Phù Chi - 3
Cập nhật lúc: 16/09/2026 00:01
Chẳng còn gì đáng cãi nữa.
Đạo lý của Hầu phủ chính là quy củ, ta tranh không thắng.
“Được. Vậy chờ đứa trẻ trong bụng này sinh ra, ta muốn tự giữ bên mình nuôi dưỡng.”
“Tùy nàng.”
Mấy tháng sau, ta sinh hạ đứa con trai thứ hai, đặt tên Đình Quân.
Lại bốn năm trôi qua.
Mưa rơi lất phất, sương phủ mờ mịt.
Biểu muội thanh mai trúc mã thời niên thiếu của Lục Trầm tới nương nhờ.
Chàng đứng dưới hành lang đón nàng ta, dùng giọng ôn nhu mà ta chưa từng nghe để hàn huyên.
Sau đó ta nhìn thấy Thê Trì.
Đứa trẻ luôn lạnh nhạt với tất cả mọi người ấy, hiếm hoi nở nụ cười, chủ động nghênh đón.
“Biểu cô, mấy năm không gặp rồi!”
“Phải đó, Trì nhi cao lên nhiều rồi.”
“Biểu cô, con đã dành đầy cả một hộp rồi. Người từng nói chờ con gom đủ sẽ quay về kiểm tra!”
“Trì nhi còn nhớ sao?”
“Biểu cô dạy, đương nhiên con đều nhớ.”
Tiếng mưa bỗng ào lớn hơn trong một thoáng.
Hơi nước từ mái hiên tạt vào mặt, toàn thân ta run lên.
Khoảnh khắc ấy, cuối cùng ta cũng hiểu ra.
Thê Trì chưa từng được đưa đến tộc học.
Nó được đưa thẳng vào tay Khương Tự.
Suốt bốn năm trời.
Mà ta là người cuối cùng biết chuyện.
Hoàn hồn, giọng Thê Trì lại vang lên phía sau.
“Mẫu thân mang theo gia bộc và bạc, định đi đâu? Bỏ nhà đi sao?”
Ta thở dài, nhìn thẳng vào nó.
Thiếu niên đứng giữa tuyết, giữa mắt mày là vẻ lạnh tĩnh chẳng hợp với tuổi tác.
“Ta làm gì, không cần chuyện nào cũng báo với con.”
“Con là trưởng t.ử. Phụ thân không có nhà, chuyện trong nhà con nên hỏi đến.”
Ta bật cười khan.
Chỉ là một đứa trẻ hơn mười tuổi, vậy mà đã lấy thân phận trưởng t.ử ra ép ta.
Trong lòng bỗng như bị thứ gì đó chậm chạp đ.â.m vào.
Lần trước tranh cãi với Lục Trầm về chuyện này, ta nói Thê Trì lạnh lùng đến mức chẳng giống một đứa trẻ.
Lục Trầm sa sầm mặt đang định phản bác, Khương Tự đã cười dịu dàng chen vào trước.
“Tẩu tẩu đừng vội, Trì nhi tốt lắm. Có chủ kiến, có quy củ, dù sao cũng thể diện hơn những đứa trẻ cứ bám lấy mẹ. Làm mẫu thân phải biết buông tay, cứ cố bẻ lại nó mới thật sự làm lỡ đứa trẻ.”
“Làm lỡ? Lục Trầm, biểu muội của chàng đã dạy nó thành bộ dạng gì, trong lòng chàng thật sự không biết sao?”
Ta tức đến vành mắt nóng lên.
Lục Trầm lập tức sa sầm mặt: “Nàng ấy dạy Trì nhi đọc sách biết chữ, hiểu lễ giữ phép, có gì không đúng? Nàng nói xem, rốt cuộc Trì nhi có chỗ nào không tốt?”
Khương Tự khẽ thở dài, lấy khăn chấm khóe mắt: “Tẩu tẩu nói vậy thật khiến muội không dám nhận… muội chẳng qua chỉ dạy nó đọc mấy trang sách, còn chuyện khác sao dám dạy chứ!”
Nàng ta ngừng một chút, ánh mắt vượt qua ta, rơi lên cửa: “Nếu thật sự ta đã làm sai điều gì, Trì nhi, con nói giúp biểu cô một câu đi.”
Ta sững người.
Theo bản năng quay đầu.
Không biết cửa đã mở từ lúc nào.
Thê Trì đứng ngoài ngưỡng, chẳng biết đã nghe bao lâu.
Nó bước vào, vòng qua ta rồi đứng bên cạnh Khương Tự: “Mẫu thân, biểu cô không nói sai. Trái lại mấy năm nay, người mới là người luôn cản con. Con nên làm gì, biểu cô đã dạy từ lâu. Có người ở đây, con mới chẳng làm được gì cả!”
Ánh đèn khẽ lay.
Tiếng ve ồn ã bên tai bỗng trào lên.
Mọi âm thanh trong phòng, sự im lặng của Lục Trầm, tiếng khóc giả của Khương Tự, đều bị từng đợt ve kêu nuốt sạch.
Trước mắt chỉ còn một cảnh rõ ràng: một người cúi đầu rơi lệ, một người ngẩng cao đầu che chở, trông như một đôi mẫu t.ử thật sự.
Thì ra đêm hè lại ồn đến vậy.
Thì ra đứng trong căn phòng này, ta mới là người im lặng nhất.
Khi ấy, thật ra ta từng muốn nói gì đó.
Lần cuối cùng, ít nhất cũng muốn nói với con trai mình —
Con không cần chuyện gì cũng phải tranh thắng.
Có những đạo lý, ta còn chưa kịp dạy con.
Con có thể nghe ta nói một chút được không…
Nhưng tiếng ve quá ồn.
Hoặc có lẽ, từ đầu nó đã không còn nghe lọt lời ta.
Thôi vậy.
Hồi ức tan đi, ta quay người, gật đầu: “Phải, Đình Quân ta sẽ mang đi. Còn con, cứ như con mong muốn. Từ nay về sau, không cần gọi ta là mẫu thân nữa.”
Thê Trì không ngăn ta.
Nó chỉ cho rằng ta đang giận dỗi.
Cũng phải.
Những năm này, Lục Trầm và nó, ai chẳng đem ta so với Khương Tự.
Người gác cổng lại chạy tới báo tin.
Trưa nay Lục Trầm không về phủ.
Chàng muốn cùng Khương Tự lên Phổ Đà Sơn dâng hương, đi về mất nửa tháng, chỉ sai tiểu tư nhắn lại một câu.
Nửa tháng.
Ngay cả một lời từ biệt trực tiếp cũng bỏ qua.
Ta không nói thêm, ôm Đình Quân lên xe ngựa.
Mành xe còn chưa buông, giọng Thê Trì lại truyền tới —
“Mẫu thân. Người làm ầm chuyến này để làm gì? Cuối cùng chẳng phải vẫn mang đồ trở về sao. Đệ đệ còn đang bệnh, ngoài kia trời rét đất đông, nếu trên đường sốt lại thì lại làm khổ ai?”
Có lẽ Thê Trì không biết bạc này vốn là của ta.
Cũng có lẽ nó không biết hòa ly thư ta đã ký tên.
Ta siết mành xe, không quay đầu.
Xa phu vung roi, xe ngựa chuyển bánh.
Một đường xuôi nam, đi đường bộ mấy ngày để tránh dòng sông đã đóng băng, lại đổi sang thuyền đi thêm hai ngày mới đến Nhuận Châu.
Hơi lạnh mùa đông phủ kín phố xá, hai bên là những cửa hàng sáng ánh đèn vàng ấm, bán đường, bán vải, bán mì nước nóng, nối sát nhau từng nhà.
Đình Quân kéo tay áo ta: “Nương, cha và ca ca thật sự sẽ không tới sao?”
Ta mím môi, không biết nên trả lời thế nào.
Đường thủy chòng chành.
Đình Quân lần đầu ngồi thuyền, ban đầu còn thấy mới lạ, nằm bên cửa sổ mạn thuyền nhìn sóng nước cuộn trắng.
Chưa đầy nửa canh giờ, khuôn mặt nhỏ đã trắng bệch, trán rịn mồ hôi li ti.
