Phụ Duyên ? Ta Trả Người ! - 2
Cập nhật lúc: 12/08/2026 07:01
Ta nâng mắt nhìn sang.
Bùi Uẩn đứng dưới mái hiên, hai tay chắp sau lưng, dung mạo vẫn thanh tú như ngọc, dáng người vẫn đoan chính như thuở trước.
Gần hai mươi năm phu thê, hắn dường như chẳng thay đổi bao nhiêu, vẫn ít lời, lạnh nhạt, mở miệng thường chỉ nói chuyện công vụ, khiến người ta nhiều lúc chẳng nhìn ra trong lòng hắn rốt cuộc chứa bao nhiêu tình cảm.
“Không sao, Vãn Nhi vẫn còn ở lại chùa Minh Hoa.”
Bùi Uẩn nghe vậy chỉ khẽ cong môi.
“Cả nhà này cuối cùng vẫn còn một đứa khiến người ta bớt lo.”
Dịch Chi vốn đã tức giận, nghe đến đó lập tức ngẩng đầu.
“Phụ thân! Hài nhi đã nói rất rõ rồi, con không thích Tống cô nương, vì sao người nhất định phải ép con cưới nàng?”
Bùi Uẩn vẫn chẳng đổi sắc.
“Hôn nhân đại sự từ bao giờ đến lượt ngươi tùy ý định đoạt?”
“Không những dám cãi lời, còn viết thư cáo trạng, muốn ly gián ta và mẫu thân ngươi hay sao?”
Dịch Chi còn định tranh luận, ta liền đưa ô vào tay con, nhẹ nhàng lắc đầu.
Sau đó ta bước lên hành lang, đứng trước mặt Bùi Uẩn.
“Vậy còn ta?”
“Con cái sắp thành thân, vì sao chàng từ đầu đến cuối lại chẳng hỏi ta lấy một câu?”
Bùi Uẩn hơi cúi xuống, lấy khăn lau nước mưa còn vương trên tay ta, giọng điệu vẫn nhẹ tênh.
“Ta chỉ sợ nàng nghe xong sẽ chẳng vui.”
“Tống gia tuy môn hộ hơi thấp, nhưng hai đứa trẻ cũng chẳng đến nỗi nào.”
Ta rút tay lại khỏi lòng bàn tay hắn.
“Bùi Uẩn, chàng nói thế là thật sự xem ta thành người hồ đồ rồi sao?”
“Tống Khinh tạm thời không nói, còn Tống Chi đến nay một chút công danh cũng chưa có, chàng ép Dịch Chi và Vãn Nhi kết thân với nhà ấy, chẳng phải đang tự tay làm khó chính con mình sao?”
Bùi Uẩn nhìn bàn tay vừa trống đi, sau đó lặng lẽ chắp ra sau lưng.
“Công danh bất quá chỉ là vật ngoài thân, nhân phẩm tốt mới là điều quan trọng.”
Ta nghe xong chỉ thấy buồn cười.
“Thiên hạ rộng lớn đến vậy, chẳng lẽ ngoài Tống gia ra không còn người lương thiện?”
“Thế t.ử phủ Xương Bình năm ngoái dự khoa thi xuân còn đỗ Thám hoa, chẳng phải cũng…”
Ta chưa nói hết, hắn đã lạnh giọng cắt ngang.
“Nói tới nói lui, chẳng phải nàng vẫn để tâm vì đó là con của Ngu Tuyết sao?”
“Chuyện đã qua gần hai mươi năm, ta tự hỏi mình chưa từng làm gì thẹn với nàng, vì sao nàng cứ phải giữ lấy chuyện cũ không buông?”
Hắn bỗng nhiên nổi giận, khiến trong lòng ta thoáng nhói lên.
“Vừa rồi thiếp chẳng hề nhắc tên Ngu Tuyết.”
Bùi Uẩn nhìn ta một lúc rồi cười lạnh.
“Nàng không nói ra, nhưng trong lòng nàng chính là nghĩ như thế.”
Hắn bỏ lại một câu cuối cùng.
“Ta là phụ thân chúng, dĩ nhiên sẽ không bao giờ làm chuyện tổn hại đến con cái mình.”
Sau đó Bùi Uẩn quay người đi thẳng về thư phòng.
Ta bước xuống sân, đỡ Dịch Chi đứng dậy.
“Nương, bây giờ con biết làm sao?”
“Con đã hẹn với Lệnh Hòa rằng cuối năm sẽ đến cầu thân, nếu nàng biết con bị ép cưới người khác, với tính nàng ấy… e rằng thật sự sẽ g.i.ế.c con mất!”
Ta nhẹ nhàng vỗ vai con.
“Có mẫu thân ở đây, con không cần sợ.”
Ánh mắt ta vượt qua màn mưa, nhìn theo bóng lưng Bùi Uẩn đang dần khuất xa.
“Cho dù cuối cùng hai nhà thật sự phải mang danh thông gia, ta cũng tuyệt đối không để con và Vãn Nhi trở thành người bị đem ra hy sinh.”
Sáng hôm sau, trong viện từ sớm đã vang lên tiếng người hỗn loạn.
Ta vừa bước ra ngoài, Vãn Niệm đã chạy tới nhào vào lòng ta, khóc đến cả người run lên.
“Nương thân, nữ nhi thật sự chẳng muốn sống nữa!”
Ta vội ôm con vào lòng, nhẹ nhàng vuốt lưng trấn an.
“Đừng khóc, nói cho nương nghe xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Vãn Niệm nghẹn ngào đến mức chẳng thể mở lời.
Cuối cùng vẫn là nha hoàn bên cạnh thay nàng kể lại.
“Tống công t.ử đột nhiên lên núi, vừa khéo bắt gặp tiểu thư đang cùng Hoàng hậu dâng hương, sau đó hắn… hắn còn nói…”
Ta lập tức hỏi.
“Hắn nói gì?”
Nha hoàn run giọng.
“Hắn nói mình đã cùng tiểu thư đính hôn.”
“Lúc ấy trước mặt bao nhiêu người, Hoàng hậu và phu nhân phủ Xương Bình đều nghe thấy cả.”
Vãn Niệm nắm c.h.ặ.t vạt áo ta, khóc đến hơi thở cũng chẳng đều.
“Nương thân, con căn bản chưa từng quen biết hắn…”
Ngực ta nghẹn lại, cơn giận dâng lên đến mức trước mắt thoáng tối đi.
Đây chính là “nhân phẩm tốt” mà Bùi Uẩn vẫn luôn miệng nhắc đến hay sao?
Đúng lúc ấy, Bùi Uẩn từ ngoài bước vào, phía sau còn có Ngu Tuyết cùng Tống Chi.
“Chuyện trên núi ta đã nghe rồi.”
“Tống phu nhân dẫn nhi t.ử tới đây, chính là muốn đích thân nhận lỗi.”
Người gây chuyện vậy mà còn thật sự có mặt mũi bước vào Bùi phủ.
Vãn Niệm vừa nhìn thấy Tống Chi liền lập tức trốn sau lưng ta.
Tống Chi tiến lên, khuôn mặt tái nhợt, lời nói cũng chẳng thành câu.
“Xin… xin lỗi, chuyện này quả thật do ta…”
Dung mạo hắn xem như đoan chính, chỉ tiếc thần sắc và cử chỉ đều khiến người ta vừa nhìn đã biết chẳng phải kẻ nhanh nhạy.
Vãn Niệm quay mặt sang một bên, thái độ chán ghét chẳng buồn giấu.
Ngu Tuyết thấy vậy liền vội đứng ra giảng hòa.
“Nhi t.ử ta không biết phép tắc, khiến Bùi tiểu thư kinh sợ, chuyện ấy quả thật là lỗi của chúng ta.”
“Ta chỉ nghĩ hai đứa đã có hôn ước, cho nên gặp nhau một lần cũng chẳng sao, không ngờ lại gây ra hiểu lầm.”
Vãn Niệm kinh ngạc đến đỏ cả mắt.
“Ai cùng hắn có hôn ước?”
“Rõ ràng là hắn tự tiện ra ngoài nói bậy!”
Bùi Uẩn lập tức cau mày.
“Vãn Nhi, hôn sự giữa con và Tống gia là do phụ thân tự mình quyết định.”
Vãn Niệm gần như bật khóc thành tiếng.
“Nhưng nữ nhi không muốn gả cho hắn!”
Mặc cho con bé phản đối thế nào, Bùi Uẩn vẫn không chịu thay đổi ý định, thậm chí còn ra lệnh đưa hai đứa trẻ về phòng, khóa cửa không cho ra ngoài.
Ngu Tuyết bước đến bên hắn, nhỏ giọng như thể thật lòng áy náy.
“Bùi ca ca, đều vì thiếp mà chàng phải khó xử.”
Bùi Uẩn chỉ nhàn nhạt đáp.
“Bọn trẻ tuổi còn nhỏ, chưa hiểu chuyện thôi.”
Ngu Tuyết lúc ấy mới lấy ra hôn thư và danh mục sính lễ dày đến mấy chục tờ.
“Mọi thủ tục cần thiết ta đều đã chuẩn bị, những giấy tờ này chỉ còn thiếu…”
Nàng dừng lại, cầm b.út lên rồi nhìn về phía ta.
“Xin Bùi phu nhân hạ b.út.”
Ta liếc qua một lượt, sau đó thẳng tay nhấc nghiên mực hất về phía nàng.
“Ta không ký.”
