Phụ Duyên ? Ta Trả Người ! - 7

Cập nhật lúc: 12/08/2026 07:02

Quản gia nghe thấy động tĩnh, lập tức đi canh hai đầu đường, tránh để người ngoài bắt gặp.

Bùi Uẩn lại mang vẻ uất ức hiếm thấy.

“Năm ấy lúc nàng cùng phụ mẫu tới xem ta, chính nàng từng nói công danh là vật ngoài thân, chỉ cần nhân phẩm tốt.”

“Nàng có thể vì điều ấy mà chọn ta.”

“Vậy vì sao ta không thể dùng cùng một đạo lý để chọn hôn sự cho con?”

Ta bị hắn hỏi đến im bặt.

Ta thật sự từng nói những lời ấy sao?

Nha hoàn ghé sát tai ta.

“Phu nhân, hình như năm ấy người đúng là từng nói như vậy.”

Bùi Uẩn nhỏ giọng giải thích.

“Ban đầu ta chỉ vì giận nàng.”

“Về sau, chẳng phải các người đều tỏ vẻ thuận theo rồi sao?”

Ta hít sâu, sau đó mỉm cười.

“Bùi Uẩn, năm ấy ta nói thế chẳng qua để thuyết phục người nhà.”

“Ta chọn chàng vì chàng đẹp.”

“Chẳng phải vì nhân phẩm.”

Sắc mặt hắn lập tức nhạt đi.

“Nàng đang giận thì cứ giận, đừng lấy chuyện này ra đùa.”

Ta bước lại gần, nhìn hắn từ đầu tới chân.

“Ta có đùa đâu?”

“Nói thật, nhân phẩm của chàng cũng chỉ tính là bình thường.”

Bùi Uẩn khẽ lảo đảo.

“Từ Dung Ninh, năm ấy nàng còn viết thư cho ta, nói mình ngưỡng mộ ta.”

Ta bật cười.

“Cũng là lừa chàng.”

“Mẫu thân ta là quận chúa, ta lớn lên cùng Hoàng hậu, từ nhỏ đã gặp biết bao công t.ử thế gia.”

“Năm ấy chàng chỉ là một Thám hoa lang chưa có chức quan.”

“Ta ngưỡng mộ chàng chuyện gì?”

“Ngưỡng mộ vẻ thanh cao, hay ngưỡng mộ căn nhà nghèo của chàng?”

Khuôn mặt hắn lập tức trắng bệch.

“Nhưng đêm tân hôn, nàng còn nói không để ý những thứ ấy, chỉ muốn cùng ta bình an sống qua ngày.”

Ta lại cười.

“Câu ấy cũng để dỗ chàng.”

“Nếu ta không nói như thế, với tính tình vừa kiêu ngạo vừa khô khan của chàng, đêm ấy chàng có chịu cởi y phục hay không còn chưa biết.”

Bùi Uẩn lùi một bước thật lớn.

Hốc mắt hắn đỏ lên.

“Tất cả đều là lừa ta…”

Ta đi ngang qua hắn.

Nhưng vừa được mấy bước, giọng nói phía sau đã vang lên.

“Từ Dung Ninh.”

“Chúng ta sống cùng nhau gần hai mươi năm.”

“Trong mắt nàng, chẳng lẽ ta thật sự không có một điểm nào tốt sao?”

Ta quay lại.

Hắn đứng đó, mắt đỏ, môi mím c.h.ặ.t, giống như vẫn chờ một câu trả lời cuối cùng.

Ta suy nghĩ một lát.

“Có.”

“Chàng không mê nữ sắc, lại sinh với ta hai đứa con rất đẹp.”

“Ít nhất cả hai đứa đều được thừa hưởng dung mạo của chàng.”

Ta nói xong liền quay đi.

Bùi Uẩn tức đến mức lao theo.

“Đồ lừa người!”

Ta nghiêng người tránh.

Hắn không dừng kịp, trực tiếp đ.â.m vào lan can.

Dịch Chi vừa khéo chạy đến.

“Phụ thân, người cẩn thận một chút.”

“Lan can phủ công chúa rất đắt, người đừng đ.â.m hỏng.”

Trước mặt nhi t.ử, Bùi Uẩn cuối cùng cũng tỉnh táo hơn.

“Cút.”

“Đồ con bất hiếu bán cha cầu vinh.”

Dịch Chi chẳng để tâm.

“Phụ thân, người tự mình cưới Tống phu nhân rồi còn chẳng vui.”

“Vậy trước đây vì sao nhất định muốn ép con lấy nhi nữ của bà ấy?”

Bùi Uẩn phất tay áo.

“Sao có thể giống nhau?”

“Năm ấy ta cũng do phụ mẫu sắp đặt, bị ép cưới mẫu thân ngươi.”

Hắn liếc ta.

“Sau đó chẳng phải vẫn sống được gần hai mươi năm hay sao?”

Dịch Chi bật cười.

“Đương nhiên không giống.”

“Người năm ấy vốn muốn cưới ai, nhưng cuối cùng được cưới mẫu thân con, người vừa có dung mạo vừa có gia thế.”

“Còn người muốn ép con cưới ai, mà người con muốn cưới lại là ai?”

“Phụ thân nói thế chẳng phải đang tự cười mình sao?”

Bùi Uẩn im lặng một lát rồi nhìn ta.

“Năm ấy ta và Ngu Tuyết quả thật từng được hai nhà nhắc tới chuyện hôn nhân.”

“Nhưng giữa ta và nàng ấy chưa từng có tư tình.”

“Chuyện ấy nàng biết rõ.”

Ta gật đầu.

“Ta đương nhiên biết.”

“Nhân tiện nói cho chàng một bí mật, năm ấy trước khi hai người đổi canh thiếp, chính ta chen vào giành chàng về.”

“Bây giờ hai người cuối cùng lại được thành đôi.”

“Duyên cũ nối lại tuy muộn một chút nhưng vẫn kịp, chàng mau trở về sống cho tốt đi.”

Bùi Uẩn lại chẳng hề kinh ngạc.

“Chuyện ấy Ngu Tuyết đã kể.”

“Ta chỉ nghĩ năm ấy mình có lỗi với nàng ấy một phần, cho nên mới muốn để hai nhà kết thân, xem như bù đắp chút tiếc nuối.”

Hắn nhìn ta thật sâu.

“Ta biết năm ấy nàng vì yêu ta nên mới chen vào hôn sự ấy.”

“Chuyện này ta hiểu.”

Ta chỉ cảm thấy khó hiểu, liền xoay người bỏ đi.

Nha hoàn đi theo vẫn còn ngoái lại.

“Cô gia xem ra bị đả kích không nhẹ.”

Ta bước nhanh hơn.

“Đã gần bốn mươi tuổi còn chịu không nổi vài câu thật lòng, vậy thì mặc hắn.”

Vừa vào hoa viên, Vãn Niệm đã chạy tới.

“Mẫu thân, người biết không?”

“Từ ngày Ngu Tuyết gả vào, phụ thân ngày nào cũng đòi hòa ly, bây giờ còn dọn ra ngoài ở.”

Ta nhẹ nhàng xoay chiếc quạt trong tay.

“Chuyện phu thê người ta, chúng ta là người ngoài không nên quản.”

“Biết đâu họ chỉ đang cãi nhau để thêm tình thú.”

Vãn Niệm tặc lưỡi.

“Mẫu thân quả thật chẳng còn chút tình nào.”

“Về sau không cần nhắc chuyện của phụ thân con với ta.”

Ta đưa mắt ra hồ.

Một hàng thanh niên ôm nhạc cụ đang chậm rãi đi qua chiếc cầu cong, dung mạo người nào cũng thanh tú sáng sủa.

“Những người ấy là ai?”

Vãn Niệm nhìn theo.

“Là nhạc công Giang Nam được đưa tới mừng hôn lễ của công chúa.”

“Nghe nói ca ca nhìn thấy từng ấy người đẹp thì tức lắm, chắc lát nữa sẽ đuổi họ khỏi phủ.”

Ta hỏi.

“Đuổi đi đâu?”

Vãn Niệm ngẫm nghĩ.

“Chắc đem tặng người khác.”

Ta dùng quạt che môi.

“Tặng người?”

Đúng lúc đó, một nam t.ử trẻ tuổi tiến tới hành lễ.

“Từ di, vãn bối thỉnh an.”

Người ấy chính là Thế t.ử phủ Xương Bình, Lục Nghiễn.

Vãn Niệm cũng hành lễ.

“Thế t.ử.”

Lục Nghiễn đưa tay đỡ nàng.

“Bùi biểu muội không cần đa lễ.”

Ta lặng lẽ quan sát hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.