Phong Xưa Chẳng Lay Lòng - 6

Cập nhật lúc: 18/06/2026 13:51

Đến bây giờ nghe từ chính miệng mẫu thân, ta mới hiểu trận hỏa hoạn ở kiếp trước vốn chẳng phải ngoài ý muốn.

Ta nghẹn ngào không kìm được, khẽ hỏi:

“Vậy trong tình huống nào, người mới phóng mồi lửa ấy?”

Mẫu thân đau lòng lau nước mắt cho ta.

“Đứa ngốc, ta nói đùa thôi, sao con lại tưởng thật? Còn khóc nữa.”

“Vậy người cũng xem như con nói đùa mà hỏi đi.”

Mẫu thân nhìn ra sự cố chấp trong mắt ta.

Bà suy nghĩ một lúc, cuối cùng nghiêm túc đáp:

“Ta là người vô cùng tiếc mạng mình. Năm đó vì rơi xuống nước được phụ thân con cứu, trước mặt mọi người mất đi trong sạch. Ngoại tổ phụ con vì thanh danh gia tộc mà lệnh cho ta tự vẫn, nhưng ta nhất quyết không chịu.”

“Ta muốn sống. Vậy nên dù phụ thân con chức quan thấp kém, dù ta không có tình cảm với ông ta, ta vẫn gả.”

“Nếu ta thật sự cam tâm chịu c.h.ế.t, vậy chỉ có thể là vì bảo bối của ta.”

Khi mẫu thân nói hai chữ “bảo bối”, ánh mắt từ ái của bà rơi xuống trên người ta.

Vậy nên kiếp trước, mẫu thân là vì không muốn liên lụy đến ta sao?

Ta nhào vào lòng bà, khóc đến không thành tiếng.

“Tuyệt đối sẽ không đi đến bước ấy, con thề.”

Đời này, ta muốn tất cả chúng ta đều được viên mãn.

Ta bắt đầu bày xuống t.ử cục cho phụ thân.

Phụ thân ít khi uống rượu, nhưng sau khi say lại thích học đòi phong nhã, ra bên hồ ngắm hoa.

Khi ta thành thân, vừa hay là lúc hoa sen trong phủ nở rộ nhất.

Vì vậy mỗi đêm khuya, ta đều qua lại bên hồ, tưới nước lên phiến đá rêu mà ông thường đứng nhất.

Chuyện này, ta chưa từng nghĩ sẽ giấu mẫu thân.

Sau khi biết được, bà vội vàng đến tìm ta, cau mày mắng:

“Sao con có thể tự mình làm chuyện này?”

Ta cúi đầu, thấp giọng đáp:

“Con muốn người và con mãi mãi ở bên nhau.”

Mẫu thân ngẩn ra trong chốc lát.

Một lúc lâu sau, bà mới thương yêu chọc nhẹ vào trán ta, bất đắc dĩ thở dài.

“Con ấy à.”

“Chuyện này ta đã biết rồi, phần còn lại con đừng làm nữa, để ta.”

Ta lập tức nắm lấy tay mẫu thân, sốt ruột nói:

“Con không muốn người đồng quy vu tận với ông ta.”

Bà quay đầu cười với ta.

“Biết rồi.”

Trống nhạc vang trời, kèn hỷ réo rắt hòa cùng tiếng chúc mừng.

Mẫu thân dìu ta trong bộ áo cưới đỏ thẫm, miệng không ngừng khen Bùi Diễm.

“Vị nhị công t.ử này tuy là võ tướng, nhưng dung mạo lại tuấn tú hơn cả đại công t.ử theo văn kia ba phần.”

“Theo những gì nương dò hỏi được, hắn cũng không có thị thiếp, thông phòng hay người trong lòng gì cả.”

“Tái ông mất ngựa, sao biết đó không phải phúc.”

“Anh Anh, con thật sự có phúc khí.”

Ta mím môi cười nhẹ, trong lòng cũng sinh ra vài phần thẹn thùng.

Không nhịn được, ta lén vén một góc khăn hỷ lên.

Liền nhìn thấy Bùi Diễm một thân áo đỏ, đứng thẳng như tùng trước cửa, khí phách hiên ngang mà sáng rỡ.

Tầm mắt hắn bắt gặp ta đang lén nhìn.

Hắn chậm rãi đi về phía ta, vươn bàn tay ra, nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời.

“Anh Anh, ta tới đón nàng đây.”

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, lòng ta bỗng dậy lên từng gợn sóng, hai má cũng phủ một tầng ráng đỏ.

Ta đặt tay vào lòng bàn tay Bùi Diễm, thẹn thùng mỉm cười.

“Được.”

Trong tiếng lễ nhạc vang lên rộn rã, ta bước lên kiệu hoa.

Bái cao đường, vào động phòng, vén khăn voan.

Chúng ta bỏ qua rượu hợp cẩn, dùng nước mật ngọt thay thế.

Nến đỏ rơi lệ, bóng người chồng lên nhau dưới ánh sáng dịu mềm.

Áo cưới được nhẹ nhàng cởi mở.

Rơi xuống mặt đất như một đóa mẫu đơn đỏ thắm đang nở rộ.

Màn lụa theo gió khẽ buông, gấm vóc trên giường nổi lên những nếp nhăn tựa gợn nước.

Kim ốc ấm áp, lư ngọc thoảng hương.

Trầm hương lặng lẽ cháy, chăn uyên ương mềm mại phủ xuống.

Nến đỏ cháy tàn mà đêm xuân vẫn chưa nghỉ.

Sáng sớm, gió nhẹ thoảng qua, tiếng chim khách líu lo như báo hỷ.

Vừa bái kiến cha mẹ chồng xong, ta trở về viện nghỉ ngơi chỉnh trang.

Bỗng có hạ nhân trong nhà vội vã đến báo, vừa khóc vừa nói phụ thân đêm qua rơi xuống nước mà mất.

Lời vừa dứt, trong phòng lập tức lặng đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Ta giơ tay chạm vào khóe mắt, nước mắt đột nhiên rơi xuống.

Trong miệng không ngừng gọi:

“Phụ thân…”

Khi thân thể ta lảo đảo sắp trượt xuống đất, Bùi Diễm lập tức ôm ta vào lòng.

Hắn lau giọt lệ bên má ta, dịu giọng trấn an:

“Đừng sợ, ta lập tức cùng nàng về Kiều phủ.”

Ta nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo hắn, khóc đến hai mắt đỏ bừng.

“Bùi Diễm, phụ thân ta mất rồi, trong nhà lại không có đệ đệ muội muội. Chàng nói xem, sau này a nương một mình ở Kiều phủ phải sống thế nào?”

Bùi Diễm ôm ta rất c.h.ặ.t, không ngừng lau lệ cho ta.

“Ôi, nàng khóc đến mức lòng ta cũng đau theo. Sau này để a nương sống cùng chúng ta là được.”

Ta ngừng khóc, mở miệng phản bác:

“Như vậy không hợp lễ. Nhà ai lại để nhạc mẫu sống cùng nữ nhi và con rể chứ? Người ngoài biết được sẽ chê cười.”

“Vậy bắt đầu từ nhà ta.”

“Lời đàm tiếu của người ngoài tính là gì? Trăm điều thiện hiếu đứng đầu, người có đức hạnh chỉ biết khen ngợi, chứ không phải bôi nhọ.”

“Nếu thật sự không được, nàng và a nương liền theo ta về biên quan đi. Người nơi ấy chất phác, sẽ không ai chê cười chúng ta.”

Ta ngẩn ngơ nhìn vào mắt Bùi Diễm, khẽ hỏi:

“Thật sao?”

Bùi Diễm nặng nề gật đầu.

“Thật. Nàng thay y phục trước đi, lát nữa chúng ta cùng về Kiều phủ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phong Xưa Chẳng Lay Lòng - Chương 6: 6 | MonkeyD