Phong Tuyệt Bút Muộn 10 Năm - 6
Cập nhật lúc: 05/08/2026 08:01
Vừa nghe xong, hàng mày của Hoàn Nhi đã cau lại.
“Mẫu thân, nhà đang yên ổn, vì sao người lại nói những điều chẳng lành như vậy?”
“Có phải người thấy phụ thân gần gũi với Thôi cô cô nên trong lòng sinh khó chịu?”
Ta còn chưa kịp đáp, nó đã tiếp tục nói với giọng của một thiếu niên tin rằng mình đã nhìn thấu mọi sự.
“Chuyện phụ thân muốn cưới Thôi cô cô, cả trấn đều đã truyền tai nhau, con đương nhiên cũng nghe thấy.”
“Chỉ là thêm một vị bình thê trong nhà, đâu phải việc nghiêm trọng. Mẫu thân cần gì vì chút chuyện ấy mà cố chấp, khiến gia đình chẳng được bình an?”
Ta nhìn gương mặt lạnh nhạt của con trai, vẫn không kìm được muốn nói rõ.
“Hoàn Nhi, mẫu thân không chỉ vì Thôi cô nương.”
“Còn có chuyện đã xảy ra rất nhiều năm trước, có một số điều mẫu thân chưa từng kể cho con. Năm ấy phụ thân ruột của con…”
Nó không để ta nói hết.
“Mẫu thân không cần kể nữa, con biết người định nhắc đến chuyện gì.”
“Bức thư từ biên quan ấy, con đã đọc từ mấy năm trước.”
“Có lần tìm sách, con vô tình thấy nó nằm trong rương nên mở ra xem.”
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, ta chỉ biết đứng sững nhìn đứa trẻ trước mặt.
Ta và Mạnh Nguyên Liễu chưa bao giờ cố tình giấu việc Hoàn Nhi không phải con ruột hắn.
Nhưng chúng ta cũng chẳng chủ động kể rõ câu chuyện cũ, bởi sợ con còn nhỏ sẽ sinh lòng đau đớn, không biết nên đối diện thế nào.
Ta không ngờ nó đã biết sự thật từ lâu.
Càng không ngờ trong suốt những năm ấy, nó chưa từng nghĩ đến chuyện nói cho mẫu thân một câu.
“Vì sao con biết mà vẫn giấu ta?”
“Tiết Trạm là phụ thân sinh ra con, huyết mạch của ông ấy vẫn chảy trong người con, con có hiểu điều ấy không?”
Hoàn Nhi nghe vậy chẳng những không mềm lòng, vẻ khó chịu trên mặt còn rõ hơn.
“Mẫu thân, là phụ thân ruột thì có ý nghĩa gì?”
“Cho dù con kể với người, những việc đã qua có thể quay lại hay sao?”
“Ông ấy đã c.h.ế.t hơn mười năm, còn người đã tái giá, có gia đình mới. Cớ gì phải vì một người không còn trên đời mà phá tan cuộc sống hiện tại?”
“Con chưa từng nhìn thấy mặt, đến một bức họa cũng không có, bảo con làm sao sinh ra tình cảm?”
“Nếu mẫu thân làm lớn chuyện khiến phụ thân thất vọng, ai sẽ tiếp tục chu cấp cho con học hành?”
“Còn con đường công danh của con, lẽ nào người cũng định mặc kệ?”
Càng nói, giọng nó càng cao, giống như người sắp gây tai họa không phải cha mình mà chính là ta.
Nó dường như thật lòng lo lắng mẫu thân sẽ vì xúc động mà làm ra chuyện khiến cả nhà phải trả giá.
Ta nhìn đứa con đã được mình ôm trong đêm đông, từng bữa nuôi lớn, từng đường kim kiếm tiền cho nó đọc sách.
Đến cuối cùng, ta chẳng còn lời nào muốn giải thích.
Ta quay người rời khỏi phòng, còn khẽ khép cửa lại để gió đêm không lùa vào.
Giữa sân, A Trác vẫn đang ngồi chơi một mình.
Vừa nghe bước chân, con bé ngẩng đầu, trông thấy ta liền chạy tới với nụ cười sáng rỡ.
“Mẫu thân.”
Ta ngồi xuống ngang tầm con, bàn tay chậm rãi vuốt mái tóc mềm.
“A Trác, giả như một ngày mẫu thân không còn ở căn nhà này, phải chuyển đến nơi khác sống.”
“Con có muốn đi cùng ta không?”
Khi hỏi câu ấy, trong lòng ta chẳng có chút chắc chắn nào.
Mạnh Nguyên Liễu là phụ thân ruột của con bé, từ khi sinh ra nó đã sống trong tiểu viện yên ổn này, chưa từng thiếu ăn thiếu mặc.
Chẳng có lý do gì một đứa trẻ phải từ bỏ mái nhà quen thuộc để theo mẫu thân đi đến nơi chưa biết ngày mai ra sao.
Lời của Hoàn Nhi vừa khiến lòng ta rách thêm một vết, bởi vậy ta đã tự chuẩn bị rằng mình sẽ nghe một đáp án giống như thế lần nữa.
Nhưng A Trác gần như chẳng cần suy nghĩ.
“Mẫu thân đi đâu, A Trác sẽ theo đến đó.”
Con bé nhìn ta, dường như sớm nhận ra điều ta cố giấu.
“Có phải mẫu thân sống ở đây không vui?”
“Là vì Thôi cô cô đúng không ạ?”
“Con không thích cô ấy. Từ khi cô ấy đến, cô ấy cứ giữ phụ thân bên mình, phụ thân chẳng còn thời gian nói chuyện với con.”
“Cô ấy còn bảo chữ của con xấu, ép con phải chép theo chữ của cô ấy.”
“Nhưng phu t.ử vẫn thường nói chữ con có thần, không hề xấu chút nào.”
Nói xong, A Trác quan sát sắc mặt ta thật cẩn thận, chỉ sợ mình đã hiểu sai tâm ý của mẫu thân.
Dù vẫn còn nhỏ, con bé lại cố bắt chước dáng vẻ người lớn an ủi người khác.
Bàn tay bé xíu đặt lên mu bàn tay ta, vỗ nhè nhẹ.
“Nếu ở lại khiến mẫu thân buồn, vậy chúng ta đừng ở nữa.”
“Phu t.ử nói, đời người quan trọng nhất là trong lòng được nhẹ nhõm.”
“Ngày nào cũng đau khổ thì cho dù có mái nhà lớn đến đâu, sống cũng chẳng thấy vui.”
Ta ôm con vào lòng, cánh tay siết thật c.h.ặ.t thân thể mềm mại và ấm áp ấy.
Hoàn Nhi đọc được biết bao sách thánh hiền, có thể nói rõ từng đạo lý.
Nhưng nó rốt cuộc vẫn nhìn mọi việc từ chỗ đứng của một nam t.ử, từ lợi ích của phụ thân và con đường công danh của chính mình.
Nỗi đau của người mẹ trong mắt nó chỉ là điều có thể nhẫn nhịn, là chút hy sinh nên có để đổi lấy tương lai cho con trai.
Hoàn Nhi không phải một đứa trẻ độc ác.
Chỉ là nó sẽ không bao giờ thật sự bước vào hoàn cảnh của ta để hiểu nỗi lòng ta.
Trái lại, nữ nhi nhỏ bé chưa thuộc được bao nhiêu trang sách lại cảm nhận được mẫu thân đang khổ sở.
Có lẽ giữa mẹ và con gái vốn tồn tại một sợi dây không cần lời nói.
Ta nhắm mắt, để hơi ấm của A Trác thấm dần vào l.ồ.ng n.g.ự.c.
Những đắn đo cuối cùng cũng tan đi như sương sớm.
Ta chờ trong sân trọn một ngày.
Mãi đến khi bóng tối phủ khắp bốn phía, Mạnh Nguyên Liễu mới mang theo bụi đường bước qua cửa.
Trên gương mặt hắn vẫn còn nét vui sau một ngày gặp gỡ bằng hữu.
