Phong Sương Bất Đồi Chí - Chương 1
Cập nhật lúc: 31/07/2026 15:03
Văn án:
Trước ngày xuất giá, ta bị trưởng tỷ chuốc say bằng một chén rượu trái cây do chính tỷ ấy đưa.
Khi tỉnh lại, ta phát hiện y phục trên người xộc xệch, bản thân lại đang nằm bên cạnh tỷ phu.
Thanh danh của ta từ đó rơi xuống vực sâu.
Vị hôn phu ngay trong đêm đã tới hủy hôn.
Phụ thân và mẫu thân thất vọng về ta đến cực điểm.
Hai người nhét ta vào một cỗ kiệu nhỏ, vội vã gả làm thiếp cho Lương Nghiễn Tu.
Về sau, trưởng tỷ lâm bệnh qua đời.
Lương Nghiễn Tu không hề nâng ta lên làm chính thất.
Người đời đều ca tụng hắn si tình, trước sau vẫn một lòng với trưởng tỷ.
Còn ta bị bạc đãi suốt cả đời, chịu đủ mọi ánh mắt khinh miệt.
Lúc hấp hối.
Ta nghe thấy cháu trai vừa mới đỗ Trạng nguyên đang nhỏ giọng nói chuyện với phụ thân và mẫu thân ta.
"Năm đó mẫu thân con bệnh nặng, sợ sau khi mình mất sẽ không còn ai chăm sóc con, nên mới bỏ t.h.u.ố.c vào chén rượu của di mẫu. Bây giờ nghĩ lại, bước đi ấy quả thực không hề sai."
Cháu trai nghẹn ngào nói:
"Nay con đã đỗ Trạng nguyên, mẫu thân dưới suối vàng cũng có thể yên lòng nhắm mắt."
Ta không dám tin vào tai mình.
Mang theo nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng, ta nuốt xuống hơi thở cuối cùng.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã quay trở về bữa tiệc trước ngày xuất giá.
Trưởng tỷ đang mỉm cười dịu dàng, đưa chén rượu trái cây kia đến trước mặt ta.
…
Chương 1
"Tương Nghi, muội sao vậy?"
Thấy ta đứng yên bất động ánh mắt trưởng tỷ khẽ d.a.o động.
"Tương Nghi, chẳng phải từ trước đến nay muội thích nhất loại rượu trái cây này sao?"
Ta khẽ nhếch môi, nhưng không sao cười nổi.
Sau khi bị hãm hại ở kiếp trước, ta đã nghĩ mãi vẫn không sao hiểu được.
Ta vốn tầm thường, chưa từng đắc tội với ai, rốt cuộc là kẻ nào lại hao tâm tổn trí bày mưu hãm hại ta?
Điều bất thường duy nhất… chính là chén rượu trái cây do trưởng tỷ đưa.
Sống lại một lần nữa.
Chén rượu ấy lại được đưa đến trước mặt ta.
Lòng bàn tay ta bất giác rịn đầy mồ hôi lạnh.
Thấy ta vẫn không động đậy, trưởng tỷ bắt đầu sốt ruột, liền cứng rắn nhét chén rượu vào tay ta.
"Rượu này là tỷ đặc biệt sai người ủ riêng cho muội, nếm thử rồi nhận xét giúp tỷ."
Ta khẽ cụp mắt, nhận lấy chén rượu.
"Được."
Vừa dứt lời.
Thân thể ta chợt lảo đảo dữ dội, chén rượu suýt nữa rơi xuống đất.
Sắc mặt trưởng tỷ trắng bệch, vội vàng đỡ lấy ta.
"Muội làm sao vậy?"
Ta miễn cưỡng mỉm cười.
"Chắc do thời tiết oi bức, ta hơi bị cảm nắng."
Trưởng tỷ càng thêm cuống quýt.
Bữa tiệc đã diễn ra quá nửa. nếu ta không uống chén rượu này đúng lúc.
Thì làm sao nàng có thể dẫn người đến bắt gian ta và tỷ phu tại trận?
Nàng lập tức sai nha hoàn thân cận:
"Mau, mau đi lấy ít viên bạc hà cho Nhị tiểu thư."
Nha hoàn vừa đi, bên cạnh trưởng tỷ không còn ai nữa.
Nàng là chủ nhân của bữa tiệc, không thể rời đi quá lâu.
Chẳng mấy chốc đã có hạ nhân tới mời nàng quay lại.
Trưởng tỷ liên tục ngoái đầu nhìn, nhưng nha hoàn vẫn chưa trở về.
Ta lặng lẽ nhìn theo bóng lưng nàng, trong lòng bình tĩnh đến lạ.
"Trưởng tỷ cứ đi trước đi, muội sẽ ở đây đợi tỷ."
Nàng lấy lại bình tĩnh, không quên dặn dò hết lần này đến lần khác.
"Vậy muội đừng đi đâu, tỷ sẽ quay lại ngay."
Ta khẽ đáp một tiếng, che giấu tia lạnh lẽo trong đáy mắt.
…
Trưởng tỷ vừa rời đi, ta liền cầm chén rượu đến tìm Tạ Uyển Ninh.
Nàng là biểu muội của Lương Nghiễn Tu.
Sau khi mẫu thân Tạ Uyển Ninh qua đời, Lương phu nhân đã cho người đón nàng lên kinh thành ở tạm.
Ban đầu, ai nấy đều cho rằng Lương gia thương nàng tuổi còn nhỏ, không nỡ để nàng rời đi.
Thế nhưng vừa ở đã là một năm.
Vị Tạ biểu tiểu thư này dung mạo dịu dàng, yếu đuối, lại vô cùng xinh đẹp, trưởng tỷ cực kỳ không ưa nàng nên lúc nào cũng vội vã lo liệu hôn sự cho nàng nhưng Lương phu nhân mãi vẫn không chịu gật đầu.
Lâu dần mọi người đều hiểu ra.
Vị Tạ cô nương này… e rằng là người Lương gia chuẩn bị để nạp làm quý thiếp cho Lương Nghiễn Tu.
Trưởng tỷ hoàn toàn hoảng hốt.
Năm xưa nàng cũng từng là mỹ nhân nổi danh khắp kinh thành.
Nhưng năm tháng chẳng buông tha ai, dung mạo của tỷ cũng không còn như thuở trước.
Huống chi Tạ Uyển Ninh còn xinh đẹp hơn cả trưởng tỷ lúc còn trẻ.
Về sau trưởng tỷ lâm bệnh, nàng không còn đối đầu gay gắt với Tạ Uyển Ninh nữa.
Bởi nàng bắt đầu sợ hãi.
Nàng sợ sau khi mình qua đời, tỷ phu sẽ cưới Tạ Uyển Ninh làm kế thất.
Để tránh việc Tạ Uyển Ninh ngược đãi đứa nhi tưr duy nhất của mình, nàng liên tục trở về nhà mẹ đẻ, bàn bạc đối sách với phụ thân và mẫu thân.
Sau đó.
Ta vô cớ say rượu trong bữa tiệc.
Khi tỉnh lại, người nằm bên cạnh ta đã là tỷ phu Lương Nghiễn Tu.
Giữa bao ánh mắt của mọi người, ta bị bắt gian tại trận, thanh danh rơi xuống vực sâu.
Vị hôn phu ngay trong đêm đã tới hủy hôn.
Phụ thân và mẫu thân thất vọng về ta đến cực điểm.
Người người đều mắng ta không biết liêm sỉ, quyến rũ tỷ phu.
Chỉ có mình trưởng tỷ tin ta trong sạch.
Cuối cùng, ta bị đưa lên một cỗ kiệu nhỏ, vội vã gả làm thiếp cho Lương Nghiễn Tu.
Với thân phận của ta, vốn dĩ làm kế thất của hắn cũng dư sức, nhưng trưởng tỷ sợ sau khi ta trở thành chính thất, sinh con của mình rồi sẽ bạc đãi nhi t.ử nàng.
Vì thế nàng thuyết phục phụ thân và mẫu thân đồng ý gả ta làm thiếp.
Lại ép Lương Nghiễn Tu thề trước giường bệnh của nàng phải cả đời này tuyệt đối không được nâng ta lên làm chính thất.
Ta mang thân phận thiếp thất suốt cả một đời, tận tâm nuôi dạy nhi t.ử của trưởng tỷ trưởng thành, giúp nó đỗ Trạng nguyên.
Cả đời ta nơm nớp lo sợ cuối cùng vì lao lực quá độ mà mang bệnh.
Lúc hấp hối, ta nghe thấy cháu trai vừa mới đỗ Trạng nguyên đang nhỏ giọng nói chuyện với phụ thân và mẫu thân ta.
"Năm đó mẫu thân con bệnh nặng, sợ sau khi mình mất sẽ không còn ai chăm sóc con, nên mới bỏ t.h.u.ố.c vào chén rượu của di mẫu. Bây giờ nghĩ lại, bước đi ấy quả thực không hề sai."
Cháu trai nghẹn ngào nói:
"Nay con đã đỗ Trạng nguyên, mẫu thân dưới suối vàng cũng có thể yên lòng nhắm mắt."
Ta không dám tin vào tai mình.
Mang theo nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng, ta nuốt xuống hơi thở cuối cùng.
Tần Tương Nghi của kiếp trước… đã c.h.ế.t không nhắm mắt.
…
Khi ta bưng chén rượu đến tìm Tạ Uyển Ninh, nàng đang ngồi ở một góc, rụt rè trò chuyện với người khác.
Có người đưa cho nàng một đĩa điểm tâm Tạ Uyển Ninh vừa mừng vừa sợ, cẩn thận nhận lấy.
Bất cứ ai nhìn thấy đều sẽ cho rằng nàng chỉ là một cô nương yếu đuối, nhút nhát.
Ngay cả trưởng tỷ cũng nhìn lầm nàng.
Ta bước đến trước mặt Tạ Uyển Ninh, đặt thẳng chén rượu xuống trước mặt nàng, chỉ nói một câu:
"Đây là chén rượu trưởng tỷ đưa cho ta, Lương Nghiễn Tu cũng đã uống loại rượu này."
Tạ Uyển Ninh khựng lại, sắc mặt biến đổi liên tục.
Nàng rất thông minh, chỉ trong chốc lát đã hiểu ý ta.
Tạ Uyển Ninh khẽ mỉm cười.
"Vì sao ta phải giúp cô?"
Ta nhìn thẳng vào mắt nàng.
"Không phải giúp ta."
"Mà là giúp chính cô."
Nghe nói gần đây trưởng tỷ lại đang sốt sắng tìm hôn sự cho nàng.
Kiếp trước trưởng tỷ đã đạt được ý nguyện, trước khi c.h.ế.t gả Tạ Uyển Ninh đi.
Thế nhưng chưa đầy năm năm nàng đã trở thành góa phụ.
Phu quân của nàng mắc bệnh kín, vậy mà trưởng tỷ lại cố tình giấu chuyện này, không hề nói với Lương phu nhân.
Tạ Uyển Ninh cười lạnh, giọng rất khẽ.
"Nếu ta muốn gả cho Nghiễn Tu ca ca thì có cả trăm ngàn cách."
"Hà tất phải dùng thứ thủ đoạn hèn hạ như thế này?"
Ta khẽ thở dài.
"Là ta đường đột."
"Ta cứ ngỡ... Tạ cô nương không còn lựa chọn nào khác."
Sắc mặt Tạ Uyển Ninh lập tức lúc trắng lúc đỏ.
