Phong Xưa Chẳng Lay Lòng - 7
Cập nhật lúc: 18/06/2026 13:51
Lòng ta lập tức yên ổn.
Nhưng khi ta đứng dậy muốn rời khỏi lòng hắn, Bùi Diễm lại giữ c.h.ặ.t lấy eo ta, cúi đầu hôn nhẹ lên mi tâm ta.
“Anh Anh, nàng có thể thử tin ta thêm một chút.”
“Quên nói với nàng, ta đã ái mộ nàng từ rất lâu rồi.”
Đồng t.ử ta khẽ run, khóe môi không nhịn được mà cong lên.
Khi hắn buông ta ra.
Ta kéo vạt áo hắn xuống, nhón chân hôn lên môi hắn, thấp giọng nói:
“Đời này, ta rất vui vì có thể gả cho chàng.”
“Đó là lời thật lòng nhất hôm nay.”
Chạy tang, thủ linh, đưa tang, hạ táng.
Phụ thân không còn thân thích gần nào khác.
Quan chức của ông lại thấp.
Tang sự vì vậy được làm rất đơn giản.
Chỉ trong bảy ngày ngắn ngủi, một đời của ông liền khép lại.
Ngày hạ táng.
Dưới sự chứng kiến của mọi người, Bùi Diễm quỳ trước mộ phần, trịnh trọng thề với phụ thân ta:
“Vãn bối biết nhạc phụ và nhạc mẫu tình sâu nghĩa nặng. Sau này nhất định sẽ chăm sóc nhạc mẫu như mẫu thân ruột của mình. Mong người dưới suối vàng được an nghỉ.”
Theo luật pháp triều ta, nữ nhi đã xuất giá cần giữ hiếu một năm.
Nhưng chiến sự nơi biên quan liên tiếp thúc giục Bùi Diễm trở về.
Thân là gia quyến đi theo hắn.
Ta và mẫu thân chỉ có thể rơi lệ, bỏ lỡ lễ trăm ngày và giỗ đầu của phụ thân.
Gả phu theo phu.
Phu mất thì theo con.
Ta và mẫu thân cùng Bùi Diễm bước lên con đường đi tới biên quan.
Trước khi khởi hành, Bùi phụ thở dài thật sâu, nói với Bùi Diễm:
“Huynh trưởng con đã thuận lợi qua giải thí, hiện đang trên đường hồi kinh. Từ nhỏ hai huynh đệ các con đã không hợp tính, lớn lên lại cứ đi vội về vội. Cứ tiếp tục như vậy, làm sao có thể huynh đệ tình sâu, trên quan trường nương tựa giúp đỡ lẫn nhau?”
“Bùi Diễm, con không thể nhường huynh trưởng con một chút sao?”
Bùi Diễm khẽ cười.
“Từ nhỏ đã không dưỡng ra được tình nghĩa, lớn lên rồi lại sao có thể cưỡng cầu?”
“Trên con đường văn, con đã theo ý phụ thân mẫu thân mà nhường cho hắn, đổi sang học võ.”
“Phụ thân, con chưa từng thua thiệt hắn.”
“Nhưng mọi người vẫn luôn thua thiệt con.”
“Con không cầu người bù đắp, nhưng xin đừng bắt con phải nhường nữa.”
“Đương nhiên, con cũng sẽ không nhường.”
Dứt lời, Bùi Diễm tung người lên ngựa.
Hắn thúc ngựa đi tới trước đội ngũ, cao giọng hô:
“Khởi hành, về biên quan!”
Sau khi Bùi Sóc dẫn Tuân Ý về Chiết Giang.
Ngày ngày hắn cùng nàng du sơn ngoạn thủy, vui vẻ vô cùng.
Nhưng chẳng bao lâu sau, vị tiên sinh mà Bùi phụ đặc biệt mời tới cho hắn đã không nhìn nổi nữa.
Ông ta trước mặt mọi người quở trách Bùi Sóc mê đắm nữ sắc, chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, chẳng có nửa phần lòng cầu học.
Ông ta còn nói rằng kỳ thi lần này, hắn nhất định sẽ rớt bảng.
Kiếp trước, Bùi Sóc nhờ sự đốc thúc của Kiều Anh mà thi đỗ cử nhân, đương nhiên không phục.
Hắn khinh thường cười lạnh.
“Tiên sinh không biết nội tình của ta, vì sao lại nói ra lời ấy?”
“Chi bằng ngài khảo giáo ta một phen. Nếu học thức của ta nông cạn, đương nhiên mặc cho tiên sinh trách mắng.”
“Nếu không phải như vậy, mong tiên sinh hướng ta bồi lễ nhận lỗi.”
Tiên sinh giận dữ đùng đùng, lập tức ra một đề sách luận.
Kiếp trước, Bùi Sóc quả thật đã đỗ cử nhân.
Nhưng việc học tựa thuyền ngược dòng, không tiến ắt lùi.
Đặc biệt là người tự đại như Bùi Sóc, sau khi thi đỗ liền học hành qua loa cho xong.
Hắn đáp đến mức mồ hôi lạnh đầy người.
Bỗng nhiên, hắn nhớ lại những gian khổ khi bản thân thi đỗ cử nhân ở kiếp trước.
Rất lâu sau, hắn đặt cây b.út trong tay xuống, cúi người bồi lễ với tiên sinh.
“Là học trò tự đại, mong tiên sinh khoan thứ, tiếp tục dạy bảo ta.”
Sự thay đổi của Bùi Sóc, Tuân Ý đều cảm nhận được.
Nàng vốn là nữ t.ử Miêu Cương, trời sinh tự do tản mạn.
Mỗi khi thấy Bùi Sóc vùi đầu khổ học, nàng luôn ghé đến trước mặt hắn, hờn dỗi gọi hắn một tiếng mọt sách.
Rồi lại làm nũng, bảo Bùi Sóc cùng nàng ra ngoài chơi.
Ban đầu, Bùi Sóc còn mềm giọng khuyên nhủ.
Nhưng về sau, hết lần này đến lần khác, Bùi Sóc dần thấy phiền chán.
Hắn đẩy Tuân Ý ngã xuống đất, thấp giọng gầm lên:
“Ta hồi hương là vì giải thí, không phải chuyên môn bầu bạn với nàng đi chơi.”
“Ta không cầu nàng hiền huệ hiểu chuyện như Kiều Anh, nhưng nàng đừng quá hồ đồ dây dưa.”
“May mà bây giờ không ở Bùi phủ, nếu không với tính tình như nàng, ngay cả vào phủ làm thông phòng cho ta cũng không đủ tư cách.”
Tuân Ý lập tức ngẩn ra.
Một lúc lâu sau, nàng mới tìm lại được giọng nói của mình.
“Tính tình ta như vậy thì sao?”
“Chẳng phải chàng thích chính tính tình này của ta, nên mới dẫn ta hồi kinh sao? Chẳng phải chàng còn nói ta khác với vị hôn thê cổ hủ kia của chàng, rằng thà cưới ta làm chính thê cũng không cưới nàng ấy sao?”
“Từ đầu đến cuối ta đều chưa từng thay đổi. Bây giờ vì sao lại thành ngay cả làm thông phòng cho chàng cũng không đủ tư cách?”
“Bùi Sóc, chàng đã quên lời hứa một đời một kiếp một đôi người mà chàng từng hứa với ta rồi sao?”
Nói đến cuối, nước mắt Tuân Ý rơi xuống.
Bùi Sóc nhìn thấy nước mắt của nàng, trong lòng lại chẳng có nửa phần gợn sóng.
Thậm chí xuyên qua nàng, hắn còn nhớ đến Kiều Anh khi khóc ở kiếp trước.
Kiều Anh tuy gia thế thấp kém, nhưng lại được nuôi dạy theo tiêu chuẩn quý nữ.
Nàng tuyệt đối sẽ không khóc thô tục khó coi như Tuân Ý.
Nhưng rốt cuộc Tuân Ý cũng là người yêu mà kiếp trước hắn cầu không được.
Bùi Sóc im lặng một lúc, cuối cùng đứng dậy đỡ nàng lên, ôn giọng nói:
“Với thân thế như nàng, người nhà ta sẽ không để nàng làm chính thê. Chính thê của ta vẫn là Kiều Anh, người hôm ấy nàng đã gặp.”
