Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 134: Bánh Ngọt
Cập nhật lúc: 20/01/2026 17:57
Nói chuyện điện thoại xong, Lâm Lập Hải đặt điện thoại xuống.
Nhìn video họp báo của Trường Mặc trên màn hình lớn, ông ta day day trán đau nhức.
Tôn Lệ Dao thong thả ăn hoa quả, thấy Dung Từ phát biểu trong dịp trang trọng và quan trọng như thế này lại còn nói năng đâu ra đấy, trong lòng cô ta khó chịu, tắt tivi cái rụp, bực bội nói:
“Dựa vào đâu mà để cô ta lên phát biểu chứ? Chiếm hết cả sự chú ý rồi.”
Tôn Nguyệt Thanh nói: “Đó không phải là trọng điểm.”
Theo bà ta thấy, Dung Từ dựa hơi Úc Mặc Huân lên phát biểu trong buổi họp báo thu hút đầu tư thì đã sao? Đó chỉ là chuyện vặt vãnh.
Cái quan trọng thực sự là công nghệ của Trường Mặc.
Đó mới là thứ đáng giá.
Dung Từ không hiểu kỹ thuật, hào nhoáng nhất thời như vậy thì có ích gì?
Lâm Lập Hải cũng hiểu ý Tôn Nguyệt Thanh.
Quả thực, hôm nay Dung Từ phát biểu rất tốt nhưng những nội dung liên quan đến công nghệ của Trường Mặc, dù là Lâm Vu hay vợ chồng ông ta đều cho rằng đó là do phía Úc Mặc Huân chuẩn bị sẵn cho Dung Từ.
Bản thân Dung Từ không thể nào hiểu biết nhiều như vậy được.
Hướng Như Phương cũng không vui: “Nó đúng là bám được vào Úc Mặc Huân thật rồi.”
Dù nói thế nào đi nữa, hôm nay Dung Từ cũng đã được nở mày nở mặt.
Hơn nữa còn giúp ích cho nhà họ Dung.
Xem ra Dung Từ thực sự không thể coi thường được.
Tôn Lệ Dao lại không quan tâm đến những điều này.
Bởi vì cô ta phát hiện Hạ Trường Bách ở dưới khán đài cứ nhìn chằm chằm Dung Từ.
Ánh mắt rất chăm chú.
Hạ Trường Bách chưa bao giờ nhìn cô ta bằng ánh mắt như thế.
Cô ta thấy rất khó chịu.
Nghĩ rằng nếu người đứng trên sân khấu là cô ta thì người Hạ Trường Bách nhìn sẽ là cô ta rồi.
Khi Dung Từ và Úc Mặc Huân rời khỏi khách sạn đã là gần mười giờ tối.
Bận rộn cả ngày trời, Dung Từ mệt đến đau cả đầu.
Rời khỏi khách sạn, lái xe về đến hầm để xe nhà mình, cô mới chợt nhận ra mình theo thói quen đã về khu chung cư hiện tại đang ở.
Đã muộn thế này, Dung Từ cũng không định quay lại nhà họ Dung nữa.
Cô xuống xe, lấy điện thoại ra xem tin nhắn, mới phát hiện nhà họ Dung và Phong Cảnh Tâm đều gọi cho cô.
Ngoài gọi điện, khoảng tám giờ tối Phong Cảnh Tâm còn nhắn tin hỏi bao giờ cô về.
Dung Từ xem qua rồi cất điện thoại đi.
Lên nhà, tắm rửa xong, cô ngã xuống giường ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau.
Cô vừa tỉnh dậy một lúc thì Phong Cảnh Tâm gọi điện đến.
Dung Từ không muốn nghe.
Nhưng điện thoại di động vừa ngừng reo thì điện thoại bàn nhà họ Dung lại gọi tới.
Dung Từ đành bắt máy: “Bà ngoại.”
“Tiểu Từ, tối qua cháu không về à?”
Dung Từ: “Vâng, hôm qua cháu bận quá nên không về được.”
Bà cụ Dung nghe cô nói bận quá cũng xót, không nói gì thêm, đưa điện thoại cho Phong Cảnh Tâm.
Phong Cảnh Tâm: “Mẹ.”
Dung Từ: “Ừ.”
Phong Cảnh Tâm không ngờ Dung Từ không phải ngày nào cũng về nhà họ Dung.
Tối qua gọi điện cho Dung Từ không được, sáng nay dậy cũng không thấy cô đâu, cô bé có chút thất vọng.
Cô bé hỏi: “Mẹ ơi bao giờ mẹ mới về ạ?”
Dung Từ nói: “Chắc tối nay.”
“Vâng...”
Dung Từ nhớ ra một chuyện, nói: “Con gọi điện cho ba, bảo ba cho tài xế đến đón con đi học nhé, hôm nay mẹ bận không đưa con đi được.”
“Con biết rồi ạ.” Phong Cảnh Tâm nói xong lại hỏi: “À mẹ ơi, giờ mẹ đang ở đâu thế ạ? Chiều tan học con qua tìm mẹ nhé?”
“Không cần đâu.” Dung Từ từ chối ngay: “Lúc con tan học mẹ vẫn chưa tan làm, con cứ ở nhà bà cố ngoại, nếu thấy chán thì gọi điện cho ba con, bảo ba đưa con đi ăn.”
“Con biết rồi ạ.”
Dung Từ nói tiếp: “Lát nữa mẹ còn phải đi làm, mẹ cúp máy đây.”
“Vâng, tạm biệt mẹ.”
Dung Từ cúp máy.
Ăn sáng xong, cô đến công ty.
Hôm qua bận cả ngày, hôm nay đến công ty vẫn ngập đầu trong công việc.
Tuy nhiên, chiều nay cô tan làm sớm hơn một chút, về nhà họ Dung ăn cơm với bà cụ.
Về đến nhà, cô thấy tâm trạng bà cụ Dung không tốt lắm.
Dung Từ nhìn quanh, không thấy bóng dáng Phong Cảnh Tâm đâu, đoán được phần nào sự việc.
Chắc Phong Cảnh Tâm lại đi ăn cơm với Phong Đình Thâm rồi.
Dung Từ không để tâm.
Nhưng bà cụ Dung lại cảm thấy Phong Cảnh Tâm quả thực rất quấn quýt Phong Đình Thâm.
Bà chân thành khuyên nhủ: “Tiểu Từ à, xong việc đợt này, cháu vẫn nên dành nhiều thời gian hơn cho Tâm Tâm, nếu không...”
Dung Từ gật đầu cho qua chuyện: “Cháu biết rồi, cháu sẽ sắp xếp, chúng ta ăn cơm trước đi ạ.”
Bà cụ Dung cũng không nói gì thêm.
Ăn tối xong, Dung Từ ngồi với bà cụ một lúc rồi lên lầu nghỉ ngơi.
Khoảng chín giờ, khi cô xuống lầu, chốt bảo vệ báo nhà có khách.
Dung Từ nhìn ra, thấy xe của Phong Đình Thâm.
Dung Từ cau mày, chưa kịp phản ứng thì điện thoại reo.
Là Phong Cảnh Tâm gọi.
Bà cụ Dung cũng chưa ngủ, thấy vậy liền hiểu Phong Đình Thâm đưa Phong Cảnh Tâm về.
Bà vội bảo người mở cổng cho xe Phong Đình Thâm vào.
Dung Từ bắt máy, nói với Phong Cảnh Tâm hai câu rồi cúp.
Lát sau, xe Phong Đình Thâm đỗ trước cửa biệt thự nhà họ Dung.
Phong Cảnh Tâm vui vẻ chạy xuống xe: “Mẹ, con về rồi đây!”
Dung Từ cười nhạt, bà cụ Dung thì rất vui mừng.
Cửa xe vẫn mở, Phong Đình Thâm ngồi trong xe.
Anh xuống xe, cầm cặp sách của Phong Cảnh Tâm và một hộp bánh ngọt đi về phía Dung Từ và Phong Cảnh Tâm đang sà vào lòng mẹ.
Dung Từ không muốn nói chuyện.
Phong Cảnh Tâm như nhớ ra điều gì, vội nói: “A, bánh ngọt và cặp sách của con, suýt nữa thì quên, cảm ơn ba.”
“Ừ.” Phong Đình Thâm nhìn Dung Từ và bà cụ Dung, chào bà cụ: “Lão phu nhân.”
Bà cụ Dung chỉ lạnh nhạt gật đầu, Dung Từ đành giúp Phong Cảnh Tâm nhận lấy hộp bánh từ tay Phong Đình Thâm.
Phong Cảnh Tâm đang định khoe với Dung Từ bánh ngon lắm thì Dung Từ ngắt lời: “Tâm Tâm, chào tạm biệt ba đi con.”
Phong Cảnh Tâm không nghĩ nhiều: “Tạm biệt ba.”
Phong Đình Thâm không nói gì, gật đầu: “Tạm biệt.”
Nói xong, anh gật đầu chào bà cụ Dung rồi quay lại xe.
Dung Từ cầm hộp bánh, dắt tay Phong Cảnh Tâm vào nhà, hoàn toàn không có ý định tiễn Phong Đình Thâm.
Phong Cảnh Tâm cũng không để tâm chuyện đó.
Vào nhà, cô bé vui vẻ nói: “Mẹ, bà cố ngoại, đây là bánh con và ba đặc biệt mua cho hai người đấy ạ, vị dâu tây mẹ thích nhé, mẹ nếm thử xem ngon không?”
Trên người Phong Cảnh Tâm thoang thoảng mùi nước hoa của Lâm Vu.
Dung Từ đặt hộp bánh sang một bên, nói: “Mẹ vừa ăn no, không muốn ăn, cứ để đó đi.”
Bà cụ Dung cũng vậy.
Phong Cảnh Tâm: “Vâng...”
