Phụ Duyên ? Ta Trả Người ! - 4

Cập nhật lúc: 12/08/2026 07:02

Giọng thiếu niên nhỏ xuống.

“Nàng chính là tự do của ta.”

Nó im lặng một lát mới hỏi tiếp.

“Nhưng vì sao nàng lại lén đến đây?”

Lệnh Hòa không chịu quay đầu, giọng nói cũng hơi lắp bắp.

“Ta… ta chỉ tới xem chàng còn sống hay đã c.h.ế.t thôi.”

Ta nhìn Dịch Chi một cái.

Nó lúc ấy mới sực nhớ thân phận của mình, vội vàng buông tay áo nàng rồi chỉnh lại y phục.

“Tạ điện hạ đã quan tâm vi thần.”

Lệnh Hòa khẽ đáp một tiếng, sau đó vội vàng chạy mất.

Dịch Chi vẫn nằm trên giường nhìn theo bóng lưng nàng.

“Nàng còn chịu tới thăm con, vậy là con đã mãn nguyện.”

“Chỉ tiếc cuối cùng con vẫn phụ nàng, lại phải thành thân với người khác.”

Ta nghe xong liền hỏi.

“Ai nói người thành thân là con?”

Dịch Chi quay phắt sang nhìn ta.

Ta đưa ngón tay gõ nhẹ lên trán nó.

“Người cưới thê là phụ thân con.”

Sau đó ta cúi xuống, ghé bên tai nó nói rõ kế hoạch.

Dịch Chi nghe xong, hai mắt lập tức mở lớn.

“Mẫu thân, vì chúng con mà người định bán phụ thân thật sao?”

Ta chỉ cười.

“Ta nuôi con và Vãn Nhi từng ấy năm, vậy mà hắn lại một lòng lo lắng cho con cái nhà khác.”

“Một phu quân như thế, ta giữ lại bên mình làm gì?”

“Còn con thì sao, con có muốn tiếp tục nhận vị phụ thân ấy không?”

Dịch Chi suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nghiến răng.

“Vậy thì… thôi, không cần nữa.”

Rời khỏi chỗ Dịch Chi, ta lại sang gặp Vãn Niệm.

Mới mấy ngày không gặp, con bé đã gầy đi thấy rõ, gương mặt nhỏ tái nhợt khiến người nhìn mà xót lòng.

Ta nói với con.

“Chỉ c.ầ.n s.au này con và Tống Chi cùng có chung một phụ thân trên danh nghĩa, hôn sự giữa hai đứa dĩ nhiên không thể tiếp tục.”

Vãn Niệm nghe xong vẫn lo lắng.

“Nhưng phụ thân biết chuyện rồi, liệu có chịu hay không?”

“Hắn chẳng cần biết chúng ta có chịu hay không, vậy ta cũng không cần hỏi ý hắn nữa.”

Vãn Niệm vẫn hơi do dự.

Ta đành giải thích rõ hơn.

“Con không biết tâm tư của mẹ con Ngu Tuyết.”

“Một khi bám được vào Bùi gia, họ sẽ chẳng dễ gì chịu buông.”

“Ca ca con đã dây vào công chúa, hôn sự của nó dù ép đến c.h.ế.t cũng chẳng thể thành với nhà họ Tống.”

“Nhưng con thì khác.”

“Bây giờ con tự chọn đi, một là gả cho Tống Chi, hai là để phụ thân con cưới Ngu Tuyết.”

Vãn Niệm im lặng hồi lâu.

Cuối cùng nàng nhỏ giọng.

“Vậy… chỉ có thể để phụ thân chịu thiệt thôi.”

Ta nắm tay con.

“Không cần lo.”

“Sau khi phụ thân con thú thê, huynh trưởng con sớm muộn cũng sang phủ công chúa, con lại sắp xuất giá, sau này chẳng còn mấy dịp phải chạm mặt bên kia.”

Vì vậy, trước mặt Bùi Uẩn, hai đứa trẻ đều giả vờ thuận theo hôn sự.

Hắn quả nhiên yên lòng, lập tức cho người gửi thiệp hỷ đến khắp các phủ.

Ta thì âm thầm cho làm thêm một loạt thiệp giống hệt, chỉ đổi tên tân lang tân nương rồi mua chuộc người gác cổng, đem toàn bộ thiệp cũ tráo đi.

Đến ngày nghênh thân, Bùi Dịch Chi bỗng “bệnh nặng”, nằm trên giường mê man chẳng tỉnh.

Giờ lành không thể chờ.

Vãn Niệm đứng bên cạnh tiếc nuối nói.

“Nếu con là nam nhi thì tốt rồi, còn có thể thay ca ca đi đón tân nương.”

Ta cười nhạt.

“Tống gia chẳng qua chỉ là một hộ nhỏ, người nào muốn kết thân với họ thì tự mình đi đón.”

Nói xong, cả ta lẫn Vãn Niệm đều nhìn sang Bùi Uẩn.

Hắn ngẩn ra.

“Ta… phải đi sao?”

Ta ung dung hỏi ngược.

“Nếu chàng không đi, còn ai đi được?”

Bùi Uẩn chẳng còn cách nào khác, đành tự mình tới Tống phủ nhận lỗi rồi nghênh kiệu hoa trở về.

Đợi hắn vừa rời cổng, ta lập tức mang hành lý lên chiếc xe đã chờ sẵn ở hậu viện.

Trước khi đi, ta nhìn lại Bùi phủ đang chìm trong sắc đỏ hỷ sự.

Nơi này đã cất giữ gần hai mươi năm đời phu thê của ta.

Dịch Chi ngồi bên cạnh nhỏ giọng hỏi.

“Mẫu thân, người còn muốn để lại lời gì cho phụ thân không?”

Rèm xe chậm rãi buông xuống.

“Bảo hắn rằng, ta chúc hắn từ nay chẳng còn tiếc nuối nào nữa, đời này mọi tâm nguyện đều được viên mãn.”

Bùi Dịch Chi đã cho người mời các vị tông lão trong Bùi gia tới từ sớm.

Một vị trưởng bối lớn tuổi vừa được dìu lên ghế chủ vị đã ngạc nhiên hỏi.

“Chẳng phải hôm nay ngươi thành thân sao?”

Dịch Chi lễ phép đáp.

“Lão gia nghe nhầm rồi, hôm nay là ngày phụ thân con cưới thê.”

Vị tông lão nọ ngẩn người.

“Thì ra vậy.”

“Tuổi cao rồi, tai cũng chẳng còn thính, ta còn tưởng hôm nay người cưới là ngươi.”

Trong nội viện, Vãn Niệm thay ta tiếp đãi nữ quyến.

Phu nhân phủ Xương Bình cũng tới dự hỷ sự.

“Thì ra là Bùi đại nhân cùng Tống phu nhân thành thân.”

“Lần trước xem ra ta nghe nhầm rồi.”

Vãn Niệm hạ mắt, giọng nói thấp xuống.

“Chuyện phụ mẫu hòa ly vốn chẳng phải chuyện đáng mang ra ngoài nói.”

Phu nhân Xương Bình nghe vậy, thương xót nắm tay nàng.

“Khổ cho con rồi.”

Vãn Niệm chỉ mỉm cười, không đáp thêm.

Trong tiếng pháo hỷ rộn ràng, kiệu hoa cuối cùng cũng tiến vào Bùi phủ.

Bùi Uẩn sau khi đón người về liền thay y phục, bước vào đại sảnh chuẩn bị làm lễ.

Nhưng vừa đặt chân qua cửa, hắn lập tức dừng lại.

Ghế chủ vị đã có các vị tông lão an tọa.

Còn thê t.ử hắn thì chẳng thấy bóng dáng.

Trái lại, hắn lại bị mọi người vây quanh, đứng ngay bên cạnh tân nương.

Khung cảnh ấy khiến chính hắn cũng cảm thấy không đúng.

“Phu nhân đâu?”

“Nàng đi đâu rồi?”

“Vì sao ghế chủ vị lại sắp như thế?”

Hắn vội kéo một người bên cạnh lại hỏi.

Người nọ ngơ ngác nhìn hắn.

“Phu nhân chẳng phải đang đứng ngay bên cạnh đại nhân sao?”

Sắc mặt Bùi Uẩn lập tức lạnh đi.

“Ngươi nói linh tinh gì vậy?”

Ngay lúc ấy, tân nương đội khăn hỷ khẽ nắm lấy tay áo hắn.

“Phu quân.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.