoàng thượng thì sao?"

"Nếu nàng gặp lại trẫm, có khi nào sẽ hận không thể băm vằm trẫm thành từng mảnh?"

"Hoàng thượng nói quá rồi."

Trần công công cười gượng: "Kỳ thực với nữ nhân mà nói, lúc miệng nói hận, chưa chắc thật sự là hận. Phu thê bình thường còn hay mắng nhau là oan gia, dọa nhau sống c.h.ế.t. Nữ nhân là vậy mà, miệng d.a.o găm, nhưng lòng lại mềm như đậu hũ."

"Nô tài tin rằng, Tần Hoàng hậu chẳng qua là vì yêu quá sâu nên mới oán trách như vậy thôi. Chứ thực lòng, nàng vẫn rất yêu Hoàng thượng!"

"Huống chi."

Trần công công tiếp tục: "Tần Hoàng hậu khi còn sống chưa từng xử t.ử một hạ nhân nào, làm sao có thể thật sự nhẫn tâm mà hại Hoàng thượng được chứ?"

Tiêu Trạch hừ lạnh: "Ngươi nói nàng còn có lòng nhân từ? Vậy tại sao khắp thành lại đồn nàng kiêu căng, ương ngạnh, tàn nhẫn, độc ác?"

Trần công công thoáng cứng người. Ông ta biết, khi triều đình phế bỏ Tần thị, đã ban xuống 24 trọng tội công khai khắp thiên hạ. Lời vừa rồi của ông ta rõ ràng là đã lỡ lời.

"Sao? Vấn đề này khó trả lời đến vậy sao? Phải nghĩ lâu thế?" Tiêu Trạch lạnh giọng nhìn Trần công công.

Trần công công mồ hôi túa ra như mưa, cố gắng lấy lại bình tĩnh rồi nói: "Có lẽ... vì Tần thị từng ra tay đ.á.n.h Liễu công t.ử giữa phố."

"Là con trai độc nhất của Liễu thượng thư?"

"Chính là hắn."

Tiêu Trạch cũng nhớ ra chuyện này. Lúc ấy ở kinh thành xôn xao một trận, sau đó Liễu thượng thư bất mãn mà từ quan, còn Tần Kiểu thì không chút do dự phê chuẩn.

Việc đó xảy ra đúng vào giai đoạn Tần Kiểu phụ trách chính sự thay hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày - Chương 86: Chương 86 | MonkeyD