Phù Dẫn Thương - Chương 8
Cập nhật lúc: 04/09/2026 09:04
Sống sờ sờ luyện người thành yêu, đợi nuôi đủ rồi sẽ mổ lấy tim.
"Ông ta muốn gom đủ chín mươi chín trái tim yêu quái, nhị muội của nàng cũng... cũng đang ăn."
Ta nhất thời không biết nên nói gì.
Nhị muội mềm mại thơm tho năm xưa chỉ thích ăn bánh ngọt, rốt cuộc đã trải qua những chuyện gì?
Nghiêm Tự Thanh nói hắn đã trốn trong khu rừng này sáu năm.
Những người cùng vào đây với hắn, có kẻ không chịu nổi sức mạnh của yêu đan, đã c.h.ế.t.
Có kẻ giống hắn, biến thành yêu.
Sang ngày hôm sau, trong rừng liên tục truyền tới từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
Ban đầu ta còn không hiểu, rõ ràng lá bùa trấn yêu kia là giả, sao đạo sĩ vẫn tìm được những yêu quái ấy?
Về sau ta núp sau một cây cổ thụ lén quan sát, mới nhìn ra đầu mối.
Lá bùa kia quả thật là giả, nhưng tác dụng vốn chẳng phải trấn yêu, mà là định vị.
Ai mang bùa tìm thấy yêu quái, trên la bàn của đạo sĩ sẽ sáng lên một điểm sáng.
Ta hoảng hốt, lập tức móc lá bùa trong n.g.ự.c ra ném đi.
Nhưng đã muộn, một điểm sáng trên la bàn đột nhiên tắt, đạo sĩ lập tức dẫn người đuổi về phía ta.
Ta túm lấy Nghiêm Tự Thanh, giơ hắn lên đầu rồi co chân bỏ chạy.
15
Ban đêm, chúng ta trốn sau một gò đất, ngẩng đầu nhìn những vì sao trên trời.
Sao thưa thớt, như có người rắc một nắm gạo vụn lên bầu trời.
"Dẫn Thương, bọn họ bắt đầu lục soát núi rồi. Nếu... nếu ta bị bắt, nàng đừng khóc. Nàng vừa khóc ta liền sốt ruột, c.h.ế.t rồi cũng không nhắm mắt nổi."
Ta lập tức bịt miệng thỏ của hắn: "Câm miệng, ta cũng là yêu."
Hắn trợn tròn mắt, hai chiếc tai dài dựng phắt lên: "Hả? Nàng là yêu gì?"
"Long yêu."
Nghiêm Tự Thanh lập tức kích động lăn một vòng trong lòng bàn tay ta: "Lợi hại!"
Sau đó hắn bắt đầu moi móc trong đám lông dày trước n.g.ự.c, moi hồi lâu mới lấy ra được hai hạt giống khô quắt, nâng trước mặt ta.
"Đây là hạt của quả lê năm đó, ta vẫn luôn mang sát người, không nỡ vứt. Nàng nói đúng, đất kinh thành trồng không ra lê ngọt, ta không thể làm hỏng chúng."
Hắn đặt một hạt vào lòng bàn tay ta.
"Nàng một hạt, ta một hạt. Sau này nàng mang về huyện An Dương trồng, đợi cây lớn lên, ta lại tới tìm nàng ăn lê."
Nghiêm Tự Thanh khựng lại, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Nhưng bây giờ ta đã thành một con thỏ rồi... nàng còn nguyện cùng ta dập đầu không?"
Ta siết hạt lê trong lòng bàn tay, cúi đầu, dùng ch.óp mũi chạm nhẹ lên vầng trán đầy lông của hắn.
"Nguyện chứ, đã ngoắc tay rồi mà."
Trời vừa tờ mờ sáng, chúng ta còn chưa kịp trèo qua gò đất đã bị bao vây.
Nghiêm Tự Thanh tức đến mức hai chiếc tai dài dựng thẳng.
Đạo sĩ thong thả bước ra từ sau đám người, chậm rãi rút một mũi tên, đưa cho thị vệ bên cạnh.
"Bắn."
Thị vệ kia nhận lấy mũi tên, tay lại run dữ dội, kéo dây cung hồi lâu vẫn không buông.
Ta chắn trước mặt Nghiêm Tự Thanh, đợi một lúc lâu không thấy tên bay tới, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn.
Người kia mặc một thân hắc y gọn gàng, nhưng đường nét mày mắt lại quen thuộc đến mức tim ta giật mạnh.
Lạc Lăng.
Hắn nhìn ta chằm chằm, vẻ kinh ngạc trong mắt gần như tràn ra ngoài.
Đạo sĩ nhíu mày: "Bắn đi."
Lạc Lăng nhắm mắt, đột nhiên xoay mũi tên sang hướng khác.
"Chạy!"
Mũi tên ấy cắm thẳng vào vai đạo sĩ.
16
Ta chộp lấy Nghiêm Tự Thanh, lập tức lao vào trong rừng.
Phía sau truyền tới tiếng xương gãy trầm đục.
Tim ta như bị ai nắm c.h.ặ.t rồi hung hăng vặn một cái, đau đến mức gần như không thở nổi.
Nhưng chúng ta chưa chạy được bao xa đã lại bị trận pháp của đạo sĩ bắt giữ.
Hắn nhìn thấy ta cũng bị nhốt trong trận, nheo mắt.
"Ngươi cũng là yêu?"
"Hay lắm, hôm nay một mũi tên trúng hai đích."
"Bắn tên!"
Mưa tên che kín trời đất ập xuống.
Nghiêm Tự Thanh đột nhiên lao ra khỏi lòng ta.
Thân thể thỏ nhỏ bé lập tức chắn trước mặt ta.
Máu nóng b.ắ.n đầy gương mặt.
Ta kinh ngạc ôm lấy hắn.
Trong đầu như có thứ gì nổ tung, trước mắt chỉ còn một màn đỏ m.á.u.
Khi lấy lại thần trí, tất cả những người kia đã c.h.ế.t.
Thân thể Nghiêm Tự Thanh trong lòng ta từng chút từng chút biến trở lại hình người.
Hắn khó nhọc giơ tay, đầu ngón tay chạm lên mặt ta, nhẹ nhàng vuốt ve, khóe môi vậy mà còn cong lên.
"Cuối cùng ta cũng... lại chạm được vào Dẫn Thương."
"Chỉ là thời gian này... quá ngắn."
Nước mắt ta lập tức rơi xuống, từng giọt đập lên mặt hắn.
Hắn hoảng hốt, vụng về giơ tay lau cho ta: "Đừng khóc, đừng khóc, đã nói nàng vừa khóc thì ta sẽ không nỡ nhắm mắt rồi mà."
Cổ họng ta như bị thứ gì chặn lại, hồi lâu mới bật ra được một tiếng cầu xin mơ hồ: "Vậy đừng nhắm nữa, được không?"
Nghiêm Tự Thanh bỗng giơ tay, lòng bàn tay che lên mắt ta, lạnh lạnh, còn mang theo mùi m.á.u tanh.
"Vậy thế này đi, Dẫn Thương, nàng nhắm mắt lại, để ta đếm đến mười được không? Như vậy nàng sẽ không phải nhìn ta nhắm mắt."
"Thật ra... cho dù nàng không tới, ta cũng chẳng chống đỡ được bao lâu nữa. Vốn định tự đào một cái hố, lén nằm xuống đó là xong. Yêu đan trong người ta ngày đêm thiêu đốt, ta biết mình chẳng còn bao nhiêu thời gian."
"Huống hồ, ta sao có thể nhẫn tâm... để muội muội của người quan trọng nhất đời ta ăn m.á.u thịt nơi tim ta. Tàn nhẫn biết bao."
Giọng hắn đứt quãng.
"Một... hai... ba..."
Đếm tới ba, bàn tay ấy nặng nề rơi xuống.
Trước mắt ta tối đen, bên tai yên tĩnh đến đáng sợ.
Trong lòng như bị người sống sờ sờ khoét mất một mảng, gió lạnh tràn vào, chỉ còn trống rỗng vang vọng.
Cơn đau từ l.ồ.ng n.g.ự.c lan khắp tứ chi bách hài, nhưng ta lại chẳng thể thốt nổi một tiếng.
Thiên mệnh sao bạc bẽo đến vậy?
Ta vừa như hiểu ra được điều gì, số mệnh đã vội vàng cướp mất hắn.
Nếu tương phùng đã định sẵn sẽ dẫn tới một lần ly biệt khác, ta thà cả đời này không gặp lại.
