
Phong Sương Bất Đồi Chí
Trước ngày xuất giá, ta bị trưởng tỷ chuốc say bằng một chén rượu trái cây do chính tỷ ấy đưa.
Khi tỉnh lại, ta phát hiện y phục trên người xộc xệch, bản thân lại đang nằm bên cạnh tỷ phu.
Thanh danh của ta từ đó rơi xuống vực sâu.
Vị hôn phu ngay trong đêm đã tới hủy hôn.
Phụ thân và mẫu thân thất vọng về ta đến cực điểm.
Hai người nhét ta vào một cỗ kiệu nhỏ, vội vã gả làm thiếp cho Lương Nghiễn Tu.
Về sau, trưởng tỷ lâm bệnh qua đời.
Lương Nghiễn Tu không hề nâng ta lên làm chính thất.
Người đời đều ca tụng hắn si tình, trước sau vẫn một lòng với trưởng tỷ.
Còn ta bị bạc đãi suốt cả đời, chịu đủ mọi ánh mắt khinh miệt.
Lúc hấp hối.
Ta nghe thấy cháu trai vừa mới đỗ Trạng nguyên đang nhỏ giọng nói chuyện với phụ thân và mẫu thân ta.
"Năm đó mẫu thân con bệnh nặng, sợ sau khi mình mất sẽ không còn ai chăm sóc con, nên mới bỏ thuốc vào chén rượu của di mẫu. Bây giờ nghĩ lại, bước đi ấy quả thực không hề sai."
Cháu trai nghẹn ngào nói:
"Nay con đã đỗ Trạng nguyên, mẫu thân dưới suối vàng cũng có thể yên lòng nhắm mắt."
Ta không dám tin vào tai mình.
Mang theo nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng, ta nuốt xuống hơi thở cuối cùng.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã quay trở về bữa tiệc trước ngày xuất giá.
Trưởng tỷ đang mỉm cười dịu dàng, đưa chén rượu trái cây kia đến trước mặt ta.
…












