Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi - Chương 135: Không Về Nhà Họ Phong Nữa
Cập nhật lúc: 20/01/2026 17:57
Cất bánh ngọt vào tủ lạnh.
Phong Cảnh Tâm vừa tắm xong lên lầu thì điện thoại reo.
Là Phong Đình Thâm gọi.
Phong Cảnh Tâm bắt máy: “Ba ạ?”
Phong Đình Thâm: “Vừa nhận được tin ông nội con chiều mai sẽ về, mai tan học ba sẽ cho người đến đón con về nhà ăn cơm, con nói với mẹ con một tiếng nhé.”
Cha của Phong Đình Thâm là Phong Lâm Tung làm việc trong chính phủ.
Công việc của Phong Lâm Tung rất bận rộn, bình thường quanh năm suốt tháng hiếm khi có thời gian về nhà.
Hôm bà cụ Phong bị ngã, Phong Lâm Tung đã về lúc rạng sáng, trời chưa sáng đã đi rồi.
Hiện tại bà cụ Phong vẫn đang nằm viện, Phong Lâm Tung đặc biệt xin nghỉ phép hai ngày, về đón Tết Dương lịch cùng bà cụ.
Phong Cảnh Tâm nghe Phong Đình Thâm nói xong, đáp: “Dạ, con biết rồi ạ.”
Nói xong, cô bé nhớ ra trong điện thoại Phong Đình Thâm nói là “đón con”, chứ không phải “đón hai mẹ con”.
Nghĩa là không bao gồm Dung Từ.
Cô bé hỏi Dung Từ: “Mẹ ơi, mẹ không về ăn cơm cùng chúng con ạ?”
Trước đây mỗi lần Phong Lâm Tung về, dù Phong Đình Thâm có ở nhà hay không, bà cụ Phong đều gọi Dung Từ và Phong Cảnh Tâm về nhà cũ sum họp.
Vì số lần như vậy khá nhiều nên dù Phong Cảnh Tâm còn nhỏ, trong đầu cô bé vẫn in sâu ấn tượng “ông nội về là phải về nhà cũ ăn cơm”.
Phong Cảnh Tâm hỏi Dung Từ, Dung Từ đang định trả lời thì Phong Đình Thâm đã lên tiếng trước: “Ngày mai mẹ con bận.”
“Vâng ạ.”
Phong Cảnh Tâm mở loa ngoài nên cuộc đối thoại của hai cha con, Dung Từ đều nghe rõ mồn một.
Chuyện Phong Lâm Tung về, Dung Từ cũng mới biết.
Cô và Phong Đình Thâm đang tiến hành thủ tục ly hôn.
Thân phận hiện tại của cô, quả thực không cần thiết phải về nhà họ Phong gặp người thân của Phong Đình Thâm nữa.
Phong Đình Thâm rõ ràng cũng nghĩ như vậy.
Cho nên cô chưa kịp nói gì, anh đã tìm sẵn lý do giúp cô không phải về nhà họ Phong rồi.
Phong Đình Thâm không nói nhiều, nhanh chóng cúp máy.
Hôm sau.
Chiều, Hạ Trường Bách và nhân viên kỹ thuật nòng cốt của công ty anh ta đến Trường Mặc bàn công việc.
Thời gian qua, Hạ Trường Bách phối hợp rất tốt trong công việc, giúp Dung Từ bớt đi không ít phiền phức.
Thái độ của Dung Từ đối với anh ta cũng khách sáo hơn vài phần.
Anh ta vừa đến, Dung Từ đã gác lại công việc đang làm dở để tiếp đón.
Hơn một tiếng sau, điện thoại Hạ Trường Bách reo.
Là Phong Đình Thâm gọi.
Hạ Trường Bách xin lỗi Dung Từ rồi ra ngoài nghe điện thoại.
Không biết Phong Đình Thâm nói gì trong điện thoại, Hạ Trường Bách im lặng hai giây rồi mới đáp: “Được.”
Vừa dứt lời, Phong Đình Thâm bỗng nói: “Cha tớ về rồi, tối nay sẽ về nhà ăn cơm, đành phiền cậu vậy.”
Hạ Trường Bách khựng lại: “Bác trai về rồi à?” Rồi hỏi tiếp: “Lần này bác trai về bao lâu?”
“Hai ba ngày thôi.”
Cúp điện thoại, quay lại phòng họp, Hạ Trường Bách nhìn Dung Từ với ánh mắt đăm chiêu.
Dung Từ đang chăm chú trao đổi công việc với nhân viên kỹ thuật của anh ta, không để ý đến ánh mắt của Hạ Trường Bách.
Bàn xong công việc, thấy Dung Từ đứng dậy tiễn khách, Hạ Trường Bách hỏi: “Tối nay còn phải tăng ca không?”
Dung Từ không nghĩ nhiều, thuận miệng đáp: “Có, vẫn còn một số việc phải giải quyết.”
Ánh mắt Hạ Trường Bách tối sầm lại.
Nghĩa là tối nay cô sẽ không về nhà họ Phong cùng Phong Đình Thâm.
Trong lòng anh ta khẽ động, hỏi: “Lát nữa rảnh không? Cùng đi ăn cơm nhé?”
Dung Từ lắc đầu: “Thôi, tôi còn nhiều việc phải làm lắm, không đi được.”
Hạ Trường Bách định nói anh ta có thể gọi đồ ăn ngoài cho cô.
Cô vẫn chưa chính thức ly hôn.
Nhưng với mối quan hệ hiện tại của họ.
Anh ta nói vậy thì hơi quá phận.
Tiễn Hạ Trường Bách xuống lầu xong, Dung Từ vội vã quay lên.
Nhìn theo bóng lưng cô, một lúc lâu sau, Hạ Trường Bách mới thu hồi tầm mắt, nói với nhân viên kỹ thuật nòng cốt Lưu Trường của công ty mình: “Tôi muốn nhờ cậu giúp một việc.”
Lưu Trường: “Sếp cứ nói.”
“Tôi có người bạn muốn tìm hiểu sâu về kiến thức xử lý ngôn ngữ tự nhiên, hiện đang thiếu một giáo viên giỏi...”
Lưu Trường nghe xong, với giao tình của họ, đương nhiên không từ chối.
Tuy nhiên...
Anh ta ngập ngừng:
“Tuy tôi cũng khá am hiểu về lĩnh vực này nhưng nói thật, tôi thấy mình không bằng tổng giám đốc Úc của Trường Mặc và cô Dung mấy lần này trao đổi hợp tác với chúng ta đâu. Sếp Hạ đã muốn giúp bạn thì tìm cô Dung hoặc tổng giám đốc Úc có lẽ hiệu quả hơn đấy.”
Nghe Lưu Trường nói vậy, Hạ Trường Bách có chút ngạc nhiên.
Anh ta học tài chính.
Anh ta không hiểu về AI.
Nhưng Lưu Trường thì hiểu.
Trình độ chuyên môn của Lưu Trường trong lĩnh vực xử lý ngôn ngữ tự nhiên ở trong nước dù không phải số một thì cũng đủ tiếng tăm.
Nếu không, Phong Đình Thâm đã chẳng bỏ qua nhân viên kỹ thuật của Tấn Độ và Phong Thị để tìm đến anh ta nhờ vả.
Tuy Lưu Trường mấy lần tiếp xúc với Dung Từ đều khen ngợi cô.
Nhưng anh ta không ngờ Dung Từ lại xuất sắc đến mức này.
Nhớ lại Úc Mặc Huân dăm lần bảy lượt, không tiếc lời khen ngợi Dung Từ trước mặt mọi người, qua vài lần tiếp xúc công việc, anh ta tuy biết Dung Từ có thực lực nhưng cũng nghĩ Úc Mặc Huân tâng bốc Dung Từ là có tư tâm và nói quá lên.
Nhưng giờ xem ra...
“Sếp Hạ?”
Hạ Trường Bách hoàn hồn, nói: “Tổng giám đốc Úc và cô Dung đều có xích mích cá nhân với bạn tôi, không tiện lắm.”
“Ra là vậy...”
Nghe vậy, Lưu Trường cũng không nói thêm gì nữa.
Tối đến, khi Hạ Trường Bách và Lưu Trường đến phòng bao, Lâm Vu đã đến rồi.
Thấy Lưu Trường, Lâm Vu rất khách sáo.
Hàn huyên một lúc, Lâm Vu bắt đầu thỉnh giáo Lưu Trường những kiến thức chuyên môn.
Hạ Trường Bách chỉ ngồi nghe, ít khi xen vào, có vẻ hơi lơ đễnh.
Lâm Vu nói chuyện với Lưu Trường một lúc, nhìn sang Hạ Trường Bách cười: “Chán lắm phải không?”
Hạ Trường Bách: “Cũng bình thường.” Rồi nói: “Hai người cứ nói chuyện đi, mặc kệ tôi.”
Lâm Vu cười cười cũng không khách sáo với anh ta nữa, tiếp tục hỏi Lưu Trường.
Lâm Vu thực sự muốn trau dồi bản thân nên cô ta học rất nghiêm túc.
Cô ta ham học lại khiêm tốn, Lưu Trường cũng sẵn lòng dạy.
Sau khi nắm được trình độ của cô ta trong lĩnh vực này, anh ta giúp cô ta vạch ra hướng học tập và giúp cô ta hiểu rõ tình hình phát triển hiện tại của lĩnh vực này.
Bữa ăn diễn ra khá vui vẻ.
Tất nhiên, hôm nay chỉ có thể nói chuyện sơ qua.
Lâm Vu muốn học chuyên sâu.
Mai là Tết Dương lịch, Lâm Vu chân thành nhờ Lưu Trường dạy mình.
Lưu Trường nể mặt Hạ Trường Bách đồng ý ngày mai sẽ dành nửa ngày để gặp cô ta.
Lâm Vu vội vàng cảm ơn rối rít.
Ăn xong, tiễn Lưu Trường đi, Lâm Vu nhìn Hạ Trường Bách nãy giờ vẫn im lặng, nói: “Trường Bách, chuyện hôm nay cảm ơn anh nhé.”
Hạ Trường Bách nhạt giọng: “Tôi và Đình Thâm lớn lên cùng nhau, chút chuyện nhỏ này có đáng là bao.”
Nói xong, không đợi cô ta mở lời, anh ta nói tiếp: “Cũng không còn sớm nữa, về nghỉ ngơi đi.”
Lâm Vu nói: “Được, mai gặp.”
Hạ Trường Bách nghe vậy nói: “Mai tôi có việc, không qua được đâu.”
