Phong Tuyệt Bút Muộn 10 Năm - 11

Cập nhật lúc: 05/08/2026 08:02

Chỉ có một điều khiến ta phải thừa nhận, Mạnh Nguyên Liễu quả thật biết cách tìm người.

Ta đã đi xa hơn ngàn dặm, lại chọn đúng thị trấn sát biên cương để sinh sống.

Vậy mà sau bao lần dò hỏi, hắn vẫn biết được địa chỉ.

Một hôm, người đưa tin mang đến một bức thư nhà từ phương xa.

Chữ trên phong bì là của Hoàn Nhi.

Nếu là ta của những năm trước, bức thư ấy chỉ là những nét mực câm lặng.

Nhưng đến lúc này, ta đã có thể tự tay mở ra và đọc trọn vẹn từng câu.

Phần đầu, Hoàn Nhi hỏi thăm sức khỏe ta và A Trác, sau đó kể sơ qua những việc xảy ra với mình trong gần hai năm.

Rồi nó bắt đầu nhắc đến tình cảnh hiện giờ của Mạnh gia.

Nó viết rằng con đường làm quan của phụ thân vẫn không thuận lợi.

Chức vụ thực khuyết mà Mạnh Nguyên Liễu từng chắc chắn sẽ có cuối cùng bị người khác giành mất.

Hắn chỉ được điều đến làm huyện thừa ở một nơi xa xôi, công việc nhàn tản, chẳng có cơ hội lập công.

Tâm trạng hắn ngày càng u uất.

Trong nhà, hắn cùng Thôi Cẩm Nguyệt cũng thường xuyên bất hòa, tiếng tranh cãi nhiều hơn tiếng cười, hoàn toàn chẳng còn sự bình yên như những năm ta còn ở đó.

Sau khi thành thân, Thôi Cẩm Nguyệt vẫn chỉ quan tâm đến thơ văn cùng những thú vui tao nhã.

Nàng không quen và cũng không muốn nhúng tay vào việc bếp núc hay tính toán tiền bạc.

Hoàn Nhi viết trong thư:

“Mỗi lần uống say, phụ thân đều nhắc đến mẫu thân.”

“Người nói trước kia mọi chuyện trong nhà đều được mẫu thân thu xếp đâu vào đấy, người không cần bận lòng vì gạo, củi hay sổ sách, chỉ việc chuyên tâm đọc sách.”

“Hiện giờ trong phủ chẳng có ai thật sự quản việc, tiền bạc lại cạn dần, Thôi thị vẫn không chịu hạ mình làm những điều ấy.”

“Mọi gánh nặng đều dồn lên phụ thân, đến lúc này người mới hiểu những năm trước mẫu thân đã vất vả ra sao.”

“Phụ thân thật sự hối hận, thường nói ngày ấy không nên khiến mẫu thân đau lòng.”

“Dù hai người đã hòa ly, phụ thân vẫn nói nếu mẫu thân trở về, trong Mạnh gia sẽ luôn có một chỗ cho người.”

“Chuyện của Thôi thị, phụ thân sẽ tự thu xếp, nhất định không để nàng làm khó mẫu thân.”

“Mẫu thân nay cũng không còn trẻ, sống phiêu bạt một mình nơi biên ải không phải cách lâu dài.”

“Nếu người chịu trở về, người vẫn là nữ chủ nhân trong nhà, không ai được phép coi thường.”

Ta dừng mắt thật lâu ở câu “luôn có một chỗ cho người”.

Có lẽ Hoàn Nhi viết những lời ấy bằng tất cả sự thành thật.

Trong suy nghĩ của nó, được Mạnh gia cho phép quay về đã là ân huệ rất lớn đối với một phụ nhân từng hòa ly.

Hẳn Mạnh Nguyên Liễu cũng nghĩ như vậy.

Trong tưởng tượng của hắn, một nữ nhân chẳng biết chữ, từng trải qua hai cuộc hôn nhân, lại mang con gái đến vùng xa lạ sống suốt hai năm, nhất định đã sớm khốn khó.

Hắn tin rằng ta sẽ có ngày hối hận.

Ta sẽ mệt mỏi quay về ngôi nhà từng rời bỏ, cúi đầu xin được tiếp tục nương náu.

Ta sẽ lại mặc lên thân phận Mạnh phu nhân, ngày ngày giặt áo nấu cơm, im lặng nhìn hắn cùng người khác ngâm thơ.

Nhưng hắn có lẽ đã quên mất tính tình của ta.

Năm ấy, khi nghe tin phu quân phụ bạc, ta từng đau đớn đến mức muốn bỏ cả đứa con đã sáu tháng trong bụng.

Một người có thể tuyệt tình với chính mình như thế, làm sao lại dễ dàng quay về nơi từng khiến mình sống không bằng c.h.ế.t?

Ta ném bức thư vào bếp.

Lửa l.i.ế.m lên mép giấy, từng hàng chữ nhanh ch.óng cong lại rồi hóa thành tro.

Gần đây, trong giấc mơ ta thường thấy gió nơi biên quan thổi dài qua cánh đồng cỏ.

Giữa tiếng gió còn lẫn tiếng vó ngựa xa xăm, giống như một thiếu niên năm nào đang gọi tên ta.

Chàng hỏi:

“Phương Hòa, nàng đã nhận được bức thư ta gửi hay chưa?”

A Trạm, ta đã đọc được rồi.

Chỉ tiếc rằng để hiểu đúng những lời ấy, ta đã phải đi qua hơn mười năm lầm lỡ.

Ái thê Phương Hòa của ta:

Khi bức thư này đến được tay nàng, có lẽ ta đã rời khỏi thế gian.

A Hòa ngoan, xin nàng đừng khóc.

Ta không ở bên cạnh, sẽ chẳng còn ai lau nước mắt cho nàng.

Giáo đầu trong quân vẫn thường cười chữ ta khó xem, nói nếu không nhìn kỹ thì chẳng ai nhận ra nổi.

Nhưng bức thư cuối cùng này, ta không muốn nhờ người khác viết thay.

Ta muốn chính tay mình ghi từng chữ, để những lời cuối đời đều thật sự thuộc về A Hòa.

Suốt bao năm làm phu thê, ta chưa từng gửi được cho nàng bao nhiêu nét mực.

Vậy nên dù bàn tay đã không còn vững, bức thư này ta vẫn phải tự mình hoàn thành.

Hôm qua, lau sậy ngoài doanh trại đã trắng xóa.

Nhìn chúng, ta nhớ đến ngày nàng ngồi trong kiệu hoa đi qua con suối nhỏ quê nhà.

Ta biết nàng đã lén nâng một góc rèm nhìn ra ngoài.

Hôm ấy hoa lau theo gió bay lên, có mấy cánh còn đậu trên vai nàng.

A Hòa, ta từng hứa sau khi chiến tranh chấm dứt sẽ đưa nàng đi qua ngàn dặm núi sông.

Nay non sông đã được giữ vẹn.

Chỉ có ta không thể trở về thực hiện lời hẹn.

Sau này, nếu gặp người làm nhục hoặc ức h.i.ế.p nàng, xin nàng đừng âm thầm chịu đựng như trước.

Nàng hãy bảo vệ chính mình, cũng đừng vì sợ điều tiếng mà lùi bước.

Nếu trên đường đời có người thật lòng thương yêu và quý trọng nàng, nàng cứ thuận theo lòng mình mà nương tựa.

Chỉ cần người ấy khiến nàng được bình an, ta sẽ không trách.

Ta chưa từng mong nàng vì ta mà cô độc suốt đời.

Ta chỉ mong năm tháng về sau, A Hòa của ta không bệnh không đau, mỗi ngày đều được sống yên ổn.

Chỉ có một điều ta vẫn muốn nhờ nàng.

Đến tiết Thanh Minh năm sau, nếu thuận tiện, nàng hãy ra bờ suối quê mình bẻ một nhánh lau.

Hãy cắm nó bên cửa sổ hướng về phương bắc.

Nếu linh hồn ta có thể tìm được đường về, ta sẽ hóa thành một ngọn gió.

Khi gió chạm vào hoa lau, khi mặt hồ dâng lên từng vòng sóng nhỏ, đó chính là ta đang trở về đáp lời nàng.

Phu quân của nàng,

Tiết Trạm.

Tuyệt b.út.

HẾT.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.