Phó Tổng Hôm Nay Lại Lên Cơn Ghen Giùm Nam Chính - 2
Cập nhật lúc: 18/09/2026 16:00
06
Thế là mỗi ngày sáng, trưa, tối, tôi đều đặn gửi ảnh selfie:
Buổi sáng: Mới ngủ dậy, oán khí ngút ngàn như ác quỷ bị dội dầu sôi.JPG
Buổi trưa: Ngồi bệt trên bậc cầu thang cùng nhân viên hậu trường cắm mặt ăn cơm hộp.JPG
Buổi tối: Vừa đắp mặt nạ vừa gặm dưa chuột.GIF
Phó Vân Châu cũng gửi đáp lễ:
Buổi sáng: Vừa nhấp cà phê vừa nhìn ra cửa kính kịch trần góc 45 độ ngắm bầu trời.JPG
Buổi trưa: Áo măng-tô chỉn chu, đeo kính gọng vàng cao cấp đang duyệt hợp đồng.JPG
Buổi tối: Bán trần gồng mình tập gym điên đảo.GIF
Tôi: "..."
Sao lại không mặc áo thế kia hả đồ biến thái khoe thân!
Mà nhắc mới nhớ, tôi sực nhớ đến một lần đi cùng thang máy với anh. Lúc đó tôi đang bưng ly cà phê, Phó Vân Châu cũng ở bên cạnh.
Đến tầng cần đến, vì đôi giày cao gót hơi lênh khênh nên tôi trật chân một cái, ly cà phê đổ ụp.
Hất trọn gói lên chiếc áo sơ mi trắng của anh.
Tôi cuống quýt lấy khăn giấy lau dọn cho anh, anh giận đến mức từ cổ đến ch.óp tai đều đỏ bừng lên.
Thế nhưng mà... ngắm xuyên qua lớp sơ mi mỏng dính đó, cơ n.g.ự.c kìa, cơ bụng kìa, rồi cả cái cảm giác đụng chạm lúc đó nữa... chẹp chẹp!
Ớ, sao cái ảnh GIF bán trần kia lại tự động lưu về máy thế này?
À... hóa ra là giọt nước miếng của tôi rơi xuống trúng nút tải về.
07
Hôm nay may mắn không có lịch quay, tôi tính ở nhà gọi đại cái đồ ăn ngoài. Nhưng chú Đinh lại nhiệt tình nhắc nhở rằng hợp đồng có ghi rõ phải đồng hành cùng Phó tổng ăn trưa, bỏ bữa là trừ tiền.
Thôi được rồi, vì 30 triệu!
Buổi sáng anh ta khoác trên mình bộ âu phục xanh bảo lam cao cấp, giờ đã thay sang bộ xám đậm thanh lịch.
Tôi liếc nhìn chiếc áo nỉ mặc liền ba ngày chưa thay của mình.
Anh ta đang khoe khoang mình lắm đồ đẹp, hay là cố tình móc mỉa sự xuề xòa của tôi đây?
Trên bàn ăn ngập tràn các món ngon thịnh soạn, đáng nói là có không ít món đúng gu khoái khẩu của tôi.
Chú Đinh lại từ trong chiếc ba lô màu đen kỳ diệu lôi ra chân nến bằng bạc, nheo mắt sắp xếp chỉn chu.
Đuôi mắt tôi giật giật.
Người bình thường nào lại đi ăn "bữa tối dưới ánh nến" ngay giữa trưa nắng ở văn phòng làm việc cơ chứ?!
Phó Vân Châu phẩy tay ra hiệu, rèm cửa lập tức kéo xuống cái xoạch, căn phòng chìm vào bóng tối.
Chú Đinh rút bật lửa bấm tách một cái, thắp nến lên.
Phó Vân Châu liếc nhìn thức ăn, rồi lại nhìn tôi: "Có hợp vị cô không?"
Tôi chẳng rảnh đâu mà tiếp chuyện, cắm đầu cắm cổ ăn ngấu nghiến.
Anh khẽ cười một tiếng, cũng bắt đầu cầm d.a.o nĩa.
Tiếng d.a.o nĩa lách cách vui tai, âm nhạc êm dịu lững lờ trôi, ánh nến lung linh bập bùng, mùi thức ăn thơm phức lan tỏa khắp gian phòng.
08
Đang ăn dở thì tiếng giày cao gót cộp cộp từ xa tiến lại gần, cửa phòng bị đẩy mạnh ra một cái rầm.
Tiểu hoa đán đang nổi Bạch Vân đi đôi guốc cà kheo bước vào, trên mặt đăm đăm biểu cảm như đi... "đánh ghen".
Cô ta lườm tôi từ đầu đến chân: "Nghe nói Phó tổng đang dùng bữa với người ta, tôi còn tưởng ít ra cũng phải là ai đó nổi tiếng hơn tôi cơ đấy."
Quay sang nhìn thấy khung cảnh tiệc nến lãng mạn giữa ban ngày ban mặt, Bạch Vân tức đến mức bật cười. Cô ta rảo bước cộp cộp xông tới, vơ lấy chiếc thìa dập tắt ngọn nến.
Chú Đinh mò mẫm trong tối thắp lại.
Cô ta ngẩn ra một giây, rồi lại dập.
Chú Đinh lại thắp.
Cô ta lại dập.
Sau vài vòng giằng co, Bạch Vân cạn lời.
Cô ta chống nạnh trố mắt nhìn chú Đinh: "Sao chú lại đi giúp người ngoài thế hả?!"
Chú Đinh mặt không biến sắc: "Cô Tô đây đang hẹn hò với Phó tổng, theo đúng quy tắc thì cô mới là người ngoài."
Cô ta bàng hoàng hết nhìn chú Đinh lại nhìn sang tôi, cuối cùng găm ánh mắt về phía Phó Vân Châu.
Phó Vân Châu lúc này mới ngẩng đầu khỏi bát súp hải sản Marseille, nhưng tuyệt nhiên không thèm liếc cô ta lấy một cái.
Anh gắp cho tôi một miếng cá ngừ vây xanh tươi rói, rồi khẽ gật đầu xác nhận.
Sực nhớ đến bản hợp đồng thời hạn một năm kia, tôi cố sức nuốt miếng thức ăn trong miệng xuống: "Chị Bạch ơi, hay là chị... xếp hàng chờ thêm một năm nữa xem sao?"
Ánh mắt Phó Vân Châu tối sầm lại trong thoáng chốc, rồi mau ch.óng trở lại bình thường.
Bạch Vân ngơ ngác mất một nhịp, rồi tức giận bật cười: "Cô còn xếp lượt cho tôi cơ đấy? Tô Đường, cô đang cố tình khiêu khích tôi đúng không?!"
Em nào có.
Em không dám.
Chị đừng nói mò nha.
Cô ta vừa định bùng nổ thì Phó Vân Châu đã khẽ mở bờ môi mỏng: "Cô Bạch, cô đang làm phiền bữa trưa của tôi và bạn gái rồi đấy. Cửa không khóa không có nghĩa là cô muốn vào là vào. Lúc ra ngoài nhớ khép cửa lại giúp."
Giọng anh không lớn, nhưng chứa đựng sự uy nghiêm không thể chối bỏ.
Bạch Vân bấm sâu móng tay vào lòng bàn tay, giáng cho tôi một ánh nhìn hậm hực rồi giẫm giày cao gót cộp cộp bỏ đi.
Nói thật thì Phó Vân Châu người này trông bên ngoài lạnh lùng thế thôi, chứ tôi biết anh không khó sống chút nào.
Trong công ty, từ ảnh đế đỉnh lưu cho đến cô lao công, gặp ai anh cũng lịch thiệp gật đầu chào, chưa bao giờ giở trò mắc bệnh ngôi sao.
Tôi và Vân San lăn lộn hai năm, chẳng nổi tiếng cũng chẳng có tác phẩm lận lưng. Có lần bị một nghệ sĩ cùng công ty xỉa xỏ khinh khỉnh, vô tình bị Phó Vân Châu bắt gặp. Ngay hôm sau, công ty đã đơn phương chấm dứt hợp đồng với người đó, còn đ.á.n.h tiếng rõ ràng: "Công ty không chứa nổi thể loại giậu đổ bình leo, nịnh trên đạp dưới."
Còn chuyện Bạch Vân thích anh thì cả công ty đều biết, chính anh cũng thừa hiểu.
Tôi cũng từng thắc mắc, tại sao Phó Vân Châu lại không chọn Bạch Vân làm bạn gái hờ chứ?
Rõ ràng cô ấy thích anh đến thế cơ mà.
Sau này nghĩ lại mới thấy, có lẽ chính vì cô ấy thích anh, nên anh mới không chọn.
