Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày - Chương 87
Cập nhật lúc: 10/05/2026 17:01
Edit: Trứng ốp la
Liễu công t.ử kia là con một, được nuông chiều từ nhỏ, sinh hư thành thói. Hắn ta nổi danh ở kinh thành với đủ trò trác táng: chọi gà, uống rượu, chơi gái, đặc biệt thích dụ dỗ vợ người ta.
Một lần, hắn ta nhìn trúng một người phụ nữ lương thiện, nhất quyết bắt nàng ấy về làm tiểu thiếp. Ai ngờ khi đang giở trò giữa phố, lại đúng lúc đụng phải Tần Kiểu đang vi hành.
Tần Kiểu lập tức sai người đ.á.n.h hắn ta một trận, còn đích thân ra tay phế bỏ cả đời hắn ta.
Việc này gây chấn động kinh thành. Người thì nói nàng làm rất đúng – Liễu công t.ử ngang ngược cậy quyền ức h.i.ế.p dân nữ, trừng trị là đáng. Nhưng cũng có người cho rằng nàng làm quá mức, dù gì hắn ta cũng là con một, nay bị phế thì Liễu gia coi như tuyệt hậu.
Liễu thượng thư nuốt không trôi cục tức, tính lấy chuyện từ quan để ép Hoàng thượng ra mặt. Ai ngờ Tiêu Trạch chẳng thèm bận tâm, Tần Kiểu lại càng thẳng tay chuẩn cho về hưu.
Về sau, sau khi phế Tần thị, triều đình lại đích thân mời Liễu thượng thư quay về.
"Ngươi thấy việc đó nàng làm đúng hay sai?" Tiêu Trạch lại quăng cho Trần công công một câu hỏi c.h.ế.t người.
Trần công công lập tức hối hận vì mình vừa mở miệng: "Nô... ngu dốt, thật khó mà đ.á.n.h giá."
"Hừ!"
Tiêu Trạch tỏ vẻ không hài lòng: "Tần thị hành sự cực đoan, không để cho ai đường lui, không coi ai ra gì, đắc tội từ Thái hậu đến triều thần, bị mọi người ghét bỏ cũng là đáng đời!"
"Đúng vậy..." Trần công công miễn cưỡng hùa theo.
Nhưng vừa dứt lời, Tiêu Trạch đã cau mày: "Vậy sao ngươi còn vừa rồi nói đỡ cho nàng?"
"Chuyện đó..."
Trần công công toát cả mồ hôi, vội chữa lời: "Tần thị tâm cao khí ngạo, không muốn hạ mình với kẻ ti tiện. Người khác không dám làm, nàng dám làm; người khác không dám nói, nàng dám nói. Nô cảm thấy... nàng là người không giống người thường. Nhưng mà nàng quá cứng rắn, nên rơi vào kết cục hôm nay cũng không có gì lạ."
"Không giống người thường?"
Tiêu Trạch hừ lạnh: "Ngươi đ.á.n.h giá nàng cũng cao đấy."
Tuy là lời phê bình, nhưng hắn cũng không trách Trần công công thêm.
Bởi lẽ Tần Kiểu thực sự là người dám làm dám chịu. Đối với triều thần, với Thái hậu, kể cả với hắn – Hoàng đế – nàng đều không hề e ngại. Miệng lưỡi nàng sắc bén, từng chữ đều không nể nang. Cũng không lạ gì khi triều thần căm ghét nàng đến tận xương.
Nhưng với bách tính, nàng lại luôn có lòng thương xót. Khi chấp chính, nàng từng hạ thấp thuế cho nông dân, thợ thủ công, thương nhân; đồng thời nâng cao tiêu chuẩn nộp thuế của sĩ tộc và hào phú.
Chẳng qua... là không biết nhìn thời thế, ngu ngốc mà thôi!
Tiêu Trạch ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nhưng "phát sóng trực tiếp" đã biến mất. Trong lòng hắn lại dâng lên một nỗi trống trải khó nói thành lời.
...
Sáng sớm vừa mở mắt, Tần Kiểu đã nhận được vô số tin nhắn từ thế giới dị thế:
[Tần Hoàng hậu thật đẹp quá đi mất! Mỗi ngày được nhìn Hoàng hậu là điều hạnh phúc nhất đời!]
[Hoàng hậu nương nương, ngài có thể phù hộ ta cũng xinh đẹp như ngài không?]
[Nếu ta mà đẹp như Tần Hoàng hậu, Triệu tiểu công t.ử chắc chắn sẽ không chê ta xấu nữa...]
[Mới hai mươi mà ta đã tiều tụy thế này, phu quân cũng chẳng còn yêu thương. Nhưng chẳng lẽ ta không thể sống vì bản thân sao? Hoàng hậu nói đúng, phụ nữ làm đẹp là để khiến mình vui vẻ. Phu quân có thể thay lòng, nhưng gương mặt này sẽ ở lại với ta cả đời. Ta nên yêu lấy nó. Hôm nay trang điểm xong thấy đẹp hẳn ra!]
[Yêu hậu Tần thị câu hồn biết bao nhiêu nam nhân, còn mạnh miệng nói trang điểm không phải vì đàn ông. Đáng giận! Nhu Nhu nhà ta cũng bị nàng làm hư, hôm nay trang điểm lòe loẹt ra cửa! Nó mà bị tên đàn ông nào để ý thì sao đây? Đều tại Tần thị mê hoặc người ta!]
[Hừ! Cái gì mà làm đẹp, toàn là giả dối! Đều là yêu thuật của yêu hậu!]
...
Tần Kiểu đọc xong, nhịn không được cong môi cười nhạt. Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu thôi.
Về sau, còn có càng nhiều chuyện khiến các người "vỡ mạch m.á.u" hơn nữa.
Hôm nay cô nhận được mấy lời mời đại diện từ các thương hiệu mỹ phẩm chăm sóc da. Chắc là vì buổi livestream tối qua leo lên hot search.
Tần Kiểu chọn một thương hiệu trong nước uy tín, chất lượng tốt, thương lượng xong thời gian và địa điểm gặp mặt, phía đối tác vô cùng nhiệt tình, tất cả yêu cầu cô đưa ra đều lập tức đồng ý.
Sau đó, cô mở livestream trên tài khoản video của mình như thường lệ.
"Thật sự rất vui khi nhận được nhiều lời khen như vậy. Hôm nay lại là một ngày tươi đẹp. Một lần nữa cảm ơn đất nước cường đại và nền khoa học kỹ thuật tiên tiến, đã cho chúng ta một cuộc sống vừa tiện lợi vừa rực rỡ."
[Chuẩn! Vợ nói gì cũng đúng!]
[Cảm ơn lão bà! Chụt chụt ~]
[Lại bắt đầu mê hoặc lòng người rồi! Yêu hậu Tần thị, ta hận không thể khiến nàng biến mất!]
[Tần thị mà còn sống một ngày, Hoàng thượng sẽ không nhìn đến ta! Đều tại tiện nhân Tần Kiểu quyến rũ Hoàng thượng!]
Tần Kiểu: "Mỗi ngày, ta đều không khỏi cảm khái, được sống ở thời đại này thực sự là điều quá hạnh phúc. Các ngươi có thể tưởng tượng nổi cuộc sống không điện, không mạng, không công nghệ hiện đại không?"
[Không thể! Không mạng là ta sống không nổi rồi!]
[Vô phương tưởng tượng luôn á...]
Tần Kiểu nhẹ giọng nói: "Rất nhiều người mơ mộng về cuộc sống quý tộc cổ đại, nhưng ta muốn nói thật lòng: được sống ở hiện đại mới là hạnh phúc nhất."
"Ở cổ đại, ngay cả mỹ phẩm dưỡng da cũng pha chì độc, dùng lâu là hỏng mặt. Các người nghĩ son phấn hồi xưa quý giá lắm à? Quý thì quý thật, nhưng đổi lại là độc hại."
[Trời ạ, không phải chứ? Nghe mà sợ quá!]
[Son phấn cổ đại đắt lắm đó nha!]
[Ước gì học được bí quyết làm đẹp của Hoàng hậu, đẹp như ngài là ước mơ cả đời!]
Tần Kiểu cười: "Thật ra, mọi người cứ khen ta xinh đẹp như vậy, ta cũng rất vui. Cho nên ta sẵn lòng chia sẻ một số cách chế son phấn đơn giản."
[Lão bà thích nghe người ta khen hả? Vậy thì dễ rồi! Tỷ tỷ, cả thế giới này có thể xinh đẹp, nhưng chỉ có tỷ là đáng yêu như vậy thôi!]
[Tỷ tỷ mà chỉ cần dùng nhan sắc là có thể cứu thế giới!]
[Khuynh quốc khuynh thành, bế nguyệt tu hoa, trầm ngư lạc nhạn, toàn bộ đều là tỷ tỷ của ta!]
[Đồ mặt dày! Thật không biết xấu hổ!]
[Hừ, nữ nhân như Tần Kiểu, suốt ngày chỉ biết khoe sắc, thật nông cạn!]
[Lừa người thôi! Khen ngươi thì Hoàng thượng sẽ thích ngươi chắc? Mơ!]
[Nếu khen Hoàng hậu thật sự được học chế son phấn, thì ta sẵn sàng khen cả ngày!]
[Hoàng hậu nương nương! Ngài đẹp nhất! Làm ơn dạy chúng ta biến mỹ đi!]
Tần Kiểu: ... Sao luôn có vài tiếng nói khó nghe đến thế nhỉ? Rõ ràng ta chỉ muốn nghe lời khen thôi mà, nhưng đã có người tự tìm tới chịu đòn, vậy thì đừng trách ta không khách sáo.
Cô mỉm cười ưu nhã, nói: "Là thật đó. Càng được khen nhiều, ta càng sẵn lòng thực hiện nguyện vọng của mọi người."
Vừa dứt lời, cô lập tức nhận được hai đợt "cầu vồng thí" — một từ thế giới mạng, một từ nơi xa xôi khác của thời không.
Tần Kiểu tiếp tục: "Ngoài việc thiếu tiện nghi, cuộc sống cổ đại còn đầy nghẹn khuất. Nam nhân tam thê tứ thiếp, nữ nhân địa vị thấp hèn. Dù là Hoàng hậu, cũng phải tranh sủng, Hoàng thượng còn có tam cung lục viện, hậu cung ba ngàn giai lệ."
"Nói trắng ra, làm Hoàng hậu ở thời đó chẳng qua cũng chỉ là vật trang trí."
Cô cong môi, cười nhẹ: "Mà nếu Hoàng thượng lại không ra gì... thì càng không có hạnh phúc gì để nói."
