Phòng Livestream Năng Lượng Cao [vô Hạn] - Chương 41: Bên Ngoài Ngọn Núi Lớn (7)

Cập nhật lúc: 15/03/2026 19:08

Sau khi bỏ một ít đồ vào gùi, Lộ Chiêu đi thẳng ra bờ sông. Trên đường đi, cô gặp vài người phụ nữ vừa ngủ dậy ra cửa đổ nước. Thấy Lộ Chiêu đeo chiếc gùi lớn đi ngang qua, họ không khỏi cười hỏi:

“Con bé này, sao hôm nay ra ngoài sớm thế? Dù sao người lớn nhà mày cũng không có nhà, sao không ngủ thêm một chút?”

Lộ Chiêu rụt vai, tỏ vẻ hơi sợ hãi, nhỏ giọng nói:

“Thím dặn mỗi ngày con phải ra sông mò cá về cho anh Cương ăn, nếu không... nếu không thím về sẽ đ.á.n.h con.”

Nhìn bộ dạng đó, rõ ràng là một đứa trẻ tội nghiệp bị dọa sợ. Chỉ cần nhắc đến thím Triệu là đã run rẩy.

Người phụ nữ kia chậc lưỡi hai tiếng. Nghĩ đến tính cách thường ngày của thím Triệu thì bà cũng không thấy lạ. Trước đó bà còn nghe thím Triệu mắng con bé này vì không mò được cá. Thế là bà lắc đầu nói:

“Vậy mày đi sớm đi. Chỉ đứng trên bờ nhìn thôi nhé, đừng xuống nước thật. Bị thủy quái bắt đi thì không xong đâu!”

Lộ Chiêu không ngẩng đầu, chỉ gật gật cái đầu nhỏ rồi đáp:

“Con biết rồi, con... con chỉ thử thôi...”

Thấy dáng vẻ nhút nhát của cô, người phụ nữ dù cảm thấy cô bé này đáng thương nhưng cũng không nói thêm gì. Dù sao cũng là chuyện nhà người ta, bà cũng chẳng rảnh để xen vào. Bà vẫy tay rồi xách cái chậu không quay vào nhà.

Lộ Chiêu tiếp tục đi về phía trước. Khi đến bờ sông, cô đặt gùi xuống rồi ngồi xổm ở đó. Cô vốn không định xuống sông mò cá, cũng không đi tìm rau dại, mà móc trong áo ra một củ khoai lang nướng, bóc vỏ rồi chậm rãi ăn.

Con ch.ó đen lớn ngồi bên cạnh cũng vươn đầu lại, dùng lưỡi cuốn những mẩu vỏ khoai cô bỏ xuống vào miệng, nhai tóp tép mấy cái là xong.

Thấy vậy, mắt Lộ Chiêu cong lên đầy ý cười. Cô lấy thêm một củ khoai khác, bẻ ra cho con ch.ó đen ăn.

Không lâu sau, phía sau vang lên tiếng bước chân. Cô lập tức thu lại nụ cười thoải mái khi ở cùng con ch.ó, vừa quay đầu vừa cố ý lộ ra vẻ hoảng hốt:

“Ai đó?”

Người vừa đến cũng bị tiếng động bất ngờ làm giật mình, bước chân khựng lại. Thấy người ngồi bên bờ sông là một cô bé, người đó mới thả lỏng, vừa tiến lại gần vừa nói:

“Chào cô bé, thầy là giáo viên của nhóm sinh viên mới đến làng. Hôm nay thầy muốn ra bờ sông vẽ tranh. Em đang chơi ở đây à?”

Khi lại gần, thầy giáo mới thấy bên cạnh cô bé còn có một con ch.ó đen lớn nằm đó. Con ch.ó này lông đen tuyền, thân hình khá lớn, trông rất có thần thái. Nó lại có vẻ rất thân thiết với cô bé, đầu tựa vào chân cô, vẻ mặt hiền lành, bên mép còn dính chút vụn khoai lang.

Cảnh tượng này khiến bụng vị giáo viên đột nhiên kêu lên mấy tiếng. Thầy ra ngoài quá sớm nên chưa kịp ăn sáng.

Cô bé bên bờ sông dường như cũng nghe thấy tiếng bụng thầy kêu. Cô do dự một chút rồi đưa một củ khoai lang nướng qua:

“Thầy ơi, thầy có ăn khoai không? Em... em tự nướng.”

Lời nói phát ra lại là tiếng phổ thông rất chuẩn!

Vị giáo viên nghe xong thì vô cùng bất ngờ. Người trong làng này đều nói giọng địa phương. Ngay cả người trên trấn dẫn họ đến cũng có khẩu âm rất nặng. Vậy mà cô bé vài tuổi trước mặt lại nói tiếng phổ thông chuẩn như vậy.

Thầy không nhịn được nhìn kỹ thêm vài lần. Đứa trẻ này không chỉ nói chuyện dễ nghe mà còn rất xinh xắn, đáng yêu, trông hoàn toàn khác với người trong làng. Đôi mắt đen trắng rõ ràng khiến ai nhìn cũng thấy thích.

“Thầy ơi, thầy không ăn sao?” Cô bé giơ củ khoai trong tay lên.

Vị giáo viên suy nghĩ một chút rồi nhận lấy. Thầy cũng không còn giữ hình tượng, ngồi xổm xuống bên cạnh.

Con ch.ó đen lớn khẽ động đậy, dường như có chút cảnh giác với người lạ. Nhưng khi cô bé vỗ nhẹ lên đầu nó, nó lại ngoan ngoãn nằm xuống.

“Cô bé, tiếng phổ thông của em học với ai vậy? Bố mẹ dạy em sao? Hay em từng đi học ở ngoài?” Nói đi cũng phải nói lại, đáng lẽ đã đến lúc khai giảng rồi. Nếu đứa nhỏ này đi học thì sao lại ở nhà?

Lộ Chiêu nghe xong liền rũ mắt, nhỏ giọng nói:

“Em... em không nhớ rõ nữa. Trước đây có thầy giáo dạy em. Sau này... bố mẹ không thấy đâu nữa. Thím nói em là vợ tương lai của anh Cương nên không được đi học. Em muốn tìm bố mẹ, nhưng các bác các chú trong làng nói không được rời khỏi làng. Nếu không họ sẽ thả ch.ó c.ắ.n em.”

Dường như nghe thấy chữ “chó”, con ch.ó đen lớn ngẩng đầu sủa “gâu gâu” hai tiếng.

Lộ Chiêu mỉm cười, ôm lấy con ch.ó đen nói:

“Tao biết rồi, Đại Hắc là ch.ó ngoan, mày sẽ không c.ắ.n tao đâu.”

Những lời trẻ con nghe qua có vẻ không có nhiều thông tin, nhưng vị giáo viên lại sững người. Biểu cảm trên mặt lập tức trở nên nghiêm trọng, thậm chí củ khoai trong tay cũng quên ăn.

Thầy không nhịn được nhìn Lộ Chiêu thêm vài lần. Càng nhìn càng thấy quen. Nhưng ngôi làng này quá hẻo lánh, điện thoại lại không có sóng, muốn tìm người hỏi cũng không được.

Đúng rồi, hình như trước đó có một sinh viên từng lưu một tấm ảnh...

Mắt thầy giáo sáng lên. Thầy định quay về ngay, nhưng vẫn không kìm được nhìn Lộ Chiêu thêm một lần.

Lộ Chiêu như không hay biết gì. Cô nhìn mặt trời trên cao rồi đứng dậy, gọi con ch.ó đi theo mình, nói với vị giáo viên:

“Trời không còn sớm nữa, em phải về làm việc rồi. Chào thầy.”

Thầy giáo không ngăn cô lại. Nhìn bóng lưng cô bé đeo gùi lớn, dắt ch.ó từ từ rời đi, lông mày thầy càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

Ngôi làng này có gì đó không đúng...

Thầy cũng không còn tâm trí vẽ tranh. Giá vẽ còn chưa dựng lên đã vội thu dọn đồ đạc chuẩn bị quay về. Thầy phải tìm sinh viên hỏi thử, biết đâu thật sự là...

Lộ Chiêu vừa rời khỏi bờ sông, bước chân lập tức trở nên nhẹ nhàng hơn. Vị giáo viên này đúng là rất tinh ý. Cô theo dõi hành trình của thầy từ trước, còn đặc biệt dậy sớm chạy đến đây nói những lời kia, cuối cùng cũng không uổng công.

Bây giờ chỉ cần chờ đối phương phát hiện ra điểm bất thường, sau đó chủ động tìm cô là được.

“Gâu gâu!”

Con ch.ó đen lớn chạy lên phía trước vài bước, quay đầu lại sủa với Lộ Chiêu như đang giục cô đi nhanh.

Lộ Chiêu mỉm cười, đeo gùi rồi bước nhanh theo:

“Đại Hắc, mày cũng không chờ được nữa sao?”

Ở phía bên kia, thầy giáo vừa từ bờ sông quay về đã nhanh ch.óng tìm được người mình muốn gặp.

Cậu sinh viên bị thầy gọi lại vẫn còn ngái ngủ. Cậu vừa định ra ngoài đi vệ sinh thì bất ngờ gặp thầy giáo, lập tức méo mặt:

“Thầy Lý, không cần sớm vậy chứ? Hôm nay lại có nhiệm vụ mới sao?”

Thầy Lý không nói nhiều, kéo cậu sinh viên đến một góc vắng người rồi hạ thấp giọng hỏi:

“Lúc ở trên xe, có phải em đã lưu một tấm ảnh tìm người lạc không?”

“Hả?” Cậu sinh viên vốn tưởng thầy đến gọi dậy đi thực tế, không ngờ lại hỏi chuyện này nên nhất thời hơi ngơ ngác. Một lúc sau cậu mới nhớ ra, “Đúng rồi. Em thấy hai anh em đó khá đẹp nên lưu ảnh lại để tập ký họa. Có chuyện gì sao?”

“Em mở bức ảnh đó cho thầy xem.”

Thấy biểu cảm của thầy Lý không ổn lắm, cậu sinh viên vội lấy điện thoại ra. Người trẻ bây giờ dù đi vệ sinh hay ăn cơm có thể quên nhiều thứ, nhưng điện thoại thì chắc chắn luôn mang theo.

Chỉ vài thao tác, cậu đã mở bộ sưu tập ảnh.

Thầy Lý nhìn vào màn hình. Trong ảnh đúng là một nam một nữ, hai đứa trẻ. Cậu bé lớn hơn một chút, tầm học sinh trung học. Cô bé nhỏ hơn, chỉ khoảng vài tuổi.

Nhưng cô bé trong ảnh thắt hai b.í.m tóc xinh xắn, còn buộc nơ bướm. Trên người mặc váy công chúa màu hồng bồng bềnh, nhìn là biết được chăm sóc rất kỹ.

Nếu thay bộ đồ khác thì chẳng phải chính là cô bé mà thầy vừa gặp bên bờ sông sao?!

Thấy sắc mặt thầy Lý càng lúc càng nghiêm trọng, cậu sinh viên cũng giật mình, tò mò hỏi:

“Thầy Lý, thầy sao vậy? Nếu thầy muốn dùng ảnh này để vẽ thì em gửi cho thầy là được mà. Đừng nhìn đáng sợ vậy, làm em giật mình.”

Tim thầy Lý đập thình thịch. Người đã trùng khớp, suy đoán trước đó của thầy rất có thể là thật.

Vấn đề là chuyện này không thể hét lên ngay được. Trong đội ngũ của họ còn có vài sinh viên nữ. Dân làng lại đông hơn, quen địa hình, làm việc đồng áng nên chắc chắn khỏe hơn nhiều.

Nếu thật sự xảy ra xung đột, nhóm sinh viên chân yếu tay mềm này chắc chắn không chiếm được lợi thế. Nếu cứ vô tư ở lại đây, lỡ có người trong làng nảy sinh ý đồ xấu...

Không được, phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Hơn nữa còn phải đưa cô bé đó đi cùng!

Thầy Lý hạ quyết tâm. Nhìn cậu sinh viên còn đang ngơ ngác trước mặt, suy nghĩ một lúc rồi quyết định nói ra sự thật để mọi người có cảnh giác.

“Em đi gọi các bạn khác dậy đi. Thầy đi gọi các giáo viên khác. Cứ nói thầy có chuyện quan trọng cần bàn, chúng ta phải họp gấp.”

Cậu sinh viên hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng bị vẻ mặt của thầy Lý dọa cho hết cả buồn ngủ, ngay cả cơn buồn tiểu cũng biến mất.

Cậu quên luôn việc mình vừa định đi vệ sinh, quay người chạy vào trong gọi mọi người dậy.

Một đám sinh viên bị kéo ra khỏi chăn ấm nệm êm lập tức kêu gào ầm ĩ.

Khó khăn lắm mới tập hợp đủ người. Thầy Lý lo đến toát mồ hôi lạnh nhưng không tiện thúc giục quá lộ liễu.

Khi mọi người đã tập trung đông đủ trong khu rừng thường dùng để ký họa bên cạnh làng, thầy Lý nhìn quanh một lượt. Thấy không có người dân làng nào ở gần, thầy mới hắng giọng ra hiệu mọi người im lặng rồi hạ thấp giọng nói:

“Thầy có chuyện này muốn nói với các em. Sau khi nghe xong, tuyệt đối không được hét lên. Khi quay về cũng không được để người trong làng phát hiện ra điều bất thường.”

Thấy biểu hiện của thầy, các sinh viên vẫn còn hơi khó hiểu. Nhưng vài giáo viên khác đã nhận ra có chuyện không ổn, sắc mặt lập tức nghiêm túc.

Họ đều là đồng nghiệp thân thiết, đương nhiên hiểu tính cách của thầy Lý. Để thầy có biểu hiện như vậy, chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn.

Thầy Lý không chần chừ nữa. Thấy mọi người đều nhìn mình, thầy nuốt nước bọt rồi nói:

“Thầy phát hiện ra ngôi làng này...”

...

Trở lại sân viện, Lộ Chiêu lúc này đã chuẩn bị xong mọi thứ.

Thực ra cũng chẳng có gì để thu dọn. Thím Triệu chưa từng mua sắm gì cho cô. Những thứ quan trọng mà cô thu thập được gần đây đã sớm được cất vào không gian hệ thống, nên không lo bị mất.

Thằng Cương lúc này vẫn đang ngủ say trong nhà, thậm chí còn không biết cô đã ra ngoài.

Sau khi ăn sáng xong, lại cho con ch.ó đen ăn no, Lộ Chiêu mới ra khỏi cửa.

Lần này cô không đi bằng cửa chính, mà trèo tường từ hậu viện ra ngoài. Sau đó lén đến nhà chị Trần, tìm Chu Đồng, người đã bị nhốt trong phòng suốt mấy ngày nay không được ra ngoài.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phòng Livestream Năng Lượng Cao [vô Hạn] - Chương 41: Chương 41: Bên Ngoài Ngọn Núi Lớn (7) | MonkeyD