Phó Tổng Hôm Nay Lại Lên Cơn Ghen Giùm Nam Chính - 3
Cập nhật lúc: 18/09/2026 16:01
09
Hôm sau là cuối tuần, theo quy định thì phải hẹn hò, nhưng bộ phim trước đó tôi quay vẫn chưa xong nên phải đến trường quay.
Buổi hẹn hò đã bể show rồi thì quà cáp nhất định phải chu toàn chứ nhỉ?
Thế là tôi nhờ trợ lý gửi tặng Phó Vân Châu mấy cây nến điện t.ử LED.
Cái này vừa không cần dùng lửa, lại vừa chẳng ai dập tắt nổi.
Chuyên trị mấy đối thủ thích phá bĩnh như Bạch Vân.
Nghe trợ lý về kể lại, chú Đinh hớn hở cất mấy cây nến vào cái ba lô bảo bối, còn khen nức nở: "Lần sau đỡ phải mang bật lửa rồi, đồ nhựa này vừa bền lại vừa nhẹ!"
Có điều... sắc mặt của Phó tổng thì lại không được vui cho lắm.
Theo đúng hợp đồng, Phó Vân Châu cũng cho trợ lý mang quà đáp lễ sang.
Tôi mở ra xem thử — một chiếc dây chuyền ngọc trai Conch xa xỉ.
Mấy cây nến LED giá vài chục nghìn đổi lấy sợi dây chuyền ngọc trai Conch trị giá vài triệu tệ.
Tôi quay sang nhìn trợ lý: "Này! Cậu đoán xem? Tôi tìm ra nguyên nhân vì sao mặt Phó tổng lại sầm xì rồi đấy!"
Buổi tối, Phó Vân Châu gửi một tin nhắn vào nhóm chat: 【Gửi tấm ảnh sợi dây chuyền xem nào.】
Tôi nhìn màn hình lẩm bẩm: Sao thế nhỉ, mới tặng xong đã thấy xót tiền tiếc của rồi à?
Tôi nhấc sợi dây chuyền ra khỏi hộp, đặt ngay ngắn trên mặt bàn, bật đèn học lên lấy sáng rồi chụp một tấm gửi qua.
Phó Vân Châu: 【?】
Phó Vân Châu: 【Đeo lên rồi chụp.】
Tôi ngẩn người một nhịp, cẩn thận đeo sợi dây chuyền vào cổ.
Nằm gọn giữa xương quai xanh là viên ngọc hồng ửng phấn, thả mình trên làn da trắng ngần, tựa như nụ hôn dịu dàng của nữ thần giáng xuống.
Đẹp thật sự, gu thẩm mỹ của Phó Vân Châu rất được, mà độ chịu chi của ví tiền anh lại càng tuyệt vời hơn.
Nhưng cúi đầu nhìn lại chiếc áo ngủ cũ kỹ đã giặt đến bạc màu trên người, trông sợi dây chuyền đắt đỏ lại chẳng khác nào hàng mỹ ký mua ngoài chợ đêm.
Thế là tôi kéo tụt cổ áo ngủ xuống một chút, lại thấy vẫn chưa ăn thua, bèn dứt khoát cởi luôn ra, chỉ chừa lại phần từ vai trở lên, căn góc bấm tách một cái rồi quăng thẳng vào nhóm chat.
Bức ảnh vừa gửi đi chưa đầy hai giây.
Phó Vân Châu: 【!!!】
Phó Vân Châu: 【Thu hồi ngay lập tức!!!】
Phó Vân Châu: 【Gửi riêng cho tôi là được rồi!!!】
Tôi chằm chằm nhìn vào màn hình, chậm rãi gõ ra một dấu: 【?】
Cái anh này đúng là lúc thì như thần, lúc lại như quỷ, chẳng biết đường nào mà lần.
Tiếng chuông thông báo vừa vang lên, anh lại bồi thêm một tin nữa: 【Sau này mấy kiểu ảnh như thế này, chỉ được gửi cho một mình tôi thôi.】
Rồi ngay lập tức thu hồi trong một nốt nhạc.
Nhưng mà tôi đã kịp thấy hết rồi.
10
Hôm sau ở đoàn phim, lúc đang quay dở thì trong đoàn bất ngờ xôn xao hẳn lên, bảo là có nhà đầu tư lớn đến thăm đoàn.
Tôi đang co ro trên chiếc ghế đẩu nhỏ chờ đến lượt diễn, mấy cái đầu của tôi, chuyên viên trang điểm và bên đạo cụ chụm lại thì thầm to nhỏ: "Cá không, lại là đại gia chống lưng của diễn viên nào đến phô trương thế lực rồi đây? Biết đâu lại là đến kiểm tra đột xuất ấy chứ!"
Vừa ngẩng đầu lên.
... Ơ kìa, đại gia của tôi.
Phó Vân Châu bao trọn tiệc trà chiều xa xỉ cho cả đoàn phim.
Bánh macaron, canelé, bánh mì kẹp cá hồi hun khói, pa-tê gan ngỗng ăn kèm bánh mì, rồi thì cà phê pha tay với trà cao cấp... bao ăn phủ phê.
Tôi bấm ngón tay tính nhẩm, một xe đồ ăn này đủ cho tôi ăn cơm hộp cả năm trời.
Chú Đinh không đi cùng, nghe đâu heo mẹ dưới quê đẻ lứa mới nên chú phải xin nghỉ về đỡ đẻ rồi.
Đạo diễn vốn tính tự mình dẫn anh vào phòng nghỉ, nhưng anh không muốn làm ảnh hưởng đến tiến độ quay nên đã từ chối.
Anh chỉ bảo tôi dẫn đi loanh quanh trường quay một vòng.
Nói thật chứ có gì mà lượn cơ chứ, khắp nơi toàn dây điện, chân máy với đạo cụ ngổn ngang.
Dạo chưa đầy ba phút, anh bảo: "Đến phòng trang điểm của cô ngồi một chút."
Một phút sau.
Chàng tổng tài cao quý Phó Vân Châu giương một cây dù che nắng, đang co rúc trên chiếc ghế đẩu nhỏ xíu, lung lay sắp sập của tôi.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi: "?"
Tôi gãi đầu: "Thì đây chính là phòng trang điểm của tôi đấy."
Vai nữ phụ n-phẩy, đòi hỏi phòng trang điểm riêng làm sao được, có cái ghế đẩu mà ngồi là may lắm rồi.
Phó Vân Châu im lặng một lúc: "Trợ lý của cô đâu?"
Tôi bấm số gọi cho cô trợ lý nhỏ.
Đầu dây bên kia ồn ào hỗn loạn, cô ấy gào lên muốn đứt hơi: "Chị ơi, em đang kẹt xe! Nghệ sĩ bên kia cũng đang hối em dữ lắm!" Tôi "ừ ừ gật gật" đáp qua xoa vài câu rồi cúp máy.
Tôi nhìn anh: "Bị kẹt xe rồi."
Anh sa sầm mặt mày nhìn tôi: "Trợ lý chẳng phải cô ở đâu thì phải ở đó sao?"
Tôi thành thật đáp: "Kinh tế suy thoái mà anh, em ấy phải nhận làm cho mấy nghệ sĩ một lúc mới đủ sống."
Phó Vân Châu im lặng tròn năm giây.
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời đại tổng tài biết trên đời này lại có một thứ gọi là "nghèo".
Vốn dĩ theo lịch là hai giờ chiều đến cảnh quay của tôi, nhưng đạo diễn đột nhiên chuyển sang năm giờ chiều, lấy lý do nắng gắt quá sợ tôi bị trúng nắng.
Tôi lịch sự từ chối, không phải tôi thì cũng là người khác thôi, ai mà chẳng phải phơi nắng chứ?
Bối cảnh ngoài trời, cái nắng gay gắt, độc địa như mụ mẹ ghẻ của Nàng Bạch Tuyết.
Lớp trang điểm bị nắng làm trôi tơi tả chẳng ai ngó ngàng, tôi đành tự lôi phấn nén ra dặm lại.
Dặm xong lại tiếp tục phơi nắng, phơi xong lại dặm.
Phó Vân Châu che ô, cầm ly nước đứng ở ngoài sân quay, tỏa ra áp lực ngút ngàn.
Đạo diễn hô bấm máy mà tay chân run bẩy rẩy.
Chỉ cần đạo diễn vừa hô "Cắt!", anh liền bước tới che nắng, đưa nước cho tôi.
Ánh mắt anh nhìn tôi vô cùng phức tạp, như thể xen lẫn chút xót xa.
Tim tôi chợt trật một nhịp, rồi lại xua đi vì nghĩ mình tưởng bở.
11
Lúc tan làm, tôi cảm thấy mình chẳng khác nào một lát bánh mì nướng cháy đen, mở miệng ra là muốn nhả khói độc.
Phó Vân Châu nhìn tôi: "Quay xong rồi à? Hôm nay tôi đi nhờ xe cô về."
Tôi im lặng.
Anh nhíu mày: "Đừng nói với tôi là cô đến cái xe cũng không có đấy nhé."
"Có thì cũng có..."
Sắc mặt anh mới dịu đi một chút.
"... Nhưng mũ bảo hiểm chỉ có một cái thôi, cảnh sát giao thông mà bắt được là phạt hai trăm nghìn đấy."
"... Mũ bảo hiểm?"
"Xe máy điện."
Cuối cùng, tôi đành đi mượn tạm cho anh một chiếc mũ bảo hiểm trong đoàn.
Chàng tổng tài mét tám mươi tám, khoác lên mình bộ vest may đo cao cấp, chân đi giày đế đỏ thời thượng, đành ngậm ngùi thu mình ngồi trên chiếc xe điện tàn tàng, đung đung đung đưa suốt cả chặng đường.
Thế nhưng chẳng hiểu sao, tâm trạng tôi lại tốt đến lạ.
Có lẽ là do ánh trăng đêm nay quá đẹp, mà gió đêm lại hiu hiu mát lành.
Phó Vân Châu ngồi phía sau tôi, hai tay nhẹ nhàng đặt trên vai tôi.
Im lặng hồi lâu, anh đột nhiên cất lời: "Đối xử tốt với bản thân một chút, cô gầy quá rồi đấy."
Khựng lại một nhịp, anh bổ sung thêm: "Công ty phải bảo đảm quyền lợi cho nhân viên, có yêu cầu gì cứ việc đề xuất."
Tôi gật đầu: "Vâng ạ."
Anh đột nhiên lại ghé sát vào, nhỏ nhẹ nói: "Sợi dây chuyền đó quả nhiên rất hợp với cô, cô đeo lên đẹp lắm."
Giọng nói của anh nhẹ hẫng như hạt hoa bồ công anh bị gió cuốn đi, nhưng lại rơi rụng chuẩn xác vào tận sâu trong màng tai tôi.
Đêm hôm đó, tôi bị mất ngủ.
Trong đầu toàn là mấy câu anh nói: "Đối xử tốt với bản thân một chút", "Cô đeo lên đẹp lắm", rồi cả dòng tin nhắn anh lén thu hồi đêm qua.
Và... cả hơi thở ấm áp, ngứa ngáy khi anh ghé sát tai tôi thì thầm nữa.
Đêm nay tĩnh lặng quá, nghe rõ cả tiếng tim tôi đập thình thịch liên hồi.
Thế nhưng hễ nghĩ đến bản hợp đồng tình nhân kia, tôi lại lập tức tỉnh mộng.
Tôi chẳng qua chỉ là thứ công cụ để Phó Vân Châu chọc tức cô bạn gái cũ mà thôi...
Người rung động trước luôn là kẻ phải rơi nhiều nước mắt.
Còn công cụ mà ngâm trong nước mắt cay đắng thì sẽ bị hoen gỉ.
Một khi đã gỉ rồi thì chẳng còn đáng giá nữa.
Ngay ngày hôm sau, đoàn phim đã dọn dẹp riêng cho tôi một phòng làm phòng trang điểm, cô trợ lý nhỏ được nhận chính thức thành trợ lý toàn thời gian, lại còn được xếp thêm một chiếc xe riêng đưa đón.
Nhân viên hậu trường bắt đầu xì xào sau lưng:
"Là cô ta đấy, được đại gia b.a.o n.u.ô.i rồi."
"Giờ thì oai phong chưa, tối qua còn cho người tăng ca dọn dẹp phòng riêng cho cô ta đấy nhé!"
"Lại còn trang bị cả tài xế riêng với chuyên gia dinh dưỡng nữa chứ, đúng là làm nữ minh tinh nó kiêu kỳ thế đấy!"
Cái hình tượng "khiêm tốn, kín tiếng" mà tôi cực khổ gầy dựng bấy lâu nay, chỉ sau một lần thăm đoàn của Phó Vân Châu đã bị đ.á.n.h tan thành mây khói, chẳng còn sót lại mẩu vụn nào.
Chút xao xuyến đêm qua bị thực tế tát cho tỉnh hẳn, chỉ còn lại sự ngượng ngùng nóng rát trên mặt.
Còn bản thân Phó tổng, sau khi hỗ trợ tôi "sập phòng hình tượng" thành công thì lại ngon giấc cả đêm.
Anh gửi một tin nhắn vào nhóm:
"Yên tâm, trong thời gian hợp đồng, tôi sẽ vì cô mà che chắn mọi sóng gió."
Tôi chằm chằm nhìn vào màn hình rất lâu.
Cơn mưa gió bão bùng này do ai mang tới, tôi chả dám hỏi.
Hỏi ra lại thành ra tôi là kẻ không biết điều.
