Phù Chân - Chương 7
Cập nhật lúc: 19/07/2026 07:01
Ngày đêm không nghỉ vận chuyển lương thực về Lư Châu.
Thuyền chở lương thực chen chúc kéo về bờ sông Hoài.
Chỉ trong thời gian ngắn.
Mặt sông Hoài đã chật kín những thuyền chở lương thực.
Lục Văn Hạc lại cho một chiếc thuyền duy trì trật tự “vô tình” bị lật, chặn kín cửa sông.
Chỉ trong chốc lát, hàng trăm chiếc thuyền chở lương thực đều bị mắc kẹt trên sông Hoài.
Lương thực tồn đọng càng lâu thì chi phí bảo quản càng lớn.
Chưa kể mấy chục thủy thủ trên mỗi thuyền đều phải ăn uống, sinh hoạt mỗi ngày.
Trong khi đó, lượng lương thực trong thành lúc này đã vượt xa nhu cầu.
Muốn quay về thì đường thủy lại bị chặn.
Để nhanh ch.óng thu hồi vốn, các thương nhân đành chủ động hạ giá bán tháo.
Giá lương thực nhanh ch.óng giảm xuống.
Thậm chí còn trở lại mức bình thường như những năm được mùa.
Một tháng sau thiên tai ở Lư Châu cơ bản đã được khống chế.
Lục Văn Hạc lại bắt tay vào việc tái thiết sau thiên tai.
Trước tiên hắn điều động một lượng lớn hạt giống chịu hạn từ các châu huyện lân cận.
Sau đó phân phát cho bá tánh, tổ chức gieo trồng bổ sung để cố gắng giảm thiểu thiệt hại.
Thế nhưng nước xa không cứu được lửa gần.
Muốn chờ cây trồng trưởng thành vẫn cần thời gian.
Việc cấp bách nhất là phải ổn định cục diện trước khi vụ mùa mới đến.
Ta lập tức bảo ám vệ gửi thư cho Lục Văn Hạc.
Trong thư chỉ có một câu ngắn gọn.
“Phát của cải dư thừa của người giàu để cứu giúp kẻ nghèo khó.”
Chỉ dựa vào việc quan phủ phát lương cứu tế thì không thể cầm cự được bao lâu.
Cho người con cá không bằng dạy người cách câu cá.
Những năm mất mùa, tiền công lao động rẻ mạt vô cùng.
Lục Văn Hạc trước hết thuê dân gặp nạn đào kênh dẫn nước.
Sau đó lại cho tu sửa ngao thương, nha xá và các công sản khác.
Dân gặp nạn nhờ bỏ sức lao động mà kiếm được tiền công để mua lương thực sống qua ngày, nhờ đó tránh được cảnh tha hương lưu lạc.
Không chỉ vậy.
Với thân phận khâm sai đại thần.
Ngày nào Lục Văn Hạc cũng mở yến tiệc vui chơi bên bờ sông Hoài.
Hắn còn tổ chức đua thuyền trên sông cho bá tánh.
Để lấy lòng Tuyên Vương.
Đám hương thân phú hộ ùn ùn kéo đến bờ sông Hoài.
Nơi nào có nhiều người giàu.
Nơi đó sẽ có nhiều cơ hội làm ăn.
Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi.
Hai bên bờ sông Hoài đã mọc lên vô số quán ăn và cửa hiệu.
Lại thu hút rất nhiều bá tánh đến vui chơi.
Bá tánh kéo nhau ra ngoài du ngoạn cũng đồng thời thúc đẩy việc buôn bán, ăn uống ở khu vực lân cận.
Cứ như vậy.
Một vòng tuần hoàn tích cực dần hình thành.
Tiền mà các hương thân phú hộ bỏ ra.
Cuối cùng lại trở thành nguồn thu nhập của bá tánh.
Thu mua lương thực với giá cao, lấy công trình thay cứu tế và khuyến khích bá tánh đua thuyền.
Ba kế sách cứu đói do tiền nhân lưu truyền.
Cuối cùng đã thành công ổn định lòng dân vốn đang rệu rã.
…
Tin vui truyền về kinh thành, long nhan vô cùng vui mừng.
Thế nhưng lời ban thưởng của hoàng thượng còn chưa dứt thì tấu chương đàn hặc của Ngự sử đã liên tiếp dâng lên.
Người đứng đầu là Ngự sử đại phu hiên ngang bước ra, lớn tiếng buộc tội Tuyên Vương “không chăm lo việc cứu tế, chỉ mải vui chơi vô độ, khiến dân chúng hao người tốn của.”
Ông ta tố cáo rằng trong thời gian cứu tế ở Lư Châu, Tuyên Vương không biết tiết kiệm, tùy tiện phung phí tiền lương của triều đình.
Ông ta còn chỉ trích hắn không lo chính sự, ngày ngày du ngoạn hưởng lạc, khiến dân chúng thêm khốn đốn.
Nhưng cũng có một nhóm quan viên khác đứng ra bênh vực hắn.
“Hễ gặp năm đói kém, điều đáng sợ nhất chính là phú hộ tích trữ lương thực không chịu bán, còn người nghèo thì không còn đường sống, vì vậy mọi việc Tuyên Vương điện hạ làm đều là vì bá tánh; nếu thật sự không quan tâm đến dân sinh thì cớ sao chỉ trong thời gian ngắn như vậy dân gặp nạn ở Lư Châu đã có thể ổn định lại?”
Hai phe ai cũng giữ vững lập trường của mình, tranh cãi đến mức không ai chịu nhường ai.
Hoàng thượng ngồi trên long ỷ, lặng lẽ nghe hết cuộc tranh luận của đôi bên mà từ đầu đến cuối không hề bày tỏ thái độ khen chê.
Cuối cùng, người chỉ hạ chỉ triệu Lục Văn Hạc hồi kinh.
Thánh chỉ vừa ban ra chưa được mấy ngày thì tin dữ đã truyền về kinh thành.
Đoàn xe của Tuyên Vương trên đường hồi kinh bị dân chạy nạn tập kích, trong lúc hỗn loạn hắn rơi xuống vực sâu, sống c.h.ế.t không rõ.
Khi tin tức truyền đến Tạ phủ, chén trà trong tay ta không cầm vững, mảnh sứ vỡ tung tóe khắp mặt đất.
“Thế nào là sống c.h.ế.t không rõ?”
Ta nhìn chằm chằm vào ám vệ đến báo tin, giọng nói không khỏi run lên.
“Thuộc hạ đã phái ba tốp người men theo vách núi xuống tìm kiếm, nhưng vách đá quá hiểm trở, phía dưới lại là rừng rậm, đến nay vẫn chưa tìm thấy tung tích của Vương gia… có điều… cũng chưa tìm thấy t.h.i t.h.ể.”
Chưa tìm thấy t.h.i t.h.ể.
Vậy tức là vẫn còn hy vọng.
Ta hít sâu một hơi, cố ép bản thân bình tĩnh lại.
“Tăng thêm nhân thủ, tiếp tục tìm.”
Sống phải thấy người, c.h.ế.t phải thấy xác.
Ám vệ lĩnh mệnh rồi lui xuống.
Cũng đúng lúc tin Tuyên Vương mất tích lan khắp kinh thành thì lệnh cấm túc của Thái t.ử được giải trừ.
Nghe nói hoàng thượng thấy Thái t.ử đã biết hối cải, lại thêm Hoàng hậu đứng ra cầu tình nên tha thứ lỗi lầm, trả lại tự do cho hắn.
Việc đầu tiên Thái t.ử làm sau khi được tự do chính là chủ động dâng tấu xin lấy công chuộc tội, tự nguyện đến Lư Châu cầu mưa.
“Nhi thần biết rõ lần trước cứu tế bất lực, đã phụ lòng phụ hoàng và bá tánh; nay tuy Lư Châu đã ổn định nhưng hạn hán vẫn chưa chấm dứt, bá tánh vẫn ngày đêm mong trời đổ mưa, trong thời gian bị cấm túc ở Đông cung, nhi thần luôn nhớ đến dân gặp nạn, mỗi ngày đều đốt hương cầu nguyện, nay nguyện trai giới tắm gội, lập đàn cầu mưa, chỉ mong trời cao thương xót, ban phúc cho muôn dân.”
Hoàng thượng nhìn Thái t.ử rất lâu.
Cuối cùng vẫn chấp thuận.
