Phụ Duyên ? Ta Trả Người ! - 5
Cập nhật lúc: 12/08/2026 07:02
Bùi Uẩn như bị sét đ.á.n.h, lập tức rút tay lại.
Khách khứa chung quanh chẳng hề hiểu chuyện gì, vẫn vui vẻ nói lời chúc mừng.
Hắn đảo mắt nhìn quanh.
Người đáng lẽ phải là tân lang, Bùi Dịch Chi, lúc này lại ung dung đứng giữa khách khứa nói cười.
Bùi Uẩn lập tức bước đến nắm lấy nhi t.ử.
“Mẫu thân ngươi đâu?”
“Hôm nay là ngày ngươi thành thân, vì sao không mặc hỷ phục?”
Dịch Chi lùi nửa bước rồi nghiêm chỉnh hành lễ.
“Phụ thân vui quá nên quên rồi sao?”
“Mẫu thân đã hòa ly với người, hôm nay đương nhiên là ngày người thành thân.”
Bùi Uẩn lập tức lùi lại mấy bước.
“Ta thành thân?”
“Ta thành thân với ai?”
“Ngươi hồ đồ rồi sao?”
Hắn hoảng hốt nhìn khắp đại sảnh.
“Ta làm sao có thể hòa ly với mẫu thân ngươi?”
“Nàng đâu?”
“Từ Dung Ninh!”
“Nàng mau ra đây!”
Hắn đẩy những người xung quanh ra, liên tục gọi tên ta.
Thế nhưng một tiếng chiêng vang lên, lập tức át sạch lời hắn.
“Nhất bái thiên địa——”
Tiếng xướng lễ vang cả đại sảnh.
Bùi Uẩn tức giận quay đầu, đang định lao tới giật chiếc chiêng xuống thì cánh tay đã bị tân nương ôm lấy.
“Bùi ca ca, là thiếp.”
Cả người hắn cứng lại.
Bùi Uẩn quay sang, gần như lập tức kéo khăn hỷ trên đầu tân nương xuống.
Người đứng trước mặt hắn quả thật chẳng phải Tống Khinh.
Mà là Ngu Tuyết.
Rời Bùi phủ, ta trở lại chùa Minh Hoa thỉnh tội với Hoàng hậu.
“Dung Ninh, sao ngươi trở lại nhanh vậy?”
“Lúc vội vàng xuống núi, bổn cung còn tưởng nhà ngươi xảy ra chuyện lớn.”
Hoàng hậu vẫn đang cầm hương hướng Phật, nghe ta bước vào mới chậm rãi quay lại.
“Không có chuyện gì lớn.”
“Chỉ là tranh thủ trở về hòa ly một chuyến.”
Hoàng hậu vừa ngồi xuống, mới uống được một ngụm trà đã suýt sặc.
“Ngươi thật sự hòa ly với Bùi Uẩn?”
“Hắn lại chịu ký sao?”
Ta đưa khăn cho bà.
“Dùng một chút cách thức là được.”
Hoàng hậu khẽ thở dài.
“Năm ấy ngươi cũng từng thật lòng thích hắn.”
“Ta từng khuyên ngươi đừng gả thấp, chính ngươi lại nói hắn đáng để gửi gắm.”
“Những năm này hắn đối với ngươi cũng không tính là tệ, sao đột nhiên nói bỏ liền bỏ?”
Ta khẽ lắc đầu.
“Là hắn tự đưa mọi chuyện đến bước này.”
“Bao nhiêu việc không làm, lại một mực muốn mang con cái đi kết thân với Ngu Tuyết.”
Đang nói, Lệnh Hòa lén lút đi ngang cửa.
Hoàng hậu lập tức gọi lại.
“Ngươi lại định đi đâu?”
Lệnh Hòa đành ngoan ngoãn bước vào.
“Con nghe nói Bùi phủ hôm nay có hỷ sự, cho nên định tới xem một chút.”
Nàng hành lễ xong mới nhìn thấy ta.
“Ồ… Bùi phu nhân cũng ở đây sao?”
Hoàng hậu lập tức giật tấm thiệp trong tay nàng.
“Chỗ nào có náo nhiệt ngươi cũng muốn xem.”
Bà vừa nhìn thiệp, sắc mặt lập tức trở nên kỳ lạ.
“Bùi Uẩn và Ngu Tuyết thành thân?”
“Chuyện vui này quả thật…”
Bà lập tức quay sang nhìn ta.
Ta chỉ mỉm cười.
“Nếu nương nương muốn xem, vậy đi xem cũng chẳng sao.”
Thế là Hoàng hậu mang theo Lệnh Hòa, lại kéo cả ta cùng đến Bùi phủ.
Ngoài đại sảnh lúc ấy đã kín người, khắp nơi đều vang lên tiếng bàn tán.
Ngu Tuyết ngồi bệt giữa sảnh, nước mắt rơi không ngừng.
Tống Khinh ở bên vừa khuyên vừa đỡ, nhưng nàng nhất quyết chẳng chịu đứng dậy.
Bùi Uẩn thì đứng cách đó không xa, sắc mặt âm trầm.
“Ta bao giờ nói mình muốn cưới nàng?”
“Nàng làm thế này chẳng phải lừa hôn sao?”
Ngu Tuyết lau nước mắt, đưa hôn thư cho Tống Khinh.
Tống Khinh lập tức đem giao cho tông lão Bùi gia.
“Hôn thư này có chính tay đại nhân ký.”
Bùi Uẩn lập tức nổi giận.
“Đó là vì ngươi lừa ta ký!”
“Ta tưởng những thứ ấy đều dành cho nhi t.ử…”
Dịch Chi lập tức bước tới bịt miệng hắn.
“Phụ thân, người nói chuyện phải cẩn thận.”
“Dù người muốn hối hôn cũng chẳng thể đẩy hết trách nhiệm lên nhi t.ử.”
Bùi Uẩn gạt tay con ra.
“Bùi Dịch Chi, cho dù không muốn cưới, ngươi cũng không thể vì thế mà chia rẽ ta và mẫu thân ngươi.”
“Ngươi làm vậy còn ra thể thống gì!”
Dịch Chi lập tức quỳ xuống.
Lệnh Hòa đứng bên ngoài nhìn thấy, cuối cùng không nhịn được nữa.
“Ai dám bắt nạt người của bản công chúa?”
Dịch Chi ngẩng lên.
Lệnh Hòa chậm rãi bước ra khỏi đám đông.
“Hay cho ngươi, Bùi Dịch Chi!”
“Rõ ràng đã ngầm hứa hôn với bản công chúa, phụ thân ngươi lại muốn ép ngươi cưới người khác, vậy chẳng phải bất trung sao?”
“Đã vừa bất trung vừa bất hiếu, hôm nay bản công chúa liền g.i.ế.c sạch, miễn để lại hậu họa cho xã tắc!”
Nói xong, nàng thuận tay rút thanh kiếm bên hông thị vệ.
Dịch Chi chỉ yên lặng nhìn nàng, rồi lại nhìn sang phụ thân.
Tống Khinh thì sợ đến quỳ xuống.
“Điện hạ, dân nữ xin thề, dân nữ và Bùi công t.ử chẳng có bất kỳ quan hệ nào!”
Bùi Uẩn lúc ấy mới hoàn hồn, vội chắn trước Dịch Chi.
“Điện hạ hiểu lầm rồi.”
Hắn ngập ngừng hồi lâu mới buộc phải nói.
“Thần chưa từng định hôn cho Dịch Chi.”
Lệnh Hòa nghe vậy lập tức thu kiếm, kéo Dịch Chi ra phía sau mình.
“Nếu vậy, bản công chúa cũng không quấy rầy ngày tân hôn của Bùi đại nhân nữa.”
Bùi Uẩn chẳng còn lời nào để nói.
Ngu Tuyết lại tiếp tục rơi lệ.
“Sao chuyện này có thể gọi là lừa hôn?”
“Hôn thư do ngài ký, thiệp hỷ cũng do Bùi phủ phát, ngay cả kiệu hoa cũng do chính ngài đi đón.”
“Chư vị có mặt đều nhìn thấy, như vậy sao có thể gọi là ta lừa người?”
Bùi Uẩn nghiến răng.
“Tất cả đều là kế của nàng.”
“Ta bị các người che mắt!”
Ngu Tuyết lại lấy một vật từ trong áo ra.
“Nhưng thiếp còn có bằng chứng rằng ngài biết rõ.”
Nàng nâng vật ấy lên.
“Canh thiếp ở đây.”
Bùi Uẩn vừa nhìn đã lập tức nói.
“Giả.”
Các vị tông lão truyền tay xem một lượt rồi đồng loạt kết luận.
“Là thật.”
Bùi Uẩn lập tức giật lấy.
“Sao có thể?”
“Vì sao nàng lại có canh thiếp của ta?”
“Thứ này từ đâu tới?”
Hắn bỗng ngẩng đầu, nhìn thấy ta đứng bên cạnh Hoàng hậu.
“Từ Dung Ninh!”
“Nàng ngay cả đồ trong tay cũng để người khác lấy mất mà không biết sao?”
Ta dìu Hoàng hậu vào trong rồi thong thả ngồi xuống.
