Phòng Livestream Năng Lượng Cao [vô Hạn] - Chương 42: Bên Ngoài Ngọn Núi Lớn (8) Ba Trong Một

Cập nhật lúc: 15/03/2026 19:08

Không để Lộ Chiêu phải đợi lâu, ngay chiều hôm đó, nhân lúc phần lớn dân làng đang ở nhà chuẩn bị cơm tối, thầy Lý, người đã gặp cô vào buổi sáng, lặng lẽ tìm đến nhà thím Triệu.

Vì không thể hỏi thăm công khai nên chắc hẳn thầy đã tốn khá nhiều công sức mới biết Lộ Chiêu sống ở đây.

Thằng Cương sang nhà hàng xóm ăn chực nên không có nhà. Người đầu tiên phát hiện ra thầy Lý chính là con ch.ó đen lớn đang trông cổng. Nó suýt nữa đã ngoạm vào ống quần thầy, may mà Lộ Chiêu kịp chạy ra ngăn lại.

Lúc gấp quá quên mất con ch.ó, thầy Lý sợ đến mặt trắng bệch. Thấy Lộ Chiêu rồi thầy mới bình tĩnh lại một chút, vội nói:

“Cô bé, thầy có việc tìm em, vào trong nói nhé?”

Nói xong thầy định lẻn vào sân. Nếu không biết thầy đến vì chuyện gì thì nhìn lúc này thật sự giống một tên trộm lợi dụng lúc cô bé ở nhà một mình để tìm tới.

Lộ Chiêu đương nhiên không ngăn. Sau khi mời thầy vào rồi đóng cổng sân lại, cô còn chưa kịp nói gì thì thầy Lý đã chủ động hỏi:

“Cô bé, có phải em tên Lộ Chiêu, còn có một người anh họ tên Lộ Kỳ không? Đứa trẻ trong tấm ảnh này là em đúng không?”

Thầy lấy điện thoại đưa cho cô. Ở đây không có sóng, tấm ảnh này là thầy nhờ sinh viên truyền qua bằng Bluetooth.

Lộ Chiêu nhận điện thoại, lập tức thấy tấm ảnh từng là chi tiết quan trọng trong cốt truyện gốc. Trong ảnh chính là cô và Lộ Kỳ.

“Là em và anh trai.” Lộ Chiêu do dự một chút rồi trả lại điện thoại, ngẩng đầu nhìn người lớn đang cúi xuống trước mặt. “Thầy ơi, sao thầy lại có ảnh của bọn em?”

Ánh mắt thầy Lý lập tức dịu lại, thầy nhìn cô bé với vẻ thương xót.

“Lộ Chiêu đúng không? Gia đình em đang tìm các em khắp nơi. Tấm ảnh này nằm trên tờ thông báo tìm người. Người thím hiện tại của em là người xấu, bà ta lén đưa em đến đây. Em còn nhớ bố mẹ mình không?”

“Em… hình như em nhớ…” Lộ Chiêu cúi đầu, bấu nhẹ các ngón tay vào nhau.

Cô em họ ban đầu bị bắt cóc đến đây, lại bị ngược đãi lâu ngày nên tinh thần bị kích động mạnh, ký ức cũng trở nên hỗn loạn. Những thông tin Lộ Chiêu nhận được cũng bị ảnh hưởng theo. May mà cốt truyện lớn vẫn còn, không đến mức hoàn toàn mơ hồ. Vì vậy cô cũng không cần gượng ép, cứ nói theo tình hình thực tế.

Nghe xong, thầy Lý càng thấy đứa nhỏ này đáng thương. Thầy suy nghĩ rồi nói:

“Đừng sợ, thầy và rất nhiều anh chị sinh viên đều ở đây. Bọn thầy sẽ đưa em về nhà. Nhưng em phải giữ bí mật, không được để ai trong làng biết, được không?”

“Vâng.” Lộ Chiêu gật đầu, còn chủ động nói tiếp. “Thầy ơi, anh trai em cũng ở trong làng. Anh ấy bị nhà họ Mạc nhận làm con trai rồi. Có thể đưa anh ấy đi cùng không? Còn có Đại Hắc nữa, nó có thể bảo vệ bọn em.”

Con ch.ó đen lớn đang ngồi bên cạnh nghe thấy tên mình liền “ử ử” một tiếng, cái đuôi vẫy rất hăng.

“Anh trai em cũng ở đây?” Thầy Lý kinh ngạc rồi nhanh ch.óng vui mừng. “Vậy tốt quá. Bọn thầy sẽ nghĩ cách báo cho cậu ấy. Đợi đã… hay là đi ngay tối nay, đi càng sớm càng tốt. Nếu để dân làng phát hiện thì ai cũng khó thoát.”

Lộ Chiêu gật đầu.

“Vâng. Còn có một chị gái nữa. Em nghe thím nói chị ấy bị mua về làm vợ từ trước. Hôm đi ăn cỗ bọn em có gặp chị ấy. Mặt chị ấy nổi đầy mụn rộp, nhà kia ghét bỏ nên cứ đ.á.n.h mắng suốt. Mấy ngày nay các thầy tới, họ khóa chị ấy c.h.ặ.t trong phòng. Em nghe nói chị ấy còn là sinh viên đại học. Người trong làng nói phải bắt chị ấy sinh cháu trai đại học cho nhà họ.”

Nghe vậy, trên mặt thầy Lý hiện rõ vẻ kinh ngạc và phẫn nộ. Thầy vừa thương xót cô gái kia, vừa lo lắng cho các sinh viên của mình. Nếu dân làng thật sự táng tận lương tâm, nảy sinh ý đồ xấu với sinh viên thì phải làm sao? Quả nhiên phải rời đi càng nhanh càng tốt.

Nghĩ vậy, thầy không thể ngồi yên, đưa tay xoa đầu Lộ Chiêu.

“Chị gái đó bọn thầy cũng sẽ đưa đi. Em biết chị ấy bị khóa ở đâu không? Trong làng còn ai bị mua về nữa không?”

“Em biết. Thầy đi tìm anh trai em đi, em có thể đưa chị ấy ra ngoài. Những người khác hình như không còn ai nữa.” Lộ Chiêu lắc đầu. “Nhưng em biết nhà chú họ Tề có một quyển sổ. Trong đó ghi rất nhiều tên. Thím và mọi người lần này còn định đi mua người tiếp, còn ấn dấu vân tay vào đó. Em biết quyển sổ đó giấu ở đâu, có thể lấy ra. Thầy có cần không?”

Thầy Lý cảm thấy cô bé này đúng là một kho tin tức. Tin chấn động liên tiếp xuất hiện. Tên họ Tề kia chắc chắn là đầu sỏ. Dân làng này không chỉ mua người mà còn tham gia cả đường dây buôn người. Quyển sổ đó chắc chắn rất quan trọng. Nhưng để một đứa trẻ đi mạo hiểm thì thầy lại không yên tâm.

“Nhà chú Tề ở đâu? Em nói cho thầy biết, thầy và các thầy khác đi là được.”

Lộ Chiêu đương nhiên không thể để họ đi. Cô đã quan sát rất kỹ. Tên họ Tề không dám mang thứ quan trọng theo người nên khóa trong két sắt ở nhà. Lộ Chiêu đã nhiều lần thăm dò, chỉ chờ trước khi rời đi mới lấy. Thầy Lý và những người khác chỉ là giảng viên bình thường, không có kỹ năng gì. Đừng nói mở két sắt, ngay cả trèo tường vào sân cũng khó.

Cô liền nói:

“Để em đi. Thầy Lý, tường nhà chú ấy có một cái lỗ ch.ó nhỏ, em chui vào được, người lớn không vào được.”

Không đợi thầy Lý khó xử, cô vội nói tiếp:

“Còn có Đại Hắc canh bên ngoài. Có người nó sẽ báo cho em. Những chú thím khác thấy Đại Hắc cũng không nghi ngờ. Các thầy đi thì mọi người sẽ chú ý ngay. Bây giờ họ còn không cho chị kia ra ngoài nữa.”

Lời của Lộ Chiêu nói không quá rõ nhưng thầy Lý hiểu ngay. Việc này thật sự chỉ có thể để Lộ Chiêu làm.

Thầy bất đắc dĩ nói:

“Được. Nhiệm vụ này giao cho em. Phía anh trai em bọn thầy sẽ nghĩ cách. Còn chị gái kia và quyển sổ thì trông cậy vào đồng chí nhỏ Lộ Chiêu.”

“Vâng!” Lộ Chiêu gật mạnh đầu, trông giống hệt học sinh nhỏ vừa được thầy giao bài tập.

Sau khi tiễn thầy Lý rón rén rời đi và hẹn rõ thời gian, Lộ Chiêu để Đại Hắc ở lại rồi tranh thủ tới nhà họ Tề.

Nhà lão Tề mỗi ngày đều có người qua lại kiểm tra nên Lộ Chiêu không thể lấy đồ trước. Cô không có đạo cụ làm bản giả. Nếu lấy sớm sẽ bị phát hiện. Đợi trước khi rời đi mới lấy thì không cần lo nữa. Đến lúc đó người cũng mất rồi, bọn họ cuống lên cũng vô ích.

Lỗ ch.ó đúng là có thật, nhưng bên trong lại nuôi một con ch.ó lớn rất hung dữ nên Lộ Chiêu không định vào từ đó.

Đừng nhìn cô nhỏ người, thân thủ lại cực kỳ linh hoạt. Tường nhà nông không quá cao, bề mặt lại gồ ghề gạch đất. Cô nhanh nhẹn như một con khỉ nhỏ, chỉ vài động tác đã leo lên tường, không làm con ch.ó trong sân chú ý, rồi lẻn vào nhà.

Sau khi đẩy chiếc tủ trong phòng ra, két sắt âm tường lộ ra. Lộ Chiêu ghé sát vào két, áp tai lên một bên, nín thở. Một tay xoay khóa mã, một tay lắng nghe âm thanh nhỏ bên trong.

Sau một lúc, tiếng bánh răng “cạch cạch” vang lên, tiếp đó là một tiếng “tạch” giòn. Cửa két sắt bật mở.

Bên trong ngoài quyển sổ quen thuộc còn có hai sổ tiết kiệm, một đống tiền mặt và một cuốn album ảnh dày.

Cô lật xem sơ qua. Tiền trong sổ tiết kiệm khá nhiều. Quyển sổ nhỏ chính là danh sách mỗi lần hành động. Tên tuổi trùng với những người dân làng mà cô đã nhớ suốt mấy ngày qua. Sau mỗi cái tên còn có dấu vân tay rõ ràng.

Cuốn album còn đáng sợ hơn. Ban đầu Lộ Chiêu chưa hiểu nó dùng làm gì. Cho đến khi thấy ảnh của mình, Lộ Kỳ và Chu Đồng, cô mới hiểu đây là hồ sơ ghi chép những người bị bắt cóc.

Phía sau mỗi bức ảnh đều ghi giới tính, đặc điểm nhận dạng, một địa chỉ và một dãy số. Địa chỉ là nơi bán người, còn con số chính là giá bán.

Lộ Chiêu nhìn giá năm chữ số của Lộ Kỳ rồi nhìn lại giá ba chữ số của mình.

Đúng là món hàng đi kèm rẻ tiền.

Cô không động tới tiền mặt. Để đó làm bằng chứng thì tốt hơn. Những thứ khác thì gom hết mang đi. Nhờ không gian hệ thống nên cũng không lo chỗ chứa. Lộ Chiêu nhanh ch.óng quay về theo đường cũ.

Khi về đến nhà, thằng Cương vẫn chưa từ nhà hàng xóm về. Chỉ có Đại Hắc thấy cô liền chạy tới quấn quýt. Lộ Chiêu xoa đầu nó, nhỏ giọng dặn:

“Tối nay ngoan ngoãn đừng sủa. Lát nữa ở nhà đợi tao, tao đi tìm chị Chu Đồng.”

Đôi mắt Đại Hắc tròn xoe sáng lấp lánh như thật sự hiểu lời cô. Nó khẽ “gâu gâu” hai tiếng rồi dụi đầu vào người cô.

Lộ Chiêu tranh thủ vào bếp chuẩn bị đồ ăn mang theo. Cô hấp khoai lang rồi bỏ vào không gian, lại làm thêm ít bánh bột mì khô. Những thứ này chắc bụng và dễ bảo quản hơn đồ ăn vặt của thế giới trước. Cô còn hái thêm một ít quả chua và chuẩn bị một lu nước giếng đầy.

Không gian mười mét khối giờ chứa đủ cả đồ ăn lẫn nước uống mà vẫn còn rất rộng.

Lộ Chiêu không hề thấy áy náy. Phần lớn đồ ăn là do cô tự đào hoặc tự làm ra. Thím Triệu đối xử với cô tàn nhẫn như vậy, cô lấy lại chút đồ do mình làm ra thì có gì sai?

Không lâu sau, thằng Cương được hàng xóm đưa về. Nó là đứa trẻ trí tuệ kém nhưng tính tình hung bạo. Vừa về một lúc đã chạy ra tìm Lộ Chiêu gây sự.

Vừa thấy cô, nó lập tức giơ tay định túm tóc.

Không phải kiểu đùa của trẻ con, mà là túm c.h.ặ.t rồi giật mạnh ra sau, có thể kéo rách cả da đầu. Cô bé nguyên bản từng bị nó hành hạ rất nhiều. Thím Triệu chỉ c.h.ử.i mắng hoặc tát vài cái, nhưng khi thấy con trai đ.á.n.h cô bé thì còn khen con khỏe mạnh.

Lộ Chiêu đương nhiên không để mặc nó. Chưa kịp để khán giả trong phòng livestream lo lắng, cô đã nắm tay thằng béo kéo mạnh về phía trước. Chỉ nghe “rắc” một tiếng, khớp tay của nó trật ra.

Thằng béo còn chưa hiểu chuyện gì đã đau đến gào khóc.

Lộ Chiêu không muốn nó làm kinh động người khác nên nhét ngay chiếc giẻ lau vào miệng nó. Sau đó bẻ tay còn lại ra sau, trói c.h.ặ.t nó vào ghế.

“Chị không phải người để mày đ.á.n.h đâu, hiểu chưa?”

Cô đứng trước mặt nó, vỗ nhẹ lên mặt thằng béo.

Cô nhỏ hơn nó rất nhiều nhưng lúc này không ai cảm thấy buồn cười. Ngay cả thằng béo đang khóc cũng bị dọa đến nín bặt.

Đối phó với loại người thích bạo lực thì chỉ có thể dùng bạo lực mạnh hơn.

Xử lý xong, Lộ Chiêu thong thả ra khỏi bếp, chờ đến giờ hành động.

Sau bữa tối, dân làng tụ tập nói chuyện, hút t.h.u.ố.c hoặc ra đồng làm việc thêm. Lộ Chiêu còn nghe thấy tiếng thầy Lý và sinh viên chào hỏi mọi người. Họ diễn rất tự nhiên như không có chuyện gì.

Lộ Chiêu không ra ngoài. Đợi đến khi trời tối hẳn, tiếng nói chuyện thưa dần, mọi người về nhà nghỉ, cô mới bắt đầu hành động.

Cái bóng nhỏ lặng lẽ rời khỏi sân, gần như không ai chú ý.

Cô quen đường tìm đến nhà chị Triệu, leo lên cây sau tường rồi lẻn vào phòng giam Chu Đồng.

Ổ khóa không làm khó được cô. Chỉ vài động tác đã mở ra.

Chu Đồng nghe tiếng động liền ngẩng đầu. Thấy là Lộ Chiêu, chị lập tức thả lỏng.

“Chiêu Chiêu, sao em lại tới? Thuốc thảo mộc của chị vẫn đủ dùng. Hai ngày nay em đừng tới nữa, lỡ ngã thì sao?”

Lộ Chiêu không trả lời ngay. Cô bước tới mở xích sắt trói Chu Đồng, giọng nhẹ nhàng:

“Chị Chu Đồng, thời cơ đến rồi.”

Chu Đồng sững lại, toàn thân run lên.

“Chiêu Chiêu… chúng ta có thể rời khỏi đây rồi sao? Thật sự có người đến cứu chúng ta rồi?”

“Vâng. Tối nay đi luôn.”

Hai người nhanh ch.óng trèo ra ngoài, dẫn theo Đại Hắc rồi đi về phía khu rừng nơi thầy Lý đã hẹn.

Khi đến nơi đã thấy vài chiếc ô tô đỗ sẵn. Mấy sinh viên đứng canh xe thấy họ liền thở phào.

“Là các em à, mau lên xe. Chiêu Chiêu, thầy Lý đi đón anh trai em rồi.”

Lộ Chiêu kéo Chu Đồng lên xe.

“Đây là chị Chu Đồng. Đây là Đại Hắc. Nó rất nghe lời.”

Một sinh viên xoa đầu con ch.ó, cười nói:

“Được, em gái đừng sợ. Bọn anh chị sẽ bảo vệ em.”

Một lúc sau có người gọi: “Thầy Lý về rồi!”

Mọi người nhìn ra ngoài, thấy vài bóng người chạy tới. Ngoài Lộ Kỳ ra còn có một cô gái, chính là Mạc Tú Tú.

Thầy Lý thở dài.

“Cậu thanh niên này nhất quyết đòi đưa cô bé này đi. Thầy sợ gây ồn ào nên đành đưa về trước.”

Mọi người không nói gì thêm vì thời gian gấp. Họ nhanh ch.óng lên xe rời đi.

Xe chạy suốt hai ngày hai đêm mới về đến thành phố. Không về trường mà đi thẳng đến đồn cảnh sát.

Ở đó, thầy Lý và mọi người lập tức trình báo toàn bộ sự việc.

Không lâu sau, gia đình Lộ Chiêu và Lộ Kỳ nhận được thông báo và vội vã chạy tới.

Trong phòng cảnh sát ấm áp, Lộ Chiêu đang cầm cốc nước nóng thì nghe thấy tiếng gọi: “Chiêu Chiêu!”

Ngay sau đó, một người phụ nữ trẻ lao tới ôm c.h.ặ.t cô.

Bà khóc nức nở, ôm cô đến mức đau cả người. Một người đàn ông cũng chạy tới ôm cả hai, mắt đỏ hoe.

Lộ Chiêu ngoan ngoãn đứng yên để họ ôm.

Bên cạnh, Đại Hắc chui ra khỏi gầm ghế, thấy có người ôm cô chủ nhỏ liền chen vào giữa, muốn tách họ ra.

Lộ Chiêu xoa đầu nó.

“Đây là Đại Hắc. Nó giúp con rất nhiều. Con đã hứa sẽ đưa nó về nhà ăn xương thịt.”

Người phụ nữ vừa ngừng khóc lại rơi nước mắt.

“Ừ, Chiêu Chiêu về là tốt rồi. Nhà mình sẽ mua xương thịt cho Đại Hắc ăn.”

Người đàn ông cũng xoa đầu cô và con ch.ó, ánh mắt đầy xót xa.

Đúng lúc đó, một cảnh sát cầm vài món đồ đi tới.

Anh ta nhìn cảnh đoàn tụ trước mặt rồi nói:

“Xin lỗi, về những món đồ này chúng tôi cần hỏi thêm vài chuyện…”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.