Phù Dẫn Thương - Chương 9
Cập nhật lúc: 04/09/2026 09:04
Ta thu lấy hồn phách của Nghiêm Tự Thanh, rồi an táng thân xác hắn.
Đây đã là người quen thứ hai ta thu hồn.
Ta bỗng nhớ tới vị đạo sĩ mù năm xưa, chẳng lẽ khi ấy ông ta vẫn còn lời chưa nói hết?
Nếu ta nhập Long Uyên, chính là để trở thành Vô Thường chốn nhân gian sao?
Nhưng tại sao... những người ta thu lại toàn là người quen?
17
Ta đi tìm thi cốt của Lạc Lăng trong rừng, định chôn hắn cạnh Nghiêm Tự Thanh, xuống Hoàng Tuyền làm hàng xóm với nhau, ít nhất cũng có người bầu bạn.
Men theo đường tìm kiếm, ta lại thấy hắn nằm ngửa giữa đống đá lởm chởm, toàn thân đầy m.á.u, tứ chi đều gãy, chỉ còn lại một hơi thở cuối cùng.
Ta không dám chạm vào hắn, ngay cả nước mắt cũng không dám rơi.
Sợ nước mắt mặn rơi vào vết thương, lại khiến hắn đau thêm một phần.
Lạc Lăng lại khẽ kéo khóe môi, cố nặn ra một nụ cười: "Dẫn Thương... nàng không sao, thật tốt."
"Ta từng nghĩ vô số lần cảnh chúng ta gặp lại, không ngờ... lại thành bộ dạng thế này."
"Đừng sợ ta, đạo sĩ kia đã gieo một lá bùa vào trong người ta, chỉ cần ta không nghe lời, hắn có thể thiêu chín trái tim ta khi ta còn sống. Ta không muốn làm người xấu."
Hắn thở một hơi, giọng càng lúc càng nhẹ.
"Nhưng nàng đã tới, ta liền mãn nguyện rồi."
Lạc Lăng nhìn ta, ánh mắt dần tan rã: "Đời này, e là phải tiện nghi cho Nghiêm Tự Thanh rồi. Kiếp sau... nàng có thể gả cho ta không?"
Ta cứng đờ tại chỗ, trong lòng cuộn trào dữ dội, chỉ muốn chỉ thẳng lên trời mắng một trận.
Nhưng cổ họng như bị vật nặng ngàn cân chặn lại, một chữ cũng không thốt nổi.
"...Hắn cũng c.h.ế.t rồi. Con thỏ vừa rồi chính là hắn."
Lạc Lăng sững người, sau đó như trút được gánh nặng, khóe môi khẽ cong: "Vậy thôi, kiếp sau chúng ta lại cạnh tranh công bằng."
"Dẫn Thương, nàng phải sống thật tốt."
Nói xong, hắn nhắm mắt.
Ta đột nhiên bật ra tiếng nức nở, nhưng khi mở miệng lại hóa thành một tiếng long ngâm.
Âm thanh thê lương x.é to.ạc khu rừng, làm kinh động chim ch.óc khắp núi bay loạn.
Ta tìm đủ tứ chi của hắn, chôn ngay cạnh mộ Nghiêm Tự Thanh.
Hai ngôi mộ mới nằm sát bên nhau.
Cũng không biết sau khi c.h.ế.t, hai người bọn họ có còn giống ngày trước, vừa gặp mặt đã đ.á.n.h nhau hay không.
...
Đây đã là người thứ ba rồi.
18
Ta vẫn muốn tới kinh thành, muốn đích thân hỏi nhị muội một câu, vì sao.
Nếu nàng thật sự đã trở thành kẻ ác, vậy ta… có trách nhiệm ngăn nàng lại không?
Ta sững ra trong chốc lát.
Có.
Nàng là muội muội của ta.
Dù ta đã thành yêu, nhưng nàng vẫn là một trong số ít ràng buộc của ta với nhân gian.
Ta muốn kiếp sau nàng vẫn có thể đàng hoàng làm người.
Nếu khó quá, vậy làm một con súc sinh để chuộc tội cũng được.
Bất kể là mèo, ch.ó hay chim, ta đều nguyện nuôi nàng, cả đời không rời không bỏ.
Nhưng trên đường tới kinh thành, ta bỗng nghe nói nơi biên cương có một đội quân tạo phản.
Vị tướng lĩnh ấy tên là Phù Cẩn.
Tin tốt là, ta biết tam đệ đang ở đâu rồi.
Tin xấu là, người một nhà sắp phải đ.á.n.h người một nhà.
Ta vội vã đi từng chặng đường tới đó, mỗi lần dừng chân nghỉ ngơi dọc đường đều không nhịn được mà dò hỏi chuyện về Phù tướng quân.
Có người nói hắn sát phạt quyết đoán, trị quân cực nghiêm, nhưng đối với bách tính thì không phạm một mảy may.
Cũng có người nói người nhà hắn đều đã mất sạch, hắn mới một thân một mình đầu quân nơi biên ải, lúc mới tới chỉ là một thiếu niên non nớt, chớp mắt đã trở thành dáng vẻ sắt m.á.u như hôm nay.
Ta không biết những năm qua rốt cuộc hắn đã chịu bao nhiêu khổ sở.
Khi tới doanh địa, cát vàng mù trời, gió cát quất lên mặt đau rát.
Bên ngoài doanh trướng, một nam nhân cao lớn đang ngồi trên ghế thấp, cúi đầu lau đao.
Máu trên lưỡi đao còn chưa khô, hắn từng tấc từng tấc lau sạch, thần sắc lạnh nhạt.
Gương mặt ấy đã bị gió cát mài đến thô ráp, nhưng giữa hàng mày khóe mắt vẫn có ba phần giống ta.
Ngàn lời vạn chữ nghẹn nơi cổ họng, vậy mà ta lại chẳng nói nổi một câu.
Biết vậy năm xưa ta đã không nên để hắn học võ.
Như thế hắn cũng không cần phải gánh vác đại nghĩa gia quốc, sống c.h.ế.t của bách tính.
Chỉ cần làm một thiếu niên lang nhà bình thường, cưới vợ sinh con, bình bình yên yên sống hết một đời là được rồi.
Cố nhân gặp lại, trăm mối cảm xúc cùng lúc dâng lên, khiến hốc mắt ta cay xè.
"...Tam đệ."
Bàn tay đang lau đao của Phù Cẩn khựng lại, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi trên mặt ta, một mảnh mờ mịt.
Sau đó lại cúi đầu tiếp tục lau.
Nhưng mới lau được hai cái, bàn tay ấy đột nhiên dừng phắt lại.
Hắn lại ngẩng đầu, mắt mở to đến cực điểm: "...Đại tỷ?"
Cả người Phù Cẩn nhào tới, giống như khi còn nhỏ, một tay ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.
Giờ đây hắn đã cao hơn ta hẳn một cái đầu, cánh tay cứng như sắt, t.ử khí trên người nặng nề đến mức khiến lòng ta trầm xuống.
Hắn hỏi ta những năm qua đã đi đâu, năm ấy cha mẹ đều tưởng ta đã c.h.ế.t, nương khóc đến gần như mù cả mắt.
Sau đó nhà bị thiêu rụi, hắn trong lúc vô tình đã đầu quân, cũng thất lạc với nhị tỷ.
Về sau nữa...
Phù Cẩn nói, vị Tiêu tướng quân từng dẫn dắt hắn năm xưa, cả nhà trung liệt, vậy mà lại bị lừa vào hoàng cung, sống sờ sờ bị moi t.i.m.
Trước lúc c.h.ế.t, tướng quân nhờ người truyền tin ra ngoài.
Kẻ moi t.i.m ông ấy, chính là nhị tỷ.
19
Tim ta thắt lại.
Chu Yểu rốt cuộc đã tạo bao nhiêu nghiệt rồi?
Cho rằng nương không còn nữa, thì chẳng còn ai quản nàng sao?
Phù Cẩn cụp mắt xuống: "Nhị tỷ đã làm chuyện sai rồi. Nàng và Hoàng thượng khiến thiên hạ đại loạn, bách tính lưu ly thất sở... đệ không thể mặc kệ."
"Khi cha còn sống, từng là một vị thanh quan che chở một phương ở huyện An Dương.
