Phong Tuyệt Bút Muộn 10 Năm - 5

Cập nhật lúc: 05/08/2026 08:01

Ta chẳng còn tâm trí nhặt lại cây trúc, chỉ biết lao xuống cầu thang rồi rời khỏi Túy Tiên Lâu trong những bước chân chao đảo.

Từ quán trà bên đường vọng ra tiếng hát kéo dài buồn bã, từng âm ê a nghe như tiếng than khóc chẳng có người đáp lời.

Ta bất chợt nhớ lại đêm mình xuất giá lần thứ hai.

Trong gian phòng ngập ánh nến đỏ, hơi ấm phủ lên từng góc tường.

Mạnh Nguyên Liễu ngồi sát bên ta, tự tay tháo bông hoa nhung màu đỏ khỏi mái tóc tân nương.

“A Hòa, từ hôm nay đến hết đời này, lòng ta chỉ dành cho một người là nàng.”

“Tiết Trạm không biết quý trọng nàng, đó là vì hắn không có phúc.”

“Ta tuyệt đối sẽ không trở thành người giống hắn. Ta sẽ che chở nàng cả đời, không để nàng phải chịu bất cứ nỗi tủi thân nào.”

Những lời ấy từng khiến ta tin rằng mình cuối cùng cũng gặp được một bến bờ vững chãi.

Vậy mà giờ đây, lời thề của hắn đã tan biến nơi đâu?

Có lẽ năm ấy khi nói ra, hắn cũng từng mang một phần thật lòng.

Chỉ là lòng người vốn giống gió xuân, khi đến thì dịu dàng, lúc đổi hướng lại chẳng để lại dấu vết gì.

Thứ không thể nắm c.h.ặ.t nhất trên đời, hóa ra chính là tình ý tưởng như bền vững.

Hắn ngăn ta học chữ vì muốn ta mãi mãi không thể tự mình nhìn thấy sự thật.

Hắn giữ ta trong một khoảng sân nhỏ, khiến ta chẳng biết chuyện ngoài cửa, cũng chẳng hiểu những giấy tờ đi qua tay mình, để mọi điều đều do hắn quyết định.

Thế nhưng người từng bảo phụ nhân không cần đọc sách ấy, giờ lại say mê sự phong nhã của thơ văn.

Hắn muốn có bên cạnh một vị tài nữ danh môn, vừa làm tri kỷ vừa giúp mình thêm vẻ vang.

Ta đứng bên góc đường hồi lâu, càng nghĩ càng không hiểu một người sao có thể vừa muốn người vợ mù chữ ngoan ngoãn, lại vừa khát khao một giai nhân tài học.

Đêm đó, Mạnh Nguyên Liễu trở về với vẻ mặt tươi tỉnh.

Trong tay hắn còn cầm một con diều giấy được làm rất cầu kỳ.

Hắn nâng nó lên trước mắt ta, dáng vẻ như thể vừa tìm được một món quà quý hiếm.

“A Hòa, nàng từng nói muốn có một con diều, chuyện ấy ta vẫn nhớ.”

“Hôm nay đi ngang cửa hàng, ta thấy họ vừa làm xong con bươm bướm này, hình dáng tinh tế nên mua về cho nàng.”

Phải mất một lúc ta mới nhớ đến chuyện hắn nói.

Ngày mồng ba tháng ba năm trước, trong trấn mở hội chùa, người qua lại đông như mắc cửi.

Một sạp hàng treo đầy diều giấy muôn màu, gặp gió xuân liền rung rinh, nom nhẹ nhàng như sắp bay lên trời.

Khi đi ngang, ta từng chỉ vào một con diều hình chim yến rồi nói với hắn rằng mình cũng muốn thử thả một lần.

Khi ấy Mạnh Nguyên Liễu chỉ bật cười, giọng còn mang ý trêu chọc.

“Nàng đã là mẫu thân của hai đứa trẻ, còn tranh chơi diều với bọn nhỏ làm gì?”

“Để người ta trông thấy, chẳng phải sẽ cười nàng sao?”

Ta vốn quen nghe theo mọi lời hắn nói.

Vậy nên chút vui thích vừa nảy lên trong lòng lập tức bị ta tự tay đè xuống, từ đó chẳng nhắc thêm lần nào.

Đã qua cả một năm, ngay chính ta cũng gần như quên mất mong muốn nhỏ nhoi ấy.

Vậy mà hôm nay hắn lại mua một con diều tinh xảo mang về, như thể thật sự luôn ghi nhớ lời ta.

Hắn đứng trước mặt, ánh mắt chờ đợi một nụ cười vui mừng từ ta.

Dáng vẻ ấy giống hệt một đứa trẻ vừa làm xong việc tốt, mong người khác khen ngợi.

Ta chỉ mỉm cười nhạt, bảo hắn mau đi rửa mặt thay y phục.

Ngay khi ấy, rèm cửa được một bàn tay nhỏ vén lên, mái đầu mềm xù của A Trác ló vào phòng.

“Mẫu thân!”

Nhìn thấy con diều trên bàn, con bé lập tức chạy đến, kiễng chân ngắm nghía từng cánh giấy.

“Mẫu thân, hôm nay phụ thân vui lắm phải không?”

“Con nhìn ra điều ấy từ đâu?”

A Trác nghiêng đầu, suy nghĩ rất nghiêm túc.

“Con cũng không biết nói thế nào, chỉ cảm thấy phụ thân hôm nay luôn cười.”

“Ngay cả lúc dùng cơm người cũng cười, trong khi mọi hôm người chẳng mấy khi như vậy.”

Con bé vuốt nhẹ dải đuôi nhiều màu của con diều, vui vẻ nói thêm.

“Phụ thân còn mua cho mẫu thân món quà đẹp thế này nữa.”

Nhưng ta đã hiểu rõ nguyên do niềm vui ấy.

Hắn không mua con diều vì day dứt trước việc giấu giếm ta, càng chẳng phải muốn dùng nó bù đắp những tổn thương mình gây ra.

Chỉ vì hôm nay, trong men rượu cùng bằng hữu, hắn đã nói đến chuyện sắp rước Thôi Cẩm Nguyệt vào nhà.

Niềm mong mỏi bao lâu sắp thành hiện thực khiến hắn vui đến không thể giấu.

Hắn thậm chí còn muốn đem chút vui mừng ấy về san sẻ với chính thê sắp bị mình đặt thêm một người bên cạnh.

Trong khoảnh khắc đó, ta bỗng thấy chán ngán những năm tháng luôn phải nhẫn nhịn để giữ một mái nhà.

Ta không muốn tiếp tục nhắm mắt sống trong thứ bình yên được dựng nên bằng dối trá.

Cuộc hôn nhân bên ngoài tưởng như êm đẹp này đã lấy mất của ta hơn nửa đời tin tưởng.

Ta quyết định phải rời khỏi nơi ấy.

Điều duy nhất khiến bước chân ta còn chần chừ là hai đứa trẻ đã được chính tay mình nuôi lớn.

Ta đứng dưới mái hiên rất lâu, để gió đêm thổi qua người, sau cùng mới đi về phía phòng Hoàn Nhi.

Ta gõ nhẹ lên cánh cửa.

“Hoàn Nhi, mẫu thân muốn nghe con trả lời một chuyện.”

“Con chỉ cần nói đúng suy nghĩ trong lòng, không phải e ngại cũng chẳng cần cân nhắc cho bất kỳ ai.”

“Nếu một ngày nào đó mẫu thân và phụ thân con không thể tiếp tục ở chung, từ nay mỗi người đi một con đường…”

“Con có trách mẫu thân hay không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phong Tuyệt Bút Muộn 10 Năm - Chương 5: 5 | MonkeyD