Phế Nữ Trùng Sinh: Đảo Loạn Càn Khôn - Chương 458: Trút Giận
Cập nhật lúc: 05/01/2026 15:16
Hoa Mộ Thanh thấy Tống Huệ và Ngô Trân đều quay sang nhìn mình, liền lắc đầu cười: "Đã biết nàng ta định giăng bẫy ta, sao các người không ngăn cản một chút?"
Tống Huệ khẽ cười, còn Ngô Trân thì có chút ngượng ngùng, nói: "Huệ Nhi bảo rằng tỷ thương Thịnh Nhi lắm, nên phải để nàng trút được cơn giận này mới thôi."
Hoa Mộ Thanh mỉm cười nhìn Tống Huệ. Tống Huệ lại hỏi tiếp: "Thật sự là nàng ta chẳng làm gì sao? Nghe không giống phong cách của nàng ta chút nào!"
- "Đúng thế!"
Tô Nhiên chen vào không chút khách khí: "Ả bạch liên hoa đó giỏi nhất là giả bộ thanh cao, nhưng trong lòng thì thối rữa như bùn lầy. Chắc chắn là có giở trò, chỉ là bị biểu tiểu thư nhà chúng ta nhìn thấu, chưa kịp thành công thôi!"
Hoa Mộ Thanh bật cười, nhìn những người bạn trước mặt rồi khẽ suy nghĩ, nàng lùi lại vài bước để giữ khoảng cách với đám đông phía trước.
Chờ cho mọi người đi xa một chút, nàng mới từ tốn hạ giọng kể lại chuyện lúc nãy trong phòng thay đồ, khi tình cờ gặp Diệp Chiêu.
Ngô Trân nghe xong liền sầm mặt.
Tô Nhiên lập tức xắn tay áo, tức tối muốn đuổi theo Hà Lâm mà tát cho nàng ta hai cái nảy lửa, vừa đi vừa c.h.ử.i rủa: "Đồ hèn hạ mất dạy! Dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu như vậy à? Muốn huỷ hoại ai đây? Hả? Là danh tiếng của phủ Đề Đốc Cửu Môn với Bá tước Gia Luân sao? Hay là muốn đẩy Huệ Nhi với Thanh tỷ vào chỗ c.h.ế.t? Buông ta ra! Không xử c.h.ế.t ả tiện nhân này ta không cam tâm đâu!"
Tống Huệ vội kéo Tô Nhiên lại, không để nàng kích động thêm rồi quay sang Hoa Mộ Thanh hỏi: "Biểu tỷ, là vì bọn họ giăng bẫy Diệp công t.ử, nên tỷ mới không làm to chuyện lúc đó, đúng không?"
Hoa Mộ Thanh khẽ gật đầu, mỉm cười đáp: "Chuyện này mà ầm ĩ lên, thể nào cũng sẽ liên lụy đến Diệp công t.ử. Người như huynh ấy sống quang minh chính trực, lại càng không thể để vướng vào những lời đồn kiểu này. Phải biết rằng, những tin đồn tưởng chừng không đáng bận tâm, nhưng đến lúc quan trọng, có thể trở thành đòn chí mạng. Cách tốt nhất là c.h.ặ.t đứt tận gốc, không để có chút mầm mống nào được sinh ra."
Chính vì thế, Hoa Mộ Thanh mới rời đi trong lặng lẽ, không để Hà Minh Kỳ nhìn thấy cảnh mình và Diệp Chiêu cùng ở một phòng.
Nghĩa là chuyện "tai nạn" đó chưa từng xảy ra. Mà nếu chưa từng xảy ra, thì chẳng ai có thể lấy đó làm cái cớ để công kích nàng hay Diệp Chiêu.
Tô Nhiên nghe vậy, dần lấy lại bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt Hoa Mộ Thanh, gật đầu: "Thanh tỷ nói phải. Nếu bây giờ ta xông lên, nhất định sẽ khiến Diệp Chiêu bị liên lụy, còn gây rắc rối cho Huệ Nhi và tỷ nữa. Vừa rồi muội quá kích động. Huệ Nhi, muội đừng trách tỷ."
Tống Huệ xua tay: "Tỷ khách sáo với muội làm gì, tỷ cũng chỉ vì muội mà tức giận thôi."
Rồi nàng quay sang Hoa Mộ Thanh, khẽ cúi người hành lễ: "Biểu tỷ, đa tạ tỷ."
Lời cảm tạ này không chỉ vì Hoa Mộ Thanh đã nhẫn nhịn, chịu đựng âm mưu hèn hạ, suýt chút nữa bị vu oan làm tổn hại danh tiếng, mà còn vì nàng đã không hề che giấu, thẳng thắn kể rõ mọi chuyện trước mặt Tống Huệ.
Dù sau này nàng có thành thân với Diệp Chiêu, nếu có kẻ cố ý nhắc lại chuyện lời đồn vô căn cứ này để chia rẽ tình cảm của hai người, e rằng cũng vô ích.
Nàng hiểu rõ, biểu tỷ cố ý để Diệp Chiêu ở lại căn phòng kia, còn mình thì rút lui trước, chính là muốn hắn nhìn rõ bộ mặt thật của Hà Minh Kỳ.
Diệp Chiêu là người tốt, nhưng lại quá chính trực, luôn nghĩ ai cũng tốt, tâm địa quá đỗi đơn thuần.
Nhưng giờ thì khác rồi. Sau chuyện này, hắn và Hà Minh Kỳ sẽ không còn thân thiết như trước nữa.
Tốt nhất là từ nay về sau, khi nhìn người cũng nên có thêm vài phần đề phòng, như vậy mới vẹn toàn.
Cho nên, lời cảm tạ của Tống Huệ dành cho Hoa Mộ Thanh, là lời xuất phát từ tận đáy lòng.
Hoa Mộ Thanh mỉm cười, không hề né tránh mà nhận lấy lễ đó, rồi đưa tay đỡ nàng đứng dậy, dịu dàng nói: "Tỷ biết muội sẽ không giận tỷ nên mới kể lại mọi chuyện. Muội hiểu là tốt rồi. Tỷ thấy Diệp công t.ử thật lòng đối tốt với muội, di phu và di mẫu thật sự đã chọn được người xứng đáng để gả muội rồi."
Tống Huệ nghe đến đó thì mặt đỏ bừng lên.
Ngô Trân đứng phía sau, nhìn vẻ mặt điềm nhiên tự tại của Hoa Mộ Thanh, cũng không nhịn được mà mỉm cười theo.
Chỉ có Tô Nhiên là vẫn còn bực bội, chu môi bất mãn: "Nhưng cũng không thể để biểu tỷ phải nuốt cục tức này chứ? Trước đó bọn chúng bắt nạt Thịnh Nhi và Minh Nhi còn chưa tính, giờ lại dám giở trò làm hỏng thanh danh của biểu tỷ. Mớ uất ức này, ta nuốt không trôi!"
Tống Huệ cũng gật đầu, nhìn Hoa Mộ Thanh, nhẹ giọng nói: "Biểu tỷ, vì muội mà tỷ phải chịu tủi thân như vậy. Tỷ chỉ cần nói một câu, có muốn trút giận không?"
Hoa Mộ Thanh khẽ cười, đây là lần đầu tiên có người muốn thay nàng xả giận.
Nỗi bực bội âm ỉ trong lòng từ sớm đã tan biến, nàng bật cười: "Thế nếu tỷ muốn trút giận, các muội thật sự làm được sao?"
Ngô Trân bước lại gần, hạ giọng cười khẽ: "Muội có một cách, nhưng cần Huyện Chủ đây phối hợp diễn kịch một chút."
Mắt Tô Nhiên lập tức sáng rỡ, hớn hở chen vào: "Cần bản Huyện Chủ làm gì? Nói mau!"
Hoa Mộ Thanh nhìn ba cô nương nhỏ đang tụ lại bàn mưu tính kế giúp mình trút giận, vừa thấy buồn cười, vừa thấy ấm lòng.
Không kìm được, nàng lại nhớ đến kiếp trước, trong Phượng Loan Cung, cảnh các "Ám Phượng" tụ tập đùa giỡn trong điện…
Chớp mắt một cái, những ký ức năm xưa kia tựa như theo dòng thời gian trôi xa tít tắp, không thể nào níu giữ được nữa.
__
Tại thủy tạ nằm sát bờ sông của phủ Thượng Thư.
Các vị đại nhân đã thưởng sen xong, liền đi trước vào nghị sự đường để bàn chuyện chính sự.
Còn các phu nhân và những công t.ử con nhà thế gia thì vẫn ở lại bên thủy tạ, vừa trò chuyện vừa ngắm cảnh, cười đùa vui vẻ.
Chỉ có điều, các công t.ử đều tụ tập ở phía nam của thủy tạ, còn các vị phu nhân thì tán gẫu rôm rả ở dãy hành lang phía bắc.
Lúc thấy một nhóm các tiểu thư dáng vẻ duyên dáng yêu kiều đi tới, đoạn hành lang ban nãy còn có phần yên ắng liền trở nên náo nhiệt hẳn.
Đặc biệt là nhóm công t.ử bên kia, dẫn đầu là hai vị Hoàng T.ử hiện nay – Khang Vương và Thiệu Vương.
Khi nhìn thấy người đi đầu trong nhóm các cô nương là Hà Lâm, bọn họ liền lần lượt bước tới bắt chuyện chào hỏi nàng.
Hà Lâm hơi ngượng ngùng, vội vàng hành lễ với hai vị, vừa định mở miệng trò chuyện...
Không ngờ, phía sau bỗng vang lên tiếng kêu quái dị của Tô Nhiên: "Ái da, chân ta đau quá!"
Bị nàng làm gián đoạn như vậy, ánh mắt vốn đang tập trung cả vào Hà Lâm, người được hai vị Hoàng T.ử ra đón tiếp, bỗng chốc chuyển hết về phía tiếng kêu kia.
Và rồi...
Mọi ánh nhìn lập tức bị hút c.h.ặ.t vào người cô nương đang đứng cạnh Tô Nhiên!
Tuyệt sắc nhân gian!
"Tay cầm quạt lụa nhẹ tựa lan trắng, eo thon thắt ngọc, vạt áo lụa như mây bay."
"Chắc là tiên nữ hạ phàm, một cái ngoảnh đầu mỉm cười còn sáng rực hơn cả sao trời."
Tất cả những câu thơ miêu tả về mỹ nhân từ xưa đến nay, đặt vào người nàng, không sai một chữ!
Nhất cố khuynh nhân thành, tái cố khuynh nhân quốc.
(Một lần nhìn nghiêng khiến thành nghiêng đổ, nhìn lần nữa khiến nước mất nhà tan.)
Long Đô từ khi nào lại có một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành đến thế? Mà bọn họ lại chưa từng biết đến?
Ngoài Cảnh Hạo Khang và Cảnh Hạo Thiệu, hai vị Hoàng T.ử đã từng gặp Hoa Mộ Thanh, thì những công t.ử còn lại đều ngơ ngẩn nhìn chằm chằm nàng đến mức như muốn xuyên thủng người nàng bằng ánh mắt!
Hoa Mộ Thanh bất lực liếc nhìn Ngô Trân: "Rốt cuộc các muội dùng ta làm mồi nhử phải không?"
Ngô Trân cười tươi như hoa: "Nhịn một chút đi! Ai bảo tỷ là người đẹp nhất chứ?"
Hoa Mộ Thanh chỉ biết khẽ cúi mi mắt, giả bộ làm ra vẻ điềm đạm, dịu dàng như hoa nở bên mặt nước, hoàn toàn phối hợp với kế hoạch của mấy cô nương kia.
Quả nhiên, một vài công t.ử trẻ tuổi đã không thể nhịn được nữa, bắt đầu hỏi dò người bên cạnh: "Cô nương đứng cạnh Tô Huyện Chủ là ai vậy?"
"Không biết nữa. Lý công t.ử, huynh có biết không?"
"Ta cũng không biết. Dung mạo thế kia mà chưa từng gặp bao giờ. Có lẽ không phải người Long Đô…"
