Phụ Duyên ? Ta Trả Người ! - 3
Cập nhật lúc: 12/08/2026 07:01
Mực đen vấy đầy y phục, Ngu Tuyết chật vật đến mức chẳng nói được gì, chỉ kéo Tống Chi quỳ xuống trước mặt ta.
Bùi Uẩn lập tức kéo nàng ra sau lưng, sắc mặt lạnh hẳn.
“Nàng không chịu ký thì ta ký.”
Hắn cầm b.út, theo lời Ngu Tuyết chỉ dẫn mà ký từng tờ một.
Trong số ấy dĩ nhiên có cả tờ hòa ly ta đã lặng lẽ đặt vào.
Ngu Tuyết thu toàn bộ giấy tờ lại, sau đó nhỏ giọng nói mình muốn vào trong thay y phục.
Ta đích thân dẫn nàng vào nội viện.
Đợi chung quanh không còn người, ta lấy ra tờ canh thiếp năm xưa của Bùi Uẩn.
“Đây là canh thiếp ta từng đổi với hắn khi thành thân.”
“Bây giờ ta giao nó cho ngươi.”
Canh thiếp nam nữ vốn là vật dùng để làm chứng cho một mối hôn sự.
Ánh mắt Ngu Tuyết vừa nhìn thấy đã sáng lên, nàng đưa tay muốn nhận, nhưng ta lập tức thu lại.
“Đồ ta muốn đâu?”
Nàng vội lấy canh thiếp của Dịch Chi và Vãn Niệm ra, còn kèm theo cả tờ hòa ly đã có chữ ký của Bùi Uẩn.
Ta nhận lấy tất cả.
Còn Ngu Tuyết cầm canh thiếp của Bùi Uẩn trong tay, trân trọng như vừa được trao một vật vô giá.
“Có canh thiếp này, lại có hôn thư do chính tay chàng ký, lần này ta thật sự có thể đường đường chính chính bước vào Bùi gia làm thê t.ử của chàng.”
Tối hôm ấy, ta bắt đầu thu dọn của hồi môn.
Ngu Tuyết chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành tân phu nhân Bùi gia.
Một nam nhân đã từng qua tay mình, ta có thể hào phóng nhường lại.
Nhưng bạc vàng châu báu đã thuộc về ta thì chẳng có đạo lý gì phải để lại cho người khác.
Không ngờ đúng lúc ấy, Bùi Uẩn lại tìm tới.
“Nửa đêm rồi, nàng còn thu dọn thứ gì?”
Ta lập tức đóng nắp rương trang sức.
“Chuẩn bị của hồi môn cho Vãn Nhi, còn có thể là chuyện gì?”
Bùi Uẩn thoáng dừng bước, sắc mặt dịu xuống đôi chút.
“Gần hai mươi năm phu thê, cuối cùng nàng cũng biết nghĩ thông hơn trước, không còn việc gì cũng cố chấp với ta.”
Hắn bước tới.
“A Tuyết mới mất phu quân, thanh danh của quả phụ trong kinh vốn chẳng dễ dàng, con cái nàng ấy muốn tìm một mối hôn nhân t.ử tế lại càng khó.”
“Ta muốn hai nhà kết thân, suy cho cùng cũng chỉ để sau này tiện chăm sóc họ đôi chút.”
Bùi Uẩn từ phía sau vòng tay ôm ta, giọng nói như đang kiên nhẫn dỗ dành.
“Đã là người có nhi có nữ rồi, chỉ có nàng vẫn còn vì chút chuyện xa xưa mà để bụng.”
Hắn siết tay thêm một chút.
“Dung Nhi, chuyện năm ấy đã qua lâu rồi.”
“Nếu trong lòng ta thật sự còn nàng ấy, ta đã sớm đưa người vào phủ, cần gì phải vòng vo đến hôm nay?”
“Nàng đừng nghĩ nhiều nữa.”
Ta gỡ tay hắn khỏi người mình rồi xoay lại đối diện.
“Ta chẳng hề nghĩ nhiều, càng không ghen.”
“Chàng muốn đưa người cũ vào phủ, ta cũng chẳng ngăn.”
“Nhưng con của ta tuyệt đối không thể lấy con cái nàng ta.”
Ánh mắt Bùi Uẩn lập tức tối lại.
“Nàng nói lại xem?”
Hắn nắm lấy cổ tay ta.
“Cái gì gọi là ta có thể đưa người cũ vào phủ?”
“Nàng rốt cuộc muốn nói điều gì?”
Ta nhìn thẳng vào hắn.
“Bùi Uẩn, nếu chàng vẫn còn tiếc nuối chuyện năm xưa, vậy chính chàng đi bù đắp.”
“Đừng dùng tương lai của con cái ta để hoàn thành giấc mộng cũ của mình.”
Hắn nhìn ta, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Ta chậm rãi gỡ bàn tay hắn khỏi cổ tay.
“Phụ mẫu trên đời có mấy ai thật sự không mong con mình có một mối hôn sự tốt?”
“Ta cũng chỉ là người bình thường.”
“Nhi t.ử của ta muốn cưới công chúa, nhi nữ của ta ít nhất cũng phải gả vào nhà công hầu.”
“Còn ai muốn cùng góa phụ của một viên quan ngũ phẩm làm thông gia, người ấy cứ tự mình đi mà kết thân.”
Bùi Uẩn giận đến sắc mặt thay đổi.
“Từ Dung Ninh!”
“Chuyện này ta đã quyết, nàng không cần ở đây lớn tiếng với ta!”
Hắn tức giận phất tay áo bỏ đi.
Nha hoàn nhìn theo rồi khẽ thở dài.
“Phu nhân, người thật sự muốn đẩy đại nhân sang cho vị Tống phu nhân kia sao?”
Ta thong thả đáp.
“Hắn muốn đi thì cứ để hắn đi.”
“Đã sắp bốn mươi tuổi, từ lâu chẳng còn là thiếu niên phong hoa năm ấy, giờ có người bằng lòng nhận lấy cũng coi như phúc khí của hắn.”
Nha hoàn suy nghĩ một lát rồi thật sự gật đầu.
“Phu nhân nói rất có lý.”
Từ sau đêm ấy, Bùi Uẩn hoàn toàn lạnh nhạt với ta.
Trong Bùi phủ đèn l.ồ.ng đỏ treo khắp nơi, lụa hỷ phủ kín hành lang, ai nhìn cũng biết nhà sắp có chuyện vui.
Dịch Chi mấy lần muốn trèo tường chạy trốn, lần nào cũng bị người bắt lại, trên người vì thế đầy những vết thương.
Ta đến thăm con, chỉ bảo nó cố chịu thêm ít ngày.
Dịch Chi đã nhịn ăn mấy hôm, cả người gầy đi, sắc mặt cũng chẳng còn chút huyết sắc.
“Lệnh Hòa gửi thư cho con.”
Giọng nó khàn đến đáng thương.
“Nàng nghe nói con sắp cưới người khác, liền bảo từ nay không muốn gặp con nữa.”
“Con sống thế này còn có ý nghĩa gì, chẳng bằng c.h.ế.t quách đi.”
Ta khẽ bật cười, sau đó nghiêng người tránh sang bên.
“Con nhìn xem người nào tới.”
Dịch Chi ngẩn ra.
Nha hoàn đứng phía sau khẽ ho một tiếng rồi ngẩng đầu lên.
Đó chính là Công chúa Lệnh Hòa cải trang mà tới.
“Ta còn tưởng Bùi phu nhân chỉ cố ý lừa ta đến đây.”
Lệnh Hòa nhìn Dịch Chi.
“Không ngờ chàng thật sự vì ta mà náo đến mức muốn sống chẳng được, muốn c.h.ế.t chẳng xong.”
Mặt Dịch Chi tức khắc đỏ lên.
“Ta… ta đâu phải vì nàng.”
“Ta là vì tự do.”
Lệnh Hòa quay người.
“Vậy ta về.”
“Chàng cứ ở đây từ từ tìm tự do của mình.”
Nàng vừa đi, tay áo đã bị Dịch Chi giữ lại.
“Đừng đi.”
