Phó Tổng Hôm Nay Lại Lên Cơn Ghen Giùm Nam Chính - 4
Cập nhật lúc: 18/09/2026 16:01
12
Phó Vân Châu nói, show giải trí tôi sắp tham gia đã chốt xong, tên là Bạn Học Người Yêu.
Một chương trình thực tế quan sát các cặp đôi đang trong giai đoạn hẹn hò mặn nồng, phát sóng trực tiếp.
Đặc biệt là, Phó Vân Châu sẽ cùng tôi tham gia.
Tôi nhắn lại: "Phó tổng, anh chắc chắn chứ?"
Cùng nhau lên show hẹn hò thực tế, mà lại còn là chương trình siêu hot, chẳng khác nào công khai tuyên bố với cả thế giới rằng tôi chính là bạn gái anh.
Nếu chỉ để chọc tức người yêu cũ, liệu có chơi lớn quá không?
Biết đâu lại gậy ông đập lưng ông, người yêu cũ chẳng kéo về được mà còn chặn đứng luôn con đường tái hợp ấy chứ.
Nhưng mà nhắc mới nhớ, đến tận bây giờ tôi vẫn chẳng biết bạn gái cũ của anh là ai.
Bảo là chọc tức bạn gái cũ, rốt cuộc chỉ thấy đăng ảnh phát "cơm ch.ó" lên mạng xã hội, chứ chẳng thấy anh có động thái rầm rộ nào khác.
Tôi từng đề xuất dẫn tôi đến lượn lờ trước mặt cô bạn gái cũ vài vòng để tôi làm quân sư hỗ trợ, chứ nhận 30 triệu này dễ dàng quá tôi cũng thấy áy náy.
Thế mà anh lại ánh mắt né tránh, từ chối thẳng thừng.
Tôi còn đang do dự thì anh đã nhắn lại cực nhanh: "Ừ."
Tôi cũng chẳng tiện hỏi nhiều.
Nhưng trong lòng lại có một đứa nhóc thầm thì: "Thật ra là cô không dám hỏi thì có, sợ người ta thực sự coi mình là công cụ chứ gì."
Con mụ nhóc đó bị tôi vả một tát c.h.ế.t tươi.
Chú Đinh gửi quy trình chương trình cùng những điều cần lưu ý vào nhóm, ở giữa còn kẹp thêm mấy tấm ảnh heo con hồng hờn xinh xắn.
Dàn khách mời của chương trình khá là hoành tráng: nam ca sĩ đình đám cùng cô bạn gái trợ lý, vợ chồng ảnh đế ảnh hậu, nữ nhà văn xinh đẹp cùng người chồng huấn luyện viên thể hình, và cuối cùng là tôi cùng Phó Vân Châu.
Lướt qua một lượt, người ta toàn là "thực lực ", "diễn xuất đỉnh cao", "hình mẫu cặp đôi hạnh phúc", còn chúng tôi thì đúng nghĩa "Sếp lớn công ty giải trí và món phụ kiện tuyến mười tám của anh ta".
Chương trình còn chưa bắt đầu mà cư dân mạng đã réo tên thần tượng ầm ĩ trên khung bình luận:
【A a a Chu Khả Tụng, khi nào mới mở concert đây! Mẹ yêu con!!!】
【Ảnh đế hướng ngoại, ảnh hậu hướng nội, ảnh hậu trông như b.úp bê nhỏ của ảnh đế vậy, ha ha ha ha!】
【Chị nhà văn xinh đẹp ơi, cho em mượn chồng chị sờ thử chút được không?】
【Tô Đường là ai thế? Nhạt nhòa quá! Nhưng mà anh bạn trai tổng tài của cô ấy đẹp trai xỉu luôn!!】
13
Phần thi đầu tiên của chương trình mang tên "Thử Thách Độ Tâm Đầu Ý Hợp", nhưng thực chất chính là trò "Người Gợi Ý Kẻ Đoán Chữ".
Ê-kíp sản xuất nghe đâu trong số khách mời có mấy người từng đi du học, thế là ngẫu hứng đổi luôn bộ đề thành từ vựng tiếng Anh.
Luật chơi là: Người diễn tả có thể dùng lẫn lộn cả tiếng Trung lẫn tiếng Anh, nhưng không được nói ra bản thân từ đó, cũng không được dịch trực tiếp nghĩa tiếng Trung. Người đoán phải nói chính xác từ tiếng Anh đó.
Đạo diễn nhìn quanh một vòng: "Mọi người không ai có ý kiến gì chứ?"
Các đội khác gật đầu lia lịa.
Hello? Mấy người không thèm hỏi ý kiến của tôi sao?
Tôi làm gì có kinh nghiệm du học, tôi chỉ có kinh nghiệm ở lại lớp thôi mà!
Phó Vân Châu nhìn thấu sự bối rối của tôi, ghé sát đầu thì thầm: "Cô ổn không đấy?"
Bây giờ mà bảo "Em không làm được" thì trông thiếu chuyên nghiệp quá.
Còn bảo "Tiếng Anh của em kém lắm" thì lại làm mất mặt gu chọn người của Phó Vân Châu.
Tôi đành c.ắ.n răng mỉm cười gật đầu.
Thế là ban tổ chức chốt hạ luôn một cách đầy vui vẻ.
Thấy mặt tôi căng như dây đàn, Phó Vân Châu nhẹ nhàng an ủi: "Chỉ là trò chơi thôi, thua cũng không sao đâu."
Tôi thì thầm: "Nhưng em muốn thắng. Bên sản xuất bảo đội thắng sẽ được quyền quyết định khách mời cho 'Hội Bạn Thân Trợ Giúp', em muốn cho Vân San đến đây hít chút drama lấy nhiệt."
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, nở nụ cười đầy tự tin, hình bóng tôi xao động trong đáy mắt sâu thẳm của anh.
"Cô cứ chơi theo nhịp của mình, tôi sẽ giúp cô thắng."
Bàn tay anh khô ráo và ấm áp, khiến tim tôi đột nhiên trật mất một nhịp.
Còn chưa kịp chấn chỉnh lại cảm xúc thì đạo diễn đã hô "Bắt đầu!".
Toàn trường lập tức nháo nhào như một bãi chiến trường.
14
Các đội khác tay chân múa may quay cuồng, từ vựng b.ắ.n ra xối xả như s.ú.n.g liên thanh.
Từ đầu tiên của đội chúng tôi hiện lên: abandon.
Tôi chằm chằm nhìn vào màn hình, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Phó Vân Châu nhìn tôi.
Tôi lắc đầu, thì thầm: "Em không biết từ này."
Anh trao cho tôi nụ cười khích lệ, mấp máy môi không phát ra tiếng: "Cứ nói đại đi, cái gì cũng được."
Đạo diễn chương trình nhắc nhở đầy "ấm áp": "Mọi người nhanh tay lẹ mắt lên nhé, thời gian có hạn!"
Đầu óc tôi nóng bừng lên, mở miệng gào to: "Một cái ghế đẩu!"
Phó Vân Châu ngẩn người, nguyên cả khuôn mặt hiện rõ hai chữ: "Cái gì?".
Tôi lại gào lên lần nữa: "Một cái ghế đẩu!"
Anh tiếp tục im lặng, nét mặt chuyển từ hoang mang sang đấu tranh tư tưởng, rồi cuối cùng đôi mắt sáng rực lên: "Abandon!"
Đúng rồi! Anh ấy hiểu cái logic quái gở của tôi rồi!
Nhịp độ sau đó cứ như được "h.a.c.k game" vậy.
Tôi gào: "Tôi là chiếc t.h.ả.m rách!" (Wǒ shì pò tǎn ~ important), anh nối ngay: "Important!".
Tôi gào: "Món tráng miệng tối qua em ăn ấy, một loại bánh kem!", anh ngẫm nghĩ hai giây: "Basque... Basic!".
Bằng mấy cái chiêu trò tà đạo lệch sóng, thế mà chúng tôi đoán đúng liên tì bảy tám từ, lội ngược dòng san bằng tỷ số với các đội khác.
Cuối cùng, đội chúng tôi thắng sát nút nhờ nhỉnh hơn đúng một từ.
Tôi nhảy dựng lên vì sung sướng, quay sang nhìn Phó Vân Châu, liền đ.â.m sầm vào ánh mắt tràn ngập nụ cười dịu dàng của anh.
Màn hình livestream ngập tràn dấu hỏi chấm:
【Ủa rồi tui vừa mới học thêm kiến thức đấy à?】
【Thức ăn tri thức đang giật điện vào vỏ não tui theo một cách cực kỳ dị hợm.】
【Ủa không ai thấy ánh mắt cặp đôi "Thư Phục" (Thoải mái) nhìn nhau ngọt ngào xỉu up xỉu down hả?】
15
Cậu ca sĩ đội bên cạnh giơ tay: "Đạo diễn ơi, họ làm thế này tính là ăn gian đúng không?"
Tôi đang bị chiến thắng làm cho mờ mắt, quên sạch bách vị thế sao mờ tuyến mười tám của mình.
Tôi quay sang, mỉm cười: "Tôi nói tiếng Trung đúng không?"
Cậu ca sĩ: "Là tiếng Trung, nhưng mà..."
Tôi: "Tôi đâu có nói ra nghĩa tiếng Trung của từ đó đúng không?"
Cậu ca sĩ: "Đúng là không nói, nhưng mà..."
Tôi: "Bạn trai tôi đoán ra rồi đúng không?"
Cậu ca sĩ há miệng: "Đoán ra thì đúng rồi, thế nhưng..."
Phó Vân Châu tiến lên một bước đứng bên cạnh tôi, hơi hếch cằm: "Thế thì còn vấn đề gì nữa?"
Bầu không khí đóng băng trong giây lát.
Một nhân viên hóng hớt đứng bên cạnh ngứa miệng, nhăn mặt lầm bầm một câu: "Cô diễn viên vô danh này sao lại chơi ăn gian thế không biết."
Phó Vân Châu liếc mắt quét qua: "Đã trả tiền vé chưa mà đòi làm khán giả?"
Anh đế nhảy vào giảng hòa: "Thôi thôi, trò chơi thôi mà, ai cũng giỏi cả."
Phó Vân Châu lạnh mặt: "Trình độ thế nào mà đòi làm giám khảo?"
Đạo diễn cuống quít đứng dậy: "Hay là thứ hạng vòng này..."
Phó Vân Châu liếc sang: "Đẳng cấp thế nào mà đòi làm trọng tài?"
Toàn trường im phăng phắc.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Phó Vân Châu xéo xắt người khác, mà lại còn là vì bảo vệ tôi, tôi kinh ngạc đến mức há hốc cả miệng.
Phó Vân Châu liếc tôi một cái, giơ tay nhẹ nhàng đẩy cằm tôi khép lại.
Đạo diễn lau mồ hôi hột, nghĩ ra một phương án dung hòa: "Hay thế này đi, đội hai người dùng mấy từ vừa rồi biểu diễn một tiết mục, coi như thắng vòng này, thấy sao?"
Phó Vân Châu nhướn mày nhìn tôi, ra hiệu bằng ánh mắt: "Cô thấy sao?"
Tôi gật đầu.
Ba phút sau, chúng tôi đứng trên sân khấu, bắt đầu hát nhảy.
Nhịp điệu, cao độ của tôi cùng với vũ đạo của Phó Vân Châu khiến tôi chỉ muốn thu hồi toàn bộ mấy lời ngông cuồng vừa thốt ra lúc thắng trận.
